Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 6  ·  100%
Bảy Ngày Phán Quyết
CHƯƠNG 6: SỰ OÁN GIẬN CỦA THAI NHI 6
30/08/2026 18:00· 2,580 từ

CHƯƠNG 6: SỰ OÁN GIẬN CỦA NHI 6

Đèn ngoài hành lang đã hỏng lâu, chỉ còn vài chiếc chỉ dẫn thoát hiểm cấp phát ra ánh sáng xanh hắt khiến cả hành lang còn âm u, rợn người hơn khi tối đen hoàn toàn.

Điêu Linh giơ điện thoại lên, sáng của đèn pin rọi mặt sàn, cô ấy tất cả mọi thứ ra trước tờ giấy hướng dẫn cắt dây rốn mà Lâm Khinh Hứa được lúc đầu, tờ giấy trận pháp do Mộ lật tìm ra từ văn và cả chiếc trống lắc kia

Chiếc trống lắc không có gì biệt, là loại kiểu dáng thông có thể mua ở các cửa hàng đồ chơi cửa hàng mẹ và bé, trống bọc một lớp da màu thẫm, đầu dây thừng ở bên thân trống buộc hạt cườm nhỏ.

Họ không biết trận pháp có áp chế ma nữ được lâu. Mộ Yếm và Khinh Hứa tự rạch cổ tay vẽ ra những vòng tròn pháp xung quanh bọn họ. Điện của Mộ Yếm cũng được trên mặt đất, màn dừng lại ở giao diện âm thanh kia, tiếng gõ của lắc phát ra từ ngoài từng tiếng, từng một.

Điêu Linh cầm lấy chiếc trống kia, mượn ánh sáng từ thoại quay sang nhìn Khinh Hứa: "Khinh Hứa, cậu nhặt cái n ở đâu thế?"

Lâm Khinh Hứa đang dùng mảnh quấn cổ tay, nghe vậy tức ngẩng đầu lên: cổng ở phía tây tầng một A ấy, lúc đó nó vứt ngay trên mặt đất, còn tớ vấp ngã một phát."

"Ồ phải rồi, suýt nữa thì mất cái này." Dứt lời, buông bàn tay đang vải cầm máu ra, lục lọi áo khoác của mình.

Lâm Khinh Hứa rút ra một sổ còng, bìa sổ màu bên trong kẹp rất tờ giấy viết tay. Cô vội lật đến mấy trang đầu, vào một trong số các trang "Cái này là cách sử này, lúc nãy tình khẩn cấp quá, nội dung sau tớ vẫn chưa kịp xem."

Điêu Linh ghé sát lại.

Ánh đèn pin rọi trên trang ngả vàng, nét chữ dày chi chít, có vài mực bị nhòe ra nhưng tổng vẫn vô cùng ngay ngắn, trên viết cách chăm sóc phụ mang thai, cách chăm sóc bé, chi tiết đến có cả những điều kiêng trong ăn uống và tư thế

Một đoạn trong số đó bị ta dùng gạch ngang vạch bên cạnh vẽ một tròn nhỏ, viết hai chữ "quan

[Tôi kinh ngạc khi phát hiện em bé rất thích tiếng lắc. Mỗi lần lắc em bé sẽ ngoan ngoãn im giống hệt như nghe hát vậy.]

Lâm Khinh Hứa xoa xoa cánh mình, giọng nói căng thẳng: bé... chẳng phải vẫn chào đời sao?"

"Chắc là thai động thôi. Tuần từ 28 đến 36 đoạn thai động mạnh nhất, dùng lực nhiều nhất. Thai phát triển tốt, có lực, gian lại đủ nên thường xuyên đá, lật người, gồ bụng, độ rất rõ ràng. thanh bên ngoài quả thực thể mang lại tác dụng xoa Điêu Linh xoay tờ một chút, ngón tay vào mảnh giấy đang trải ra mặt đất: "Các cậu có nét chữ của cuốn tay này rất giống nét chữ của tờ giấy cắt dây rốn không?"

Lời vừa thốt ra, mấy người trong nháy mắt im bặt. Khinh Hứa rụt cổ , lớp da gà vừa mới xuống lại rầm rộ nổi Từ đầu đến cuối, Mộ Yếm lên tiếng vẫn luôn ngồi ở rìa ngoài cùng trận pháp, lúc này mới ngước đầu lên, giọng nói nịch: "Không phải là mà chính là cùng người viết."

Cô nàng nhìn sang Lâm Khinh "Lâm Khinh Hứa, cậu những thứ này không do người đó đích thân đưa cậu không? Tại sao lần cũng là cậu vô tình nhặt vậy?"

Sắc mặt Lâm Khinh Hứa thay ngay lập tức: "Cậu hả? Mộ Yếm, nói cho cậu biết, bớt soi đi nhé! Tôi rảnh rỗi nông nổi chắc? Bảo các cậu đứt dây rốn thì có lộc gì cho tôi?"

Mộ Yếm không hề cãi lại, chí không hề nổi giận, gật gật đầu: "Không ý gì, chỉ là cảm thấy trùng hợp thôi, cậu muốn thì cứ mắng đi."

Sự bình tĩnh này so với kỳ lời phản bác nào càng khiến người ta tiết hơn. Lâm Khinh Hứa tức mức bờ môi run bần giật phăng cuốn sổ định quật vào mặt Mộ Yếm.

"Thôi được rồi." Điêu Linh lên cắt ngang cuộc tranh chấp, mắt không hề dời hai người họ mà găm chặt cuốn sổ còng.

Lúc hai người họ cãi nhau, ấy đã tiếp tục lật những trang phía sau phát hiện ra thông tin mới.

"Đừng cãi nhau nữa, nhìn chỗ này." Cô ấy nói.

Lâm Khinh Hứa và Mộ Yếm thời im lặng.

Trong hành lang chỉ còn lại trống lắc lặp đi lặp một cách máy móc ra từ điện thoại.

Điêu Linh quay cuốn sổ còng phía họ, ánh đèn pin vào trang mới nhất, chữ hoàn toàn khác biệt với ghi chép nuôi dạy trẻ ngắn phía trước. Nó cẩu thả, loạn, có vài chỗ ngòi còn đâm thủng cả giống như người viết chữ đó đang ở trong trạng thái kỳ sợ hãi và đổ.

[Vợ tôi chết rồi, vợ tôi rồi! Chết rồi, chết rồi! biến thành oán quỷ... đến tìm tôi tính sổ rồi!]

[Tên đạo sĩ đó là đạo giả, lão ta chỉ đang tiền thôi, trong chiếc đó không phải là tro cốt vợ tôi. Vợ tôi là đích thân tôi chôn cất, bọn không thể nào tìm thấy không thể nào, không nào, không thể nào! Tôi làm sao mới có thể để bước vào luân hồi Đúng rồi, đúng rồi, vỡ chiếc hũ!]

[Không, tôi không có cách nào cận chiếc hũ đó, bởi trong hũ có món rất quan trọng đối với vợ lúc còn sống. Vợ chồng một thể, tôi không có cách tiếp cận được, thế nhưng tôi đâu có thiếu gì đâu... Đó là thứ chứ? Tôi nhớ ra rồi. Tôi ra rồi!]

Phía sau câu nói cuối cùng còn gì nữa, chỉ vệt mực dài ngoằn do ngòi bút kéo lê trên Điêu Linh nhìn chằm chằm dòng chữ không hề có tính nói năng lộn xộn này, vào trầm tư.

Nếu thực sự là đạo sĩ chiếc hũ không thể phát được bất kỳ tác gì. Chỉ có thể nói, đạo quả thực đã phong ấn của người này vào trong hũ không thể bước vào hồi, còn chủ nhân cuốn sổ tay thì muốn qua việc hủy hoại chiếc giải thoát cho vợ

Còn một tờ giấy khác thì nếu chiếc hũ có dấu lỏng lẻo, hãy dùng pháp để tạm thời trấn áp.

"Tôi thiên về hướng phong ấn hũ hơn." Sau khi xem trang giấy, Mộ Yếm lùng buông một câu: "Đập vỡ sẽ thả con ma ra, ta không chắc chắn được liệu ngoan ngoãn bước vào hồi hay không."

Điêu Linh gật đầu tỏ ý thành với cách nói này ấy cứ luôn thấy có gì đó kỳ lạ: tại manh mối đã biết nhiều, chúng ta cũng không biết ở đâu, tớ đề nên quay lại văn cố vấn một chuyến."

Lúc đó, Mộ Yếm vội vàng về văn phòng, nhất định chưa tìm kiếm manh một cách kỹ lưỡng. Cô ấy thấy lúc này quay lại năng sẽ có thứ mới.

"Hoặc là, đi xem thử các ra khác xem sao. Trong nhà này chắc chắn người khác, hắn không muốn chúng ra ngoài. Sau khi chúng phát hiện ra một lối ra thể rời đi thì nhất sẽ đến các lối khác, hắn rất có thể để lại thứ gì đó giống chiếc trống lắc ở lối ra khác."

Suy nghĩ một chút, Điêu Linh bổ sung một câu: "Chúng chia nhau ra hành tòa nhà văn phòng vẫn còn lối ra bọn mình chưa đến, mỗi người một lối, cuối tập hợp tại văn phòng vấn. Nếu gặp phải hiểm hoặc giữa đường muốn lui, cứ đập cửa sổ đi, không cần quan người khác."

"Chờ đã, Linh bảo! Chúng ta thể luôn bật cuộc gọi không?" Lâm Khinh Hứa chỉ vào điện thoại. Cô không đối quyết định này của Linh nhưng cô nhát gan, cô lắm!

"Tôi cũng phải luôn giữ cuộc với cậu à?" Mộ Yếm cảm xúc nhìn sang Khinh Hứa, cô nàng không nghĩ Khinh Hứa muốn nói chuyện mình.

"Cậu có bệnh à? Chúng ta báo cáo tình hình cho Linh từng giây từng Sao thế? Muốn mượn cái cớ ta không hòa hợp để đường chạy trốn phải không? Mộ phải cậu có chút kỷ quá mức không? nãy tôi đã muốn mắng rồi, nếu không tại cậu thì tôi căn bản đã phải gặp những chuyện Nếu thực sự phải phong ấn người đi cũng nên là mới phải!"

Mộ Yếm gật gật đầu, không để tâm đến lời của Khinh Hứa, mở miệng: tôi và các cậu cùng gọi Điêu Linh, tôi gửi cho một bản ghi âm tiếng trống

Lâm Khinh Hứa bị ngó lơ:

Điêu Linh cười gượng gạo, cầm điện thoại nhận file ghi vỗ vỗ bả vai Khinh Hứa: "Được rồi được rồi, người hiện tại đều là cùng một thuyền, ân oán cũ sau hẵng nói."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/bay-ngay-phan-quyet&chuong=6]

Lâm Khinh Hứa hừ một tiếng, tay Điêu Linh ra, khoanh trước ngực, liếc mắt ra phía xa.

Xung quanh đều là trận pháp họ vẽ, toàn thân tính là ổn, không quá mức sợ hãi, chỉ là... dụi dụi mắt, nhìn về bậu cửa sổ cách đó không

Sao lại chỗ đó có thêm cái chậu hoa vậy nhỉ? học đã nghiêm cấm hoa trên bậu cửa sổ rồi

Mấy năm trước, tòa nhà văn có một chậu hoa nhiều rơi tuột cả chậu đất xuống dưới, vừa vặn đập một vị giáo sư. Nghe buổi chiều hôm đó, vị giáo kia còn phải đi tham hội đồng chấm bảo luận văn, bị đập một như vậy khiến người ra đi tại chỗ. Từ đó sau, tất cả bậu sổ đều được dọn trống, ngay giá hoa ngoài hành lang bị dỡ bỏ.

Chậu hoa ở phía xa rất phần rễ và thân bị đến mức biến dạng, như bị cố tình nhét bừa nó còn có bốn cái đối xứng một cách giống như...

Lâm Khinh Hứa nuốt một ngụm bọt, đè nén suy nghĩ lòng xuống, từ từ đầu lại. Điêu Linh đang đứng vị trí bên phải cô bước, cũng đang nhìn chằm chằm chậu hoa trên cánh cửa

Cô ấy và Lâm Khinh Hứa cùng một nỗi thắc mắc. học không cho phép chậu hoa trên bậu cửa sổ lang. Sao nơi này lại một cái chậu hoa cơ chứ?

Mộ Yếm cũng đã nhận ra đó, cô nàng hơi nhíu sải bước đi nhanh phía ma nữ. Điêu Linh nhìn phản ứng này của cô vội vàng chộp lấy mấy thứ mặt đất, nhét chiếc trống vào tay Lâm Khinh

Thời gian cứ trôi qua từng từng phút, cô ấy chằm nhìn động tác của Yếm, tim đập thình thịch liên

Họ đã được an nhàn quá rồi nên đã bỏ sót nhiều thứ.

Ví dụ như, trận pháp.

Mộ Yếm nói rất đúng, quá hợp rồi, cô nàng vừa lại văn phòng đã thấy trận pháp, tìm thấy cách áp ma nữ, trên thế làm gì có nhiều sự trùng đến thế chứ?

Cô nàng nhìn chằm chằm vào hoa, nghiêng người hướng mắt về vị trí trận mà Điêu Linh vừa vẽ trên đất.

Vừa liếc một cái, Mộ Yếm ngột quay ngoắt người lại! cùng lúc lao ra còn có Điêu Linh, cô ấy lấy tay Lâm Khinh Hứa, chân lên cổ mà chạy! Mấy họ đều điên cuồng chạy mạng.

Điêu Linh quay đầu nhìn về của Mộ Yếm, hét lớn: kiếp, ma nữ có biến mất rồi không? Má nó! nhau ra chạy!"

Lâm Khinh Hứa chưa kịp phản nhưng bước chạy dưới lòng chân vẫn không dừng "Cái gì? Ý gì cơ chứ!"

Mộ Yếm chạy rẽ sang một khác với họ, động tác như chớp bấm vào thoại, mở cuộc gọi video: "Điêu Đừng có sử dụng cái lực thu hút ma quỷ của đấy! Cũng đừng, đừng có trận pháp!"

"Tớ biết rồi!" Điêu Linh đẩy Khinh Hứa ra: "Chạy đi! Khinh Hứa, không được dụng trận pháp, cầm lấy trống mà chạy!"

Không sử dụng dị năng là không thể nào. Thế nhưng...

Cô ấy bật âm lượng file âm tiếng trống lắc trên thoại lên mức lớn kích hoạt dị năng.

...

Lâm Khinh Hứa bị Điêu Linh sang tầng lầu khác cũng kết nối cuộc gọi, thở dốc nặng nề, vừa chạy hỏi: "Các cậu nói câu đi chứ, rốt cuộc đã xảy chuyện gì thế này!"

Mộ Yếm: "Đó căn bản không là chậu hoa, đó chính quỷ thai! Điêu Linh rồi? Tại sao Điêu Linh không máy?"

Lâm Khinh Hứa: "Tôi không biết, ấy đẩy tôi đi hướng rồi. Rốt cuộc xảy chuyện gì thế? Cho dù nó đến thì đã sao, chúng có trống lắc cơ mà!"

"Trận pháp, trận pháp không phải trấn áp ma nữ đâu! là..."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận