Đang tải...
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
TÁC GIẢ
Đường Tô
SỐ CHƯƠNG
326 chương
PHÂN LOẠI
TÌNH TRẠNG
Hoàn thành
Thế tử Tạ Hành là dòng độc đinh của Minh Vương phủ, từ khi lọt lòng đã ốm yếu nhiều bệnh. Chính vì vậy mà Minh Vương xem hắn như khúc ruột, cưng chiều đến mức sinh ra bản tính ương ngạnh, khó chiều. Đã thế, cái miệng của hắn còn độc địa sánh ngang với kịch độc thế gian, khiến cho trên dưới kinh thành hễ thấy mặt là đều tự động lùi xa ba thước.
Đầu xuân, Liễu đại tướng quân khải hoàn hồi triều. Thiên tử đặc biệt thiết yến tại Lộ Hoa đài để đón gió tẩy trần cho ông. Trong bữa tiệc, quần thần thi nhau chúc tụng, thiên tử lại hết lời ban thưởng, khiến cho danh tiếng của Liễu gia lúc bấy giờ quả là có một không hai.
Giữa bầu không khí hòa thuận vui vẻ ấy, một thị vệ đột nhiên hớt hải chạy đến trước mặt Thiên tử, bẩm báo: "Bẩm, có một vị cô nương say rượu đang trêu ghẹo thế tử Minh Vương phủ, thị vệ kéo mãi mà không ra ạ!"
Nghe vậy, Liễu đại tướng quân vô cùng kinh ngạc. Ông thầm nghĩ, đã lâu không về kinh, chẳng lẽ quý nữ chốn kinh thành nay lại phóng khoáng đến mức này sao? Mang theo tâm trạng tò mò xen lẫn mới mẻ, ông đưa mắt nhìn sang. Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, lòng ông chợt lạnh toát. Bởi lẽ, nữ tử đang nằm ỳ trong lòng thế tử kia, nếu không phải là cô con gái rượu vừa theo ông về kinh thì còn có thể là ai vào đây nữa!
Dù chỉ mới chân ướt chân ráo về kinh, ông vẫn thừa biết vị thế tử này chính là cục cưng tâm can của Minh Vương. Khóe mắt vừa liếc thấy hai mắt Minh Vương đã hừng hực lửa giận, ông liền lập tức bật dậy, quát lớn: "Nghịch nữ, mau buông cục vàng đó ra ngay!"
Giữa bầu không gian im ắng đến quỷ dị, Liễu Tương lại thản nhiên đưa tay chọc chọc vào má Tạ Hành, lầm bầm: "Cục vàng gì chứ, cái này đâu phải làm bằng vàng, mềm xèo à."
Nói rồi, nàng quay sang gọi: "Phụ thân, con vừa tự cướp cho mình một vị phu quân đấy. Người nhìn xem, có đẹp trai không?"
Lúc này, Tạ Hành nghiến răng ken két, gằn từng chữ với kẻ mà ngay cả cận vệ của hắn cũng không sao gỡ ra khỏi người hắn được: "Nàng chết chắc rồi!"
Nào ngờ, Liễu Tương chẳng những không sợ mà còn sấn tới, "chụt" một cái lên má hắn rồi cười tít mắt: "Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu."
Tạ Hành (nội tâm gào thét): "Ta đây thuận buồm xuôi gió, hống hách ngang ngược mười tám năm trời, cuối cùng lại vớ phải một nữ nhân điên! Nàng chắc chắn là báo ứng của ta mà!"
Liễu Tương (hai mắt sáng rực): "Ta đây chịu cảnh ăn gió nằm sương nơi biên ải mười tám năm trời mới đổi được một vị phu quân tuyệt sắc thế này. Chàng là của ta!"
Đầu xuân, Liễu đại tướng quân khải hoàn hồi triều. Thiên tử đặc biệt thiết yến tại Lộ Hoa đài để đón gió tẩy trần cho ông. Trong bữa tiệc, quần thần thi nhau chúc tụng, thiên tử lại hết lời ban thưởng, khiến cho danh tiếng của Liễu gia lúc bấy giờ quả là có một không hai.
Giữa bầu không khí hòa thuận vui vẻ ấy, một thị vệ đột nhiên hớt hải chạy đến trước mặt Thiên tử, bẩm báo: "Bẩm, có một vị cô nương say rượu đang trêu ghẹo thế tử Minh Vương phủ, thị vệ kéo mãi mà không ra ạ!"
Nghe vậy, Liễu đại tướng quân vô cùng kinh ngạc. Ông thầm nghĩ, đã lâu không về kinh, chẳng lẽ quý nữ chốn kinh thành nay lại phóng khoáng đến mức này sao? Mang theo tâm trạng tò mò xen lẫn mới mẻ, ông đưa mắt nhìn sang. Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, lòng ông chợt lạnh toát. Bởi lẽ, nữ tử đang nằm ỳ trong lòng thế tử kia, nếu không phải là cô con gái rượu vừa theo ông về kinh thì còn có thể là ai vào đây nữa!
Dù chỉ mới chân ướt chân ráo về kinh, ông vẫn thừa biết vị thế tử này chính là cục cưng tâm can của Minh Vương. Khóe mắt vừa liếc thấy hai mắt Minh Vương đã hừng hực lửa giận, ông liền lập tức bật dậy, quát lớn: "Nghịch nữ, mau buông cục vàng đó ra ngay!"
Giữa bầu không gian im ắng đến quỷ dị, Liễu Tương lại thản nhiên đưa tay chọc chọc vào má Tạ Hành, lầm bầm: "Cục vàng gì chứ, cái này đâu phải làm bằng vàng, mềm xèo à."
Nói rồi, nàng quay sang gọi: "Phụ thân, con vừa tự cướp cho mình một vị phu quân đấy. Người nhìn xem, có đẹp trai không?"
Lúc này, Tạ Hành nghiến răng ken két, gằn từng chữ với kẻ mà ngay cả cận vệ của hắn cũng không sao gỡ ra khỏi người hắn được: "Nàng chết chắc rồi!"
Nào ngờ, Liễu Tương chẳng những không sợ mà còn sấn tới, "chụt" một cái lên má hắn rồi cười tít mắt: "Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu."
Tạ Hành (nội tâm gào thét): "Ta đây thuận buồm xuôi gió, hống hách ngang ngược mười tám năm trời, cuối cùng lại vớ phải một nữ nhân điên! Nàng chắc chắn là báo ứng của ta mà!"
Liễu Tương (hai mắt sáng rực): "Ta đây chịu cảnh ăn gió nằm sương nơi biên ải mười tám năm trời mới đổi được một vị phu quân tuyệt sắc thế này. Chàng là của ta!"
123
Lượt đọc
0.0
Đánh giá
1
Đã lưu
Vui lòng đăng nhập để đánh giá truyện này.
Chưa có đánh giá nào. Hãy là người đầu tiên!
0 Thảo luận
🌟
Tính năng đang được cập nhật...
Sẽ sớm ra mắt!
FULL FREE
8 chương
5,830
Trọng Sinh Giành Lại Ánh Hào Quang
✍ Lạc Mặc Nhiễm Khanh Y
FULL FREE
7 chương
2,410
Sau Khi Có Được Thuật Đọc Tâm, Tôi Bị Ông Chủ Đọc Suy Nghĩ
✍ Mang Quả Thỏ Đầu
FULL FREE
10 chương
8,787
Trà Xanh Chuyên Nghiệp
✍ Ba Tiếng Biu
FULL FREE
9 chương
4,294
Tôi Làm Giàu Nhờ Hệ Thống Nuôi Trai Nghèo
✍ Hồ Chúc Chúc
FULL FREE
9 chương
1,441
Quy Tắc Kỳ Quái Đêm Giáng Sinh
✍ Lưu Thần
FULL FREE
18 chương
5,367
Hệ Thống Phát Sóng Trực Tiếp Của Bạch Nguyệt Quang
✍ Xuân Phong Cố
ĐỘC QUYỀN
FREE
10 chương
4,235
LIÊN NƯƠNG
✍ Mặc Diệp Chi Lam
ĐỘC QUYỀN
FREE
11 chương
3,384
SAU KHI TRỌNG SINH, ĐẠI SƯ TỶ HÓA ĐIÊN THẬT RỒI!
✍ Sơ Tuyết Thính Đông
ĐỘC QUYỀN
VIP
213 chương
19,353
NGHE NÓI SAU KHI CHẾT TA THÀNH BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA PHẢN DIỆN
✍ Điềm Điềm Đích Qua
ĐỘC QUYỀN
FREE
14 chương
14,581
ĐỪNG ĐỂ TÔI VẠCH TRẦN HẾT GIỚI GIẢI TRÍ
✍ Thất Nguyệt Tiểu Tửu Quán
ĐỘC QUYỀN
FREE
9 chương
1,377
MỘT CÔ GÁI NHƯ EM
✍ Trường Sinh Tiểu Bổn Cẩu
ĐỘC QUYỀN
FREE
16 chương
43,713
SAU KHI HẮC LIÊN HOA SỐNG LẠI
✍ Toái Ngân Kỉ Lưỡng