Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 326  ·  0.3%
Phu Quân Của Ta Ngọt Ngào Nhất Thiên Hạ
Chương 1: Thư sinh áo xanh
16/07/2026 11:59· 975 từ

Đầu tháng ba, tiết trời xuân, vạn vật hồi trên quan đạo hai chiến mã một trước sau phi nhanh, cuốn bụi đất bay mù mịt, hoa dầu hai bên đường theo lay động, tỏa ra thơm ngát.

"Tướng quân, chúng ta lén đội, Đại tướng quân được chắc chắn sẽ phạt." Thiếu niên phó đi sau lên tiếng.

Người được gọi là tướng là một cô nương trẻ tài cao, nàng trang phục màu cam khoắn, tóc đuôi ngựa ngất, đôi mắt đen láy trong toát lên vẻ oai phong liệt, xinh đẹp rạng

Nghe vậy, nàng khẽ nghiêng "Ngươi sợ sao?"

Vị phó tướng nhướng mày, theo vẻ bất cần của tuổi trẻ: "Tướng còn không sợ, mạt gì phải sợ."

Cô nương cười rạng rỡ, roi ngựa lên: "Giá!"

"Nghe đồn kinh thành phồn sao có thể không mắt chiêm ngưỡng một

"Từ giờ trở đi, cứ cách gọi của kinh gọi ta là cô

"Vâng."

Tiếng vó ngựa dồn dập, xuân ấm áp, trong khí tràn ngập hương tự do và sức

Quán trọ đầu tiên bên quan đạo ngoại ô thành, tên là quán Đương Quy.

Không ai biết quán trọ Quy đã tồn tại nhiêu năm, theo lời của các thế hệ người lập nên quán Đương Quy là một vị tiểu kinh thành, khi ấy chiến xảy ra, tân hôn quân là thanh mai trúc mã nàng ra trận rồi bặt vô tín, nàng ngày đêm mong ngóng, xây dựng quán trọ này, tên là Đương Quy, chỉ mong phu quân trở về, có thể nhanh chóng gặp chàng.

Nhưng cuối cùng, không ai nàng có đợi được quân trở về hay

Tiếng vó ngựa dồn dập đến, khiến những vị đang nghỉ chân trong trọ đều phải ngoái nhìn kỹ lại, thì là một cô nương trẻ tuổi đẹp, oai phong lẫm liệt, xuất hiện của nàng nơi đây vốn đã xanh tươi, càng thêm phần rực rỡ, tràn sức sống.

"Whoa!" Cô nương ghìm cương ngẩng đầu đọc thầm: trọ Đương Quy, cái thật thú vị."

Thiếu niên đi theo sau kéo chặt dây cương, "Chúng ta nghỉ chân đây một lát nhé?"

"Được." Cô nương vừa xoay xuống ngựa, đã có nhị chạy đến, niềm hỏi: "Vị khách quan muốn dùng cơm hay thuê phòng ạ?"

Vị trí quán trọ Đương vô cùng đắc địa, chỉ có khoảng sân rãi, mà còn nằm bờ hồ, tiết trời ấm áp, bên hồ được kê một dãy bàn ghế, để những người lữ khách chân nghỉ ngơi, thưởng ngoạn cảnh

Nhưng lúc này, chỗ ngồi hồ đã không còn trống.

Trong mắt cô nương thoáng vẻ tiếc nuối, đang đi vào trong thì thấy một giọng nói dàng vang lên: "Vị nương và công tử này nếu chê, có thể dùng chung với tại hạ."

Cô nương quay đầu nhìn rất nhanh đã tìm người lên tiếng, ánh nàng bỗng sáng lên.

Đó là một vị công dung mạo nho nhã, tú, lúc này đang nàng với ánh mắt dàng, khóe môi nở cười nhạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-quan-cua-ta-ngot-ngao-nhat-thien-ha&chuong=1]

"Vậy thì tốt quá."

Cô nương đáp lại bằng cười rạng rỡ, không do dự bước về công tử áo xanh.

Thiếu niên thấy vậy bèn sang nói với tiểu "Lấy một ấm trà hai món đặc trưng quán, cho ngựa ăn ngon nhất."

"Vâng ạ, mời khách quan một lát."

Thiếu niên sau đó ngồi lặng lẽ đánh giá công tử đã mời dùng chung bàn, y xanh nhạt đã hơi màu, dung mạo ôn hòa mang vài phần nho nhã của đọc sách, không hề chút gì đáng ngại, bên cạnh ghế dài của y là một hộp đựng sách, khi gió hồ đến, thoang thoảng mùi mực

Rõ ràng, đây là một thư sinh.

Thiếu niên buông bỏ sự phòng trong lòng, chắp nói: "Đa tạ huynh

Vị thư sinh áo xanh cười gật đầu: "Cảnh như vậy, ta một chiếm một bàn cũng quá, có hai vị ngồi thật là hợp ý."

Cô nương từ lúc ngồi đã không rời mắt vị thư sinh da phụ thân quả nhiên nàng, nam tử kinh rõ ràng đẹp hơn đám người kệch ở biên quan nhiều, dung mạo tuấn tú, da trắng trẻo, tính tình ôn biết bao.

Nam nhân như vậy mà ở biên quan, chắc sẽ bị tranh giành mức phát điên.

Thư sinh vốn định phớt ánh mắt này, nhưng nhìn quá mức nóng y không thể không đầu lên nhìn nàng, "Cô nương từ phương xa đến?"

"Đúng vậy."

Cô nương chống cằm, lúc lộ ra hai lúm tiền xinh xắn: "Kinh quả nhiên giống như thoại bản, phồn hoa nhiệt."

Tuy nàng cứ nhìn chằm vào y, nhưng ánh trong veo, không khiến ta khó chịu.

Thư sinh dần quen với nhìn của nàng, ôn nói: "Trong kinh thành phồn hoa hơn nhiều, này cách kinh thành đến hai mươi dặm, với tốc của cô nương, chỉ cần khắc là đến."

Thiếu niên nghe vậy bèn vị thư sinh một đầy ẩn ý.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận