Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 3  ·  100%

28 Tôi tên là Chu Nhưng đó chỉ là một cái giả. Tôi là một trộm. Không, đúng hơn tôi chỉ giả vờ một tên trộm. Tôi đến đây một mục đích duy nhất— Báo cho bạn bè của tôi. những người bạn đó, phải là con người. là một đàn chó già yếu, tật nguyền. Phải, đang báo thù cho những chú lang thang mà tôi từng mang. Nghe có vẻ điên rồ, không? Buồn cười nữa. Nhưng đó là sự thật trong thâm tôi. 28 Tôi chỉ là người lao động bình Làm một công việc chẳng cao cũng chẳng thấp. Tôi không có bão lớn, không biết nọt cấp trên, cũng chẳng ham thăng tiến hay tăng lương. Trong tôi, cuộc sống chỉ đơn giản đi làm đúng giờ, ca đúng lúc, rồi cứ thế tồn tại, ăn ngày ba sống một đời vô vị. Tôi tính cách khép kín, không hòa nhập. Bạn bè xung Gần như chẳng có. Mỗi lần nghiệp rủ đi ăn uống, tôi tìm cớ từ chối. 29 thà lái chiếc xe điện nhỏ mình, một mình lang thang qua con phố vắng, cảm nhận cơn gió lạnh lẽo qua da thịt. Người khác bảo bị rối loạn lo âu hội, rằng tôi có đề. Nhưng với tôi, đơn giản là thích tận hưởng cô độc. Bởi vì khi một mình, tôi không cần sắc mặt người khác, không cần những điều mình không muốn không cần gặp những người không muốn gặp. Tóm khi một mình, tôi thấy do. Và tôi rất thích cảm tự do ấy. Nhưng cần gặp người quen, giác này liền tan Chỉ khi cho những chú chó bên đường ăn, cảm giác ấy được khuếch đại vô thế, tôi yêu những chú hoang. Tôi xem chúng như những bạn của mình. 30 thuê một căn nhà tường đất ngoại ô, chuyên dùng để mang những chú chó hoang. lớn chúng đều là cỏ, và hầu hết đều yếu, tàn tật. Mỗi ngày sau tan làm, tôi đều đến nhà đó một lúc. Tôi theo thức ăn cho Tôi có thể thoải mái đùa với chúng mà cần giữ hình tượng. Tôi như một đứa trẻ, đuổi theo khắp sân, chơi trốn cùng chúng. Tôi làm điều này không phải tôi quá nhân hậu. đơn giản là tôi rất thích bên những chú chó hoang, khi đó, cảm tự do của tôi được khuếch đến vô hạn. 31 Nhưng nửa trước, những con chó sân của tôi lần bị sát hại. Bọn họ giết chết những người bạn tôi, phá hủy thiên đường tinh tôi nương tựa. qua camera giám sát trên sân, cùng với một thời dài theo dõi, điều tra, tôi hiện ra rằng có ba đã ra tay sát lũ chó của tôi. Bọn chúng là: Chủ tiệm "Cửa hoa Tĩnh Tĩnh" - Trần

Ông chủ "Quán Thịt Chó Hương" - Triệu Chí Quốc,

Tên trộm Lý Thao.

Tôi cũng đã điều tra mục đích của từng kẻ trong họ: Trần Tĩnh bắt con chó của tôi làm phân bón tự cho hoa. Còn một sự thật ngờ hơn nữa - kẻ này ra là đàn ông giả phụ nữ.

Triệu Chí Quốc bắt trộm của tôi để giết thịt, làm ăn cho khách.

Lý Thao thì vì thường trộm cắp trong khu vực, nhưng lần đều bị lũ của tôi phát hiện, dân làng cảnh giác, hắn luôn thất bại. Vì căm hắn đã bỏ độc giết chết Mặc dù tôi có đầy bằng chứng về những xấu xa mà bọn đã làm, tôi cũng nghĩ đến việc báo cảnh nhưng pháp luật sẽ không bắt phải đền mạng vì một chó. Tôi cũng đã cố gắng nhịn, tự nhủ rằng chúng chỉ một lũ chó hoang, chẳng quan tâm đến chúng cả. tôi nhận ra rằng không thể nhẫn nhịn được. Người có thể không quan tâm đến nhưng tôi thì có. mắt tôi, chúng không chỉ là bầy chó hoang, mà là những mạng đang tồn tại, là những bạn quan trọng nhất tôi. Tôi cảm thấy như có cái gai cắm sâu vào càng nhẫn nhịn, nó càng đau Tôi muốn báo thù cho Tôi thực sự muốn báo cho một bầy chó. Có lẽ thực sự đã mắc bệnh rồi. dù thế nào đi nữa, nhất định phải báo thù cho Nửa năm sau, tôi bắt đầu động. Tôi sẽ không hành một cách mù quáng. cần tìm hiểu thói quen sinh của từng kẻ trong bọn Sau đó, tôi phải ra một kế hoạch hảo - một kế hoạch có giúp tôi báo thù, đồng vẫn có thể thoát thân. Tôi xin nghỉ dài hạn ở ty. Sau đó, tôi bắt với mục tiêu đầu tiên Lý Thao. Để lấy được lòng tin của tôi đã ngụy trang thành một nghiệp" cùng nghề. Tôi với hắn rằng tôi Chu Vĩ. Thẻ và tài khoản WeChat của tôi được đổi sang những số không danh tính thông các phương pháp đặc biệt. Tôi tạo ra một thân phận hoàn không tồn tại. Sau thời gian làm quen với chúng tôi thậm chí còn sẻ cho nhau danh sách hàng". Tất nhiên, tôi thực sự trở thành một trộm. Tất cả chỉ là một kịch. Sau đó, tôi bắt theo dõi Triệu Chí Quốc phát hiện hắn cứ vài ngày lại đến tiệm Tĩnh Tĩnh. Tôi còn ra dường như hắn có mối hệ mờ ám với chủ tiệm Trần Tĩnh. Hắn hoàn không biết rằng Trần thực chất là đàn giả trang phụ nữ. ngày trước, khi đứng trước cửa hoa, tôi còn nghe được cuộc chuyện giữa bọn họ. Tĩnh đã mời Triệu Chí Quốc nhà hắn vào thứ Bảy để rượu vang. Cuối cùng, chuyển sự chú ý Trần Tĩnh, chủ tiệm hoa Tĩnh. Một kẻ giả trang nữ, thích dùng xương động vật chế phân bón, chắc không phải người đơn giản. bắt đầu theo dõi Trần mỗi ngày và phát hiện hắn ngay trên tầng hai của hoa, phòng 201. Hôm tôi ẩn nấp trong hành lang tình cờ thấy hắn khỏi nhà. Một hành động lạ của hắn đã thu hút chú ý của tôi. Có tờ rơi kẹp trên nắm cửa, hắn rõ ràng nhìn thấy nhưng lại không lấy Ngược lại, hắn còn cố tình chặt nó hơn. Không ai cũng biết rằng bọn trộm dùng tờ rơi để dò mục tiêu. Nhưng nhìn thấy rồi mà vẫn cố để y nguyên, hành động chắc chắn không bình thường. lẽ, đây là cái do hắn giăng ra? Mà bẫy này, chỉ có tác dụng bọn trộm cắp. Thế lại quay về tiệm tìm thêm manh mối. Lần này, vào vai một khách bình thường. Tôi mua chậu hoa mới nhập về. đó, tôi lần lượt phát hiện đất của những chậu hoa này một số sợi lông nhỏ li ti. Dựa thời điểm lũ chó của tôi hại, tôi đoán lô cây này có thể được nuôi trồng phân bón chế từ xác chúng. Nghĩ đến đây, tôi khẽ run lên một Bỗng nhiên, tôi cảm giác mới lạ. Chỉ tôi mua hết lô hoa này về nhà, dường như cũng nghĩa với việc tôi đưa người bạn cũ của mình về. Thế là, tôi sự đã làm vậy. mua hết toàn bộ số mới nhập về. 33 đó, tôi đã có một phát còn kinh hoàng hơn. Trong đất một chậu hoa, tôi tìm thấy chiếc khuyên tai. Tôi ra chiếc khuyên tai này. Chủ của nó cũng là một trộm. Tôi đã từng thấy đó chia sẻ ảnh về khuyên này trên vòng bạn WeChat của Lý Thao. Lý Thao nhắc đến rằng chủ nhân của khuyên tai đã mất tích từ năm trước. Vậy mà khuyên tai của hắn lại xuất trong đất trồng cây tiệm hoa Trần Tĩnh. Kết với thói quen không tờ rơi trên tay nắm của Trần Tĩnh, tôi gần thể khẳng định - săn lùng những tên sau đó dùng xương cốt chúng để làm phân bón hoa. Không ngờ hắn lại một kẻ sát nhân biến thái. nữa, hắn còn hẹn Triệu Quốc đến nhà vào thứ Rất có thể, Triệu Chí chính là con mồi tiếp theo hắn. Nếu đã vậy… Nếu cũng dẫn Lý Thao đến nhà Chẳng phải tôi có thể mượn giết người hay sao? Ba ngày trước, tôi đến Lý Thao và hắn có thể đến nhà số 4 của khu Viên để "phát triển công việc". đó, Lý Thao lập hành động. Như thường hắn đặt tờ rơi tay nắm cửa từng nhà một. hắn nhắm chính xác căn hộ tôi đã lén thu dọn hết rơi ở tay nắm của các hộ gia đình khác tòa nhà. Tôi biết thói quen của Lý Thao hôm nay là ngày thứ ba từ khi tờ rơi được phát chắc chắn hắn sẽ ra tay. chỉ cần chờ xem hay mà thôi. 35 Buổi tôi đến cửa hàng như thường lệ. Tôi hỏi Tĩnh có lô hoa nào không, hắn nói tạm chưa có. Để cảm ơn tôi đã luôn ủng hộ kinh doanh của hắn, hắn biệt mời tôi lên nhà trên ngồi chơi một lát. Nghe vậy, chỉ mỉm cười và lập đồng ý. Hắn thực xem tôi như con mồi của Nhưng, tôi cũng đã coi hắn là con mồi của rồi. Hôm nay định sẵn sẽ một ngày không bình Tôi theo Trần Tĩnh lên lầu. trong nhà, hắn bảo tôi ngồi tivi một lúc. Trên màn hình chiếu một chương trình về trồng và làm vườn. Hắn nói rằng rất thích xem những trình như thế này. Tôi khách khen hắn có phong cách thuật. Sau đó, tôi đầu quan sát bố cục căn phòng. Là một kẻ nhân, hẳn là hắn phải để giấu xác. Hắn trộm cắp là con vậy trong nhà chắc phải có camera giám sát. Đúng tôi nhìn thấy một chiếc đông lớn ngoài ban công. Bên ghế sofa, trong chậu cây, cũng phát hiện ra một chiếc nhỏ. 36 Tôi giả vờ chú xem tivi, nhưng chất vẫn luôn để từng cử động của Trần Tôi lén nhìn thấy hắn thuốc ngủ vào một trong hai rượu vang. Sau đó, hắn ly rượu có thuốc tôi. Được thôi, đã diễn thì diễn cho trọn vẹn. lập tức nhấp một ngụm. Tôi động tác nuốt xuống, nhưng thực không hề uống vào. Tôi liên gật đầu, ra vẻ như đang thức hương vị. Hắn hài mỉm cười. Hắn bảo tôi cứ từ thưởng thức rồi đi bếp rửa hoa quả. Nhưng biết rõ, thực chất hắn đang bị công cụ gây Nhân lúc hắn không có ở tôi cầm ly rượu đi vòng sau chậu cây - nơi giấu Rồi nhẹ nhàng đổ hết ra ngoài. Tôi không đổ rượu, vì một người thường sẽ không thể cạn ly trong một Rất nhanh sau đó, Tĩnh bưng một đĩa quả từ bếp bước Tôi giả vờ có vẻ oải. Hắn hỏi tôi có phải khỏe không. Tôi nói bỗng nhiên buồn ngủ, có lẽ do qua ngủ không ngon. bảo tôi cứ dựa sofa nghỉ ngơi một Không lâu sau, tôi vờ ngủ thiếp đi. Tĩnh liền lục lọi người tôi, tìm thấy điện của tôi và dùng vân tay của tôi để khóa. Hắn còn đổi luôn khẩu mở khóa của điện thoại. bắt đầu xem xét thông tin máy. Hắn muốn tìm hiểu về Đáng tiếc, những gì hắn thấy thông tin giả tôi đã chuẩn bị từ trước. Tĩnh chắc hẳn đã nhận tôi là một tên trộm 37 Tôi biết hôm nay Chí Quốc cũng sẽ đến, trong một khoảng thời gian ngắn, Tĩnh có lẽ chưa ra tay với tôi. nhiên, đúng như tôi dự đoán, nhét tôi vào trong tủ quần Có lẽ sợ tôi tỉnh giữa chừng, hắn còn dùng đoạn dây siết chặt cổ rồi treo tôi lên thanh móc Sau đó, hắn đóng cửa tủ dọn dẹp qua căn rồi rời đi. Vì nhà có gắn camera giám sát, chỉ có thể im lặng nấp trong tủ quần mà thôi. 38 Lý Thao tức khựng lại, hắn nhanh quan sát xung quanh, tìm chỗ nấp. Nhưng đã không kịp ổ khóa “cạch” một mở ra, Trần Tĩnh đẩy cửa vào. Vừa bước vào hắn đã nhận ra trang sức trên tủ đầu giường dấu hiệu bị động vào, mặt lập tức trầm “Ai?” Hắn lạnh lùng hỏi một đồng thời chậm rãi tiến vào trong. Lý Thao nín thở, lẽ trốn ra sau ghế sô trong tay nắm chặt một dao nhỏ, dường như sẵn sàng phản kích bất lúc nào. Còn tôi - vẫn bị treo trong tủ quần chỉ có thể thông khe cửa, lặng lẽ quan sát biến của mọi chuyện. Thời gian nắm bắt chính xác như vậy, chắn Trần Tĩnh đã luôn dõi camera giám sát. 39 Thao trong lúc hoảng loạn đã vào trong tủ quần áo. Hơn anh ta lại trốn đúng vào của tôi. Thôi được, đây là bất đắc dĩ mà thôi. sao thì trong căn này, chỉ có chỗ là có thể ẩn May mắn là trong tủ áo treo đầy quần áo, tôi gắng dùng chúng để che đi thể mình. Lý Thao không phát ra tôi. Để giảm nguy bị phát hiện, anh ngồi thụp xuống. Vì quần áo nằm ở góc tường đối diện trực tiếp cửa ra vào. Qua khe của cánh tủ, chúng tôi có nhìn thấy toàn bộ tình hình phòng. Chỉ là tôi nhìn từ trên, còn Lý Thao nhìn từ dưới. Trần Tĩnh bước vào nhà, động tự nhiên như không gì xảy ra. Hắn đặt túi thay dép đi trong nhà. đó, hắn cởi áo khoác ngoài, lên giá phơi đồ. Rồi đi thẳng về phía tủ quần Chắc hắn chỉ muốn dọa Lý Thao một chút thôi. vì hắn mở cánh cửa bên trái của tủ quần Trần Tĩnh lấy từ trong tủ một chiếc áo khoác thường ngày mặc vào. Sau đó, đóng cửa tủ lại. Tôi nghe âm thanh cửa tủ quần bị khóa lại. Vừa rồi Thao căng thẳng Bởi vì tôi thấy hắn lau mồ hôi trên trán. hắn biết tôi đang ngay sau lưng, không biết có đến tè ra quần không Trần Tĩnh vào bếp, rửa quả táo. Sau đó, bật tivi, ngồi xuống sofa. Trên tivi vẫn phát chương trình về cảnh và trồng hoa. Tôi nấp sau lưng Lý Thao, không thở mạnh. Nếu để hắn phát ra, trò chơi sẽ vui. Khoảnh khắc này khiến tôi lại những lần chơi tìm với đám chó hoang trong 40 Ngay lúc này, điện của Lý Thao nhận được một nhắn. Hắn chậm rãi điện thoại ra xem. Tôi cũng lẽ cúi xuống liếc một cái. ngờ lại là tin nhắn "tôi"! Tôi chợt nhớ ra thoại của mình đã Trần Tĩnh lấy đi. Vội vàng qua khe cửa tủ quần áo phía Trần Tĩnh đang ngồi trên sofa. Hắn vẫn nghiêng người, tiếp xem tivi. Nhưng ánh mắt lơ cùng những động tác nơi bàn tay không qua được tôi. Phải công nhận, tên này biết chơi trò này hơn cả tôi. Lý vội vàng nhắn tin lại cho Hắn nhờ "tôi" giúp hắn giải Thao thậm chí còn điện thoại chụp một tấm Trần Tĩnh đang ngồi trên sofa khe cửa tủ quần áo, gửi cho "tôi". Trần trên sofa lại còn trêu Thao rằng hắn từng nghĩ đến chuyện vừa muốn vừa muốn sắc hay không. Tên đúng là quá biết cách chơi này rồi! Đến mức tôi suýt cười thành tiếng. ... Tĩnh vứt đi quả ăn dở. Sau đó, hắn dậy đi đến tủ rượu, lấy hai chiếc ly, rồi hai ly rượu vang. Giống như cách hắn đã với tôi trước đó, hắn đổ ngủ vào một trong ly. Đặt hai ly lên bàn trà, hắn liếc nhìn hồ. Hắn đang đợi Chí Quốc. 41 Triệu Chí đứng ở cửa, trên tay cầm một bó hoa hồng, cười rỡ nhìn Trần Tĩnh. Trần kéo Triệu Chí Quốc vào đồng thời tôi để thấy hắn thuận tay chìa khóa khóa trái cửa lại. khoác tay Triệu Chí Quốc, dẫn bàn. Sau đó, hắn ly rượu có chứa thuốc cho Triệu Chí Quốc. Triệu Chí uống cạn ly rượu vang, sau bắt đầu giở trò với Tĩnh. Tôi trốn trong quần áo, trong lòng mọi cảm xúc lẫn lộn. Vừa giả vờ bất tỉnh, phải tránh bị Lý Thao bên phát hiện, lại còn theo dõi hai kẻ bên ngoài. làm khó tôi mà! 42 Máu bắn tóe trên sàn, chảy vào trong nhựa, không khí tràn mùi tanh nồng nặc. Tôi qua khe cửa tủ áo, dạ dày cuộn lòng bàn tay túa mồ lạnh. Mà ở bên dưới, Thao đang trốn, cơ khẽ run lên, dường như bị cảnh tượng đẫm máu này sợ. Trần Tĩnh thuần thục xác Triệu Chí Quốc, như đang xử lý một thịt bình thường. Biểu cảm của rất bình tĩnh, thậm chí còn theo chút hưởng thụ, thể đối với hắn, đây chỉ một công việc thường ngày. ép bản thân phải bình tĩnh, nín thở, tiếp quan sát nhất cử nhất của hắn. Lý Thao loạn dùng sức đập cửa tủ quần áo, không phát ra bất âm thanh nào. Hơi của hắn trở nên gấp gáp, thân cứng đờ như rơi hầm băng. Còn tôi - giữ bình tĩnh, lặng lẽ quan tất cả. Trần Tĩnh dọn xong hiện trường, lau sạch mọi máu, sau đó thở một hơi, bước ra ban châm một điếu thuốc. Hắn đứng cửa sổ, quay lưng về phía quần áo, dường như đang suy điều gì đó. Khoảnh này, đầu óc tôi hoạt với tốc độ cao, tìm kiếm cách thoát thân, đồng thời Thao rơi vào thẳm… 43 Tay của Lý Thao lên, suýt chút nữa làm rơi thoại xuống đất. Hắn giật ngẩng đầu, nhìn lên phía trên. thứ hắn thấy, chỉ là hàng quần áo Trán hắn bắt đầu mồ hôi, cổ họng khẽ run nuốt một ngụm nước bọt. Hắn hề biết rằng, "tôi" sự đang trốn ngay sau hắn, gần như dán vào người hắn. Tôi tiếp dán mắt vào màn hình thoại, chờ xem Trần Tĩnh giở trò gì nữa. Trò chơi mồi này, đang ngày càng nên thú vị hơn… Lý Thao ràng toàn thân run rẩy dội. Hắn đột ngột ngẩng đầu Bầu không khí đã bị lên đến mức này rồi, thì tôi cũng phối hợp với Tĩnh diễn thêm một màn nữa đi. Tôi cố trừng mắt, há miệng thật Dùng một biểu cảm vặn đến cực độ, trợn trừng chằm chằm vào Lý Thao bên Thao sợ đến ra quần. Là sự tè ra quần luôn. hoảng loạn rút con găm phòng thân từ trong ra. Ngay lúc đó, Trần ở bên ngoài cũng đã bước trước cửa tủ quần áo. Hắn động máy cưa điện nữa, luồn lưỡi cưa qua khe cửa. Lưỡi lao thẳng vào cơ thể Lý Máu bắn tung tóe, kèm tiếng rên rỉ cuối cùng của Đào. Dưới đáy tủ quần rất nhanh đã có một máu lớn tràn ra ngoài. Trần Tĩnh tắt máy điện, sau đó mở cửa tủ quần áo. Hắn nóng muốn đẩy cửa ra xem trong có cảnh tượng Lần này, tôi cũng trêu đùa Trần Tĩnh một phen. dùng điện thoại của Lý Thao một tin nhắn đến thoại của mình. Nội chỉ có bốn chữ: lượt mày rồi!" Trần vừa đọc xong tin tôi liền ra tay nhanh chớp. Dùng con dao găm của Thao đâm xuyên qua khe cửa, vào cổ họng hắn. Tĩnh phun máu, ngã xuống đất. Tôi từ đẩy cửa tủ quần ra. Tay phải tôi siết chặt dao găm, tay trái cầm thoại của Lý Thao. Kẻ săn thực sự - đã đến xuất hiện rồi! 45 Tôi lau dấu vân tay của trên con dao găm, đặt nó vào tay của Thao trong tủ quần áo. Sau tôi lấy điện thoại Trần Tĩnh, bắt đầu kiểm lại các đoạn ghi hình từ giám sát trong nhà. Hắn lưu giữ tất cả các ghi trước đây. Tôi thấy rất nhiều cảnh tượng Tĩnh giết người, chặt xác. Tôi nhìn thấy cảnh hắn chết những con chó của Tôi không thể chịu đựng nữa, liền dừng lại. tìm những đoạn video có sự hiện của mình, rồi lượt xóa hết trên cả các thiết bị. lại những đoạn ghi hình khác đó sẽ là món quà để lại cho cảnh sát. Tôi giúp cảnh sát bắt được một sát nhân hàng loạt. 46 Vài sau, tôi xin nghỉ phép công ty và quay lại làm một nhân viên bình Tôi tiếp tục công việc nhàm không cao cũng chẳng ấy. Mỗi ngày sau khi tan tôi vẫn đến ngồi lại khu sân tường đất ấy một Tôi tiếp tục nhận nuôi chú chó hoang mới. Tôi cũng tất cả những chậu hoa mà từng mua từ chỗ Trần Tĩnh trồng trong khu vườn này. bông hoa ấy phần lớn được nuôi dưỡng bằng xác những người bạn cũ tôi. Dù chúng đã rời thế gian này, nhưng nhìn thấy khu vườn tràn ngập cỏ, tôi lại có cảm giác chúng chưa từng rời Chỉ là, chúng đã về bằng một cách Không còn là những sinh mạng nua, yếu đuối. Mà những bông hoa rực rỡ, vươn về phía mặt trời! Trở lại với công việc, tôi còn sống khép kín Tôi bắt đầu cố gắng hòa thử kết bạn với mọi Nếu những người bạn cũ tôi đã chọn một khác để tiếp tục tại, Vậy thì, tôi cũng tìm một cách khác để tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/co-cau-chuyen-kinh-di-nao-co-cu-plot-twist-than-thanh-khong&chuong=3]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận