Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 6  ·  16.7%
Bảy Ngày Phán Quyết
CHƯƠNG 1: SỰ OÁN GIẬN CỦA THAI NHI 1
26/07/2026 17:41· 3,025 từ

CHƯƠNG 1: SỰ OÁN CỦA THAI NHI 1

Ban đêm, trên hành mờ tối, chiếc đèn ứng âm thanh sáng theo từng bước chân người đi đi lui. Theo lý nói, vào giờ này, tòa nhà phòng khoa của Trường Đại học Vân không thể nào người, trừ khi bạn là viên sắp đi thực

Hiện trạng của sinh thực tập thời nay đóng học phí cả tệ, không được lên lớp mà đi làm nô lệ bản, bắt đầu công việc từ giờ sáng đến mười giờ tối, lại mất hai tiếng, tháng vỏn vẹn hai ngàn trăm tệ. Tóm lại tiền ít, việc nhà lại xa, vị thấp không có tiếng nói nhưng nhiệm nặng nề.

Hồ sơ được viết trăm lần vẫn phải lại để nộp cho vấn học tập, đóng một trăm dấu mộc vẫn không lệ, khiến cho tấm bằng tốt cứ bị treo lơ lửng.

Tóm lại, thân xác đang thực tập, nhưng đã bay lên cõi

Điêu Linh và Lâm Hứa chính là những xui xẻo trong số Bạn cùng phòng không nộp hồ thực tập, nhưng cố lại bắt hai người họ phải đến văn phòng khoa thay cho bạn cùng phòng Mộ

Điêu Linh thì sao được nhưng Lâm Khinh quen được nuông chiều bé thì đã tức nổ đom mắt, vốn dĩ từ đến nay cô không vừa mắt Yếm rồi.

Lâm Khinh Hứa vén tóc nhuộm vàng ra tai. Cô sở hữu gương mặt búp bê, đôi khuyên vàng óng lắc lư nhịp bước, hoàn toàn không ăn với khí chất đáng yêu của vẻ sang chảnh được vẽ thêm này vô tình người ta có cảm như trẻ con đang trộm đồ của người

Cô bực bội siết túi hồ sơ, rảo thật nhanh, tức giận nàn với Điêu Linh bên cạnh: thật sự ghét cay đắng Mộ Yếm rồi đấy! Cố cũng có bệnh nặng cơ, đã giờ tối rồi, bắt cứ phải nộp trong ngày nay sao? Rõ ràng chuyện của Mộ Yếm, vào cái gì mà ta phải mang đến giúp cậu chứ!"

Điêu Linh đi bên cô, uể oải gật Có lẽ vì nghĩ ra ngoài một chút rồi về túc xá ngay nên ấy không thay giày, cứ thế đôi dép Crocs mà đi, mái cũng buộc lên một tùy ý, trông vô cùng biếng. Gió men theo cửa sổ đang mở vào hành lang, thổi phật vào mặt, những sợi tóc đâm cả vào miệng nhưng hoàn toàn không hay biết, đang suy nghĩ điều

Lâm Khinh Hứa vẫn tục càm ràm: "Bây bên ngoài không an chút nào, ngày nào cũng có mất tích. Theo tớ đáng lẽ không nên khai giảng, không nên đi thực tập! Mấy nay không thấy cậu về ký túc xá, tốt là cũng mất tích đi, bằng không, đợi ta về tớ sẽ cho một trận vuốt mặt không Tớ đã nhìn cậu ta không mắt từ lâu rồi, lần làm bài tập nhóm cũng để người khác nhắc nhở, có mắt để xem tin nhóm chắc! Loại người gì biết!"

Sau khi trút giận suốt một quãng đường vẫn không thấy bên có chút tiếng động nào, Lâm Hứa khựng bước chân, lên với Điêu Linh vẫn đang phăm phăm về phía trước: "Điêu Cậu có nghe tớ chuyện không đấy!"

"Hả?" Điêu Linh giật hoàn hồn, cô ấy người lại, nhìn Lâm Hứa với vẻ áy náy, gật lấy lệ: "Ừ, cậu đáng ghét thật."

Thấy phản ứng này cô bạn cùng phòng, giận của Lâm Khinh càng bốc lên đùng đùng. Vừa mở miệng chất vấn Điêu Linh đã hỏi trước: "Khinh cậu có nghe thấy âm thanh không? Kiểu như người dị năng, thế giới phó

Lâm Khinh Hứa nhìn ấy với ánh mắt quặc: "Cái quỷ cậu uống lộn thuốc à? Tớ cậu lúc này đừng đùa..."

Lời nói mới được nửa, đèn hành lang nhiên vụt tắt. Lâm Hứa dậm chân thật mạnh, chiếc cảm ứng âm thanh sáng lên. Cô vừa định cất nói tiếp chủ đề vừa rồi, mắt đột nhiên dời phía sau Điêu Linh, nơi thấy bóng dáng một đang đứng im. Gió lối đi cầu thang vào lạnh buốt cả sống lưng. bộ tòa nhà ký túc cùng yên tĩnh, suốt mấy giây không có ai nói đèn cảm ứng âm thanh tắt ngóm một lần nữa.

Lâm Khinh Hứa hoảng dậm chân thêm lần khi ánh sáng khôi người cô vừa nhìn thấy đã mất không tăm hơi.

Cô nuốt nước bọt, chăm nhìn vào khoảng sau lưng Điêu Linh, mặt dần dần tái nhợt, mặt không còn một giọt "Điêu Linh, cậu có tin trên này ma thật sự tồn tại

Điêu Linh nhận ra mắt của cô, muốn đầu lại nhưng bị Khinh Hứa chộp lấy bả vai: quay đầu lại! Vừa vừa rồi tớ nhìn thấy một phụ nữ bụng mang dạ chửa. ta rất béo, bụng và đùi chằng chịt vết rạn da. Cậu trước đây Trường Đại Lĩnh Vân phải mặc phục đúng không? Người phụ nữ đang mặc bộ đồng phục của Đại học Lĩnh Vân... Nhưng phục đã bị bãi bỏ mười năm trước rồi! Hơn hơn nữa người phụ nữ

Lời còn chưa dứt, hành lang lại tắt Lâm Khinh Hứa còn nói thêm gì đó, Điêu Linh đột ngột nắm chặt tay cô. Hai người nhìn nhau, như cùng một lúc cắm đầu nhanh về phía lối cầu thang!

Lâm Khinh Hứa thở hồng hộc, bước chân đi không dám lơi một chút nào: "Không phải chứ! còn chưa nói hết cậu đã tin rồi?"

Điêu Linh cũng không thua kém mà phi bay, chiếc chun buộc tuột xuống đất, mái tóc xõa "Tin! Tớ đương nhiên Bởi vì ngay vừa rồi, trong tớ đột nhiên xuất hiện một thứ kỳ quái!"

Mười phút trước, khi vấn học tập nhờ Khinh Hứa đến nộp sơ thực tập của người bạn phòng Mộ Yếm, lúc Điêu Linh mới ăn no nê nhà ăn đi ra, vừa hay trúng cô bạn đang bới om sòm. Cô ấy bụng muốn đi bộ lát cho tiêu cơm mới quyết định đi cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/bay-ngay-phan-quyet&chuong=1]

Chỉ là Điêu Linh bước vào tòa nhà phòng dạy học, đầu giống như bị trục trặc, xuất một khoảng trống ngắn Giây tiếp theo, mấy thứ kỳ quái quái không biết từ đâu xuất hiện trong đại của cô ấy.

[Chào mừng người chơi vào phó bản. Bạn thể hiểu rằng, bản đã đi đến một khu vực thù khép kín, độc với thế giới hiện thực. Chỉ hoàn thành nhiệm vụ tương ứng, mới có thể rời phó bản, quay về thế hiện thực.]

[Bạn rất may mắn trở thành một trong phần triệu người sở dị năng ban đầu. Dị năng: Vật Vô Dụng.]

[Chức năng: Có thể hút sự chú ý NPC trong vòng 15

[Nhắc nhở thân thiện: vong trong phó bản là tử vong thật ở thế giới hiện thực, xin bảo vệ tốt chính

Điêu Linh còn chưa phản ứng thì đột bị Lâm Khinh Hứa rằng có tin trên đời này ma hay không. Cô tin, đương nhiên là tin, bằng trong đầu đã chẳng xuất hiện thứ quỷ quái này!

Dị năng thì dị đi, tại sao lại cô ấy một cái năng còn vô dụng hơn cả vật thế này chứ! nữa cái dị năng này còn tên là Phế Vật Vô Dụng. ấy có muốn bắt cũng chẳng thốt nên lời!

"Điêu, Điêu Linh, cậu cảm giác... Chúng ta ở mãi trong hành căn bản là không hề đi cầu thang không!"

Cả hai thở dốc dội, liều mạng chạy phía trước. Hành lang đến mức vô lý, ánh đèn bệch, họ rẽ hết này đến góc khác mà mãi không nhìn thấy lối ra. Biển lối thoát hiểm rõ ngay trước mắt, ánh sáng loét rọi sáng vùng gian đó, thế nhưng lại không cách nào cận được.

Bạch, bạch.

Tiếng bước chân chậm nện xuống mặt đất theo đó là tiếng lê nhớp nháp ẩm ướt giống miếng thịt thối rữa cọ sát vào sàn nhà. Âm chậm chạp, buồn nôn đó vậy lại đang từng chút lại gần hai người.

Tim Điêu Linh đập cuồng, cô ấy ép thân không được quay lại, bước chân không dừng.

Tại sao tiến vào bản lại không có gian đệm cơ chứ

Chẳng lẽ chỉ vì năng của cô ấy Phế Vật Vô Dụng, bản thân chỉ là bia đỡ sao?

Chạy được một quãng, ấy kiệt sức vịn tường thở dốc rồi sát xung quanh. Cửa sổ vẫn mở, họ lại quay vị trí ban đầu rồi.

"Không thể cứ tiếp chạy mãi thế này Điêu Linh thở hổn nói: "Lúc này chúng ta đang tầng hai, đập cửa nhảy xuống đi!"

Lâm Khinh Hứa không tình quay đầu nhìn Linh: "Phá hoại của nhà trường là phải đền tiền Cậu là con nhà à mà còn đòi đập kính?"

"Mạng sống quan trọng tiền quan trọng!" Không chút do dự, trong Lâm Khinh Hứa nói chuyện, Điêu đã vớ lấy dụng phòng cháy chữa cháy trên mặt mạnh bạo nện xuống.

Rầm một tiếng, thủy vỡ vụn, cô ấy Lâm Khinh Hứa đến cửa sổ: "Nhảy xuống!"

Lâm Khinh Hứa cắn nhảy xuống dưới. Điêu vừa định bước lên cửa sổ, đồng tử bỗng co lại.

Men theo khung cửa vỡ nát nhìn ra vị trí của tòa văn phòng dạy học nằm gần lớn. Chẳng biết từ giờ, ngoài cổng trường đã dâng một màn sương mù trắng bệch, ngoài màn sương là mảnh đen kịt chết chóc, như toàn bộ thế này chỉ có ngôi của họ là tồn

"Điêu Linh! Mau xuống cậu, sau lưng cậu..." Khinh Hứa ở phía hét lên.

Cô ấy mạnh mẽ hồn, ép bản thân được quay đầu lại, thở, thả người nhảy một cái nhào vào bụi cây đường.

"Suýt." Điêu Linh đau ôm lấy cánh tay trầy da, còn chưa cúi đầu kiểm tra vết thương, Khinh Hứa đã kéo cô ấy, muốn chạy về phía trường.

"Chờ đã!" Cô ấy chặt lấy Lâm Khinh nghĩ đến cảnh tượng ngoài trường vừa nhìn thấy, bất rùng mình một cái: tiên, trước tiên cứ về ký xá đã."

Trong mắt Lâm Khinh lóe lên sự nghi nhưng rốt cuộc chuyển hướng, hai người tập tễnh về phía ký túc

Âm thanh phía sau mất, Lâm Khinh Hứa lấy cánh tay Điêu cảm giác như vừa tìm được sống trong chỗ chết, động đến mức suýt khóc: "Ra rồi, ra ngoài rồi! Chúng ta ngoài rồi!"

"Vừa rồi sau lưng là cái gì thế?"

Điêu Linh hít một thật sâu để điều cảm xúc, cô ấy phải kiểu người gan dạ, sau đã ướt đẫm mồ lạnh. Nếu theo lời cái giọng kỳ quái trong đầu, họ đã vào phó bản rồi, quy tắc phó bản là họ phải hoàn thành vụ gì mới có rời đi? Cái giọng đó không hề nói cho cô biết, vậy thì có phải chứng họ vẫn chưa thực sự vào phó bản không?

Bốn bề im ắng đáng sợ, ngay cả cũng ngừng thổi, chỉ lại tiếng thở dốc nặng nề kìm nén của hai Sau lưng tạm thời không có gì đuổi theo, hai người mới tốc độ bước chân.

Lâm Khinh Hứa từng một điều hòa lại thở, răng cô đánh nhau lập cập, không kìm được nép sát vào người Linh để trả lời câu hỏi cô: "Là... là người phụ nữ thai đó."

Khựng lại một chút, như cô vừa nhớ một khung cảnh cực kinh hoàng nào đó, toàn thân rẩy: "Tóc của ả rụng sạch cả rồi, trong mắt là tia máu..."

"Trọng, trọng điểm không cái này! Là cái của ả! Bụng của bị mổ phanh ra, ruột gan đầy đất, còn có cục máu me thối hoắc ở mặt đất ngay dưới chân ả, cục máu đó có sợi dây, đầu kia của dây... đầu kia nằm miệng người phụ nữ thai đó!"

Lâm Khinh Hứa có sụp đổ, lấy tay mặt, những giọt nước sợ hãi không ngừng trào ra kẽ tay: "Chúng ta cảnh sát đi Điêu Linh, chúng báo cảnh sát đi! Báo cảnh xong, chúng ta rời trường ngay lập tức có không? Tớ muốn về tớ muốn về nhà..."

Điêu Linh vỗ về cô vào lòng, vỗ bả vai cô, nhìn xung quanh, nuốt nước bọt: "Có như không về được rồi..."

"Tại sao?" Lâm Khinh quệt nước mắt, chộp tay Điêu Linh: "Ồ rồi, cậu là người ngoại tỉnh, không sao hết! Cậu nhà tớ! Còn có đám Miên nữa, nhà tớ nhiều phòng lắm, cái ký túc xá ta đều ở chung được!"

Cô chợt nhớ ra gì, giọng điệu bỗng đổi, ánh mắt cũng nên oán hận: "Trừ cái con Yếm kia ra! Nếu tại cậu ta, chúng ta căn không phải gặp những chuyện này! tại cậu ta, nếu lại Mộ Yếm, tớ nhất sẽ mắng chết cậu

"Không..." Điêu Linh siết tay Lâm Khinh Hứa, một tư thế chuẩn tăng tốc chạy: "Khinh Hứa, nếu tớ nói là nếu Nếu như chúng ta chạy không sắp bị đuổi kịp rồi, tớ sử dụng dị năng, lúc đó đừng chạy về tớ..."

Cô ấy nghe âm phía sau, ôm theo lý may rủi, miệng tiếp tục dặn dò: "Hằng năm, ngày mùng một tháng nhớ ra mộ thắp hương cho nhé, tớ thích ăn kẹo dẻo thích ăn khoai tây vị mật ong, còn phải mang cho tớ một một chai trà sữa trân châu, mẹ kiếp! mau!"

Lâm Khinh Hứa còn kịp phản ứng đã kéo chạy thục mạng, tin tưởng Điêu Linh nên không dừng lại, liều mạng về phía trước.

Sự tin tưởng chính biểu tượng tốt đẹp của ký túc ở phòng họ, ngoại trừ Mộ ra thì không ai chuyện này ra làm trò đùa

Sắc mặt của Lâm Hứa trắng bệch, nắm tay Điêu Linh không "Cậu đang nói nhảm cái gì mau phủi phui đi! Điêu Linh, hiện tại là tình gì thế này, tay cậu lạnh hà, lại còn đầy hôi..."

Điêu Linh: "Đập cửa đập cửa sổ vô rồi, cậu nhìn xem ta đang ở đâu đi! Chúng vẫn còn đang ở lang đấy!"

Lâm Khinh Hứa bàng ngẩng đầu lên. Họ sự đã quay trở hành lang rồi.

Các cánh cửa văn đóng chặt ở hai vùn vụt lướt qua, lang kéo dài vô tận không điểm dừng, ánh sáng bệch của chiếc đèn cảm ứng thanh lúc tỏ lúc mờ kéo bóng của hai người ngoằng ra. Tiếng kéo lê thuộc kia lại vang lần nữa, trong không thoang thoảng mùi tanh càng lúc càng nồng, tiếng bước sau lưng cũng càng lúc càng

"Tại sao lại như Tại sao lại như chứ!!!"

Xẹt xẹt… Xẹt xẹt…

Một tiếng nổ lách khiến người ta cảm chói tai bỗng nhiên lên khắp cả hành lang. Điêu chợt cứng đờ người, đầu tê dại, theo bản năng đầu nhìn lên.

Chẳng biết từ lúc trên trần nhà đã hiện thêm mấy chiếc phát thanh, giây tiếp theo, một nữ điện tử lạnh không chút thăng trầm chậm rãi lên:

[Chào mừng các em viên bước vào phó Bảy Ngày Phán Quyết.]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận