Tôi dạy Toán, các tiết của tôi đều rơi vào buổi chiều. Trưa hôm đó, tôi đứng ngoài hành lang quan sát lớp suốt một lúc lâu chỉ thấy lác đác vài học sinh ngẩng đầu nghe giảng, còn phần lớn thì hoặc gục xuống bàn ngủ, hoặc nghịch điện thoại, chơi game, thậm chí có vài đứa đọc truyện tranh giữa thanh thiên bạch nhật.
Giáo viên đứng trên bục giảng trông điềm nhiên như không, giảng xong thì xếp giáo án bỏ đi, chẳng buồn nhắc nhở lấy một câu. Tôi tò mò nhìn kỹ, nhận ra mấy đứa kia đang chơi một trò game khá nổi tiếng. Vậy là tôi liền đăng ký tham gia “Tổ tuần tra quán net” của hội chủ nhiệm lớp, quyết tâm “vi hành” một chuyến. Lãnh đạo trường nghe tôi chủ động xin nhiệm vụ thì cảm động lắm, khen tôi là “người có tinh thần trách nhiệm cao”, “tấm gương tiên phong của giáo viên trẻ”. Chỉ có mấy đồng nghiệp thì nhìn tôi với ánh mắt vừa thương hại vừa khó nói.
“Cô An,” thầy dạy Văn lớp tôi nhẹ giọng khuyên, “trước đây tôi cũng từng bắt gặp học sinh lớp F trong quán net, nhưng… thật ra không quản được đâu cô ạ.”
Thầy nói đúng phần nào học sinh lớp F đa số có điều kiện tốt, bố mẹ bận rộn, chẳng mấy khi để mắt đến con cái. Gặp kiểu học sinh ngang ngược thì thầy cô cũng đành nhắm mắt cho qua. Nhưng tôi không giống họ.
Quanh trường chỉ có vài quán net, chẳng mất bao lâu tôi đã tìm được nhóm học sinh lớp mình trong một căn phòng nhỏ. Người ngồi giữa chính là Hứa Mộ Bạch cậu nhóc có tiếng nghiện game trong lớp, ban sáng còn ngủ gục nguyên tiết. Lúc này, Hứa Mộ Bạch đang chăm chú nhìn màn hình, ngón tay di chuột nhanh đến mức chỉ còn thấy bóng mờ. Nhân vật trong game ra chiêu liên tục, giết liền ba mạng mà vẫn giữ được phong độ. Tôi đứng sau quan sát một lúc lâu. Khi cậu ta vừa thua trận, tháo tai nghe xuống, mặt mày đầy vẻ bực bội tôi liền vỗ nhẹ lên vai cậu. Cậu quay đầu lại, ánh mắt thản nhiên đến mức gần như lạnh lùng. Mấy học sinh ngồi cạnh đều nhìn tôi, vẻ mặt pha giữa ngạc nhiên và trêu chọc.
Tôi mỉm cười: “Thương lượng chút nhé, em Hứa.”
“Không về đâu,” Hứa Mộ Bạch hờ hững nói, “Cô thích thì cứ gọi cho ba mẹ em.”
“Không phải chuyện đó,” tôi chặn tay cậu lại, ánh mắt liếc qua đồng nghiệp ở dãy bên họ đang dắt học sinh ra ngoài, chẳng ai chú ý đến chỗ tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/co-giao-ba-ao&chuong=2]
Tôi hạ giọng, “Nhân vật nam cầm thương trong game… em chơi sai kỹ thuật rồi.”
Cậu nhíu mày: “Hả?”
Tôi liếc màn hình, thản nhiên nói: “Em đánh quá yếu.”
Một câu khiến cả đám học sinh ngơ ra. Vài đứa nín thở nhìn tôi giành lấy bàn phím. Mười phút sau.
Victory!
Tôi xoay ghế lại, hỏi: “Em Hứa, cô vừa solo bốn người liền, em làm được không? Giờ mình nói chuyện nhé?”
Cậu im lặng một lúc lâu, rồi lạnh giọng: “Solo đi.”
“Được thôi,” tôi nhướng mày, “nhưng cô có điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Chiều nay cô cần em giúp chút việc. Đơn giản lắm, không làm khó đâu.”
Hứa Mộ Bạch nhìn tôi vài giây rồi gật đầu. Kết quả năm phút sau, cậu thua tan tác. Đám học sinh nhao nhao:
“Cô ơi, cô rank gì thế ạ?”
“Cấp cao quá trời, vương giả à?”
“Cô kéo bọn em với nha!”
Tôi khoanh tay, nghiêm giọng: “Không được. Cô chơi game với mấy đứa là phụ huynh kiện liền.”
Rồi lại khẽ cong môi: “Nhưng nếu các em đồng ý với cô một việc, tới kỳ nghỉ cô có thể… cho làm đàn em của cô.”
Đám nhỏ đồng thanh: “Dạ đồng ý!”
Tôi cười, chỉ vào Hứa Mộ Bạch: “Thấy chưa, ngay cả em Hứa cũng đồng ý rồi kìa.”
Cậu nhóc: “…”
Trên đường quay về, tôi đi ngang một xe mì cay nhỏ. Một người phụ nữ trung niên đang bán hàng, còn cậu học sinh mặc đồng phục trường Gia Lan thì phụ mẹ thu tiền. Tôi nhận ra ngay đó là một học sinh lớp mình.Tôi không dừng lại, chỉ lặng lẽ bước tiếp.
Buổi chiều, đến tiết Toán của tôi. Cả lớp vẫn y nguyên uể oải, ngáp dài, chẳng buồn ngẩng đầu.
Tôi đứng trên bục giảng, hắng giọng: “Hôm nay cô không dạy Toán. Cô muốn công bố nội quy lớp F mới.”
Cả lớp im thin thít.
“Cô biết, dù cô nói gì, các em cũng sẽ không nghe. Nhưng cô muốn các em hiểu điều này…” Tôi nhìn khắp lượt, giọng trầm xuống. “Bất kể các em tự cho mình là ai, thì trước mặt cô mấy thứ đó chẳng đáng nhắc tới.”
Không khí lập tức căng thẳng. Mấy ánh mắt sắc lẹm đồng loạt hướng lên.
Tôi mỉm cười: “Muốn chơi một trò chứ?”
Tôi tung một đồng xu lên, nó xoay tròn dưới ánh đèn: “Hồi cô học cấp ba, tụi cô có luật ai mạnh hơn thì làm đại ca.” Tôi chỉ từng người: “Du Giang Hàm, giỏi bi-da lỗ. Giang Hinh, từng đoạt giải bắn súng. Lục Kỳ, tay đua trẻ. Trần Trì, kỵ sĩ xuất sắc. Hứa Mộ Bạch, tuyển thủ eSport tiềm năng.”
Cả lớp nhao nhao, nửa tin nửa ngờ. “Các em có thể chọn bất kỳ lĩnh vực nào giỏi nhất để khiêu chiến cô. Nếu thắng, cô sẽ không can thiệp vào chuyện của các em, thậm chí còn giúp các em giải quyết rắc rối với phụ huynh.”
Tôi hạ giọng, nụ cười vẫn dịu dàng: “Nhưng nếu thua… từ nay, cô là chủ nhiệm mà các em phải tôn trọng.”
Một tờ giấy trắng được tôi tung lên, rơi nhẹ khắp lớp như tuyết bay. “Các em có thể không nhận,” tôi chậm rãi nói, “nhưng từ chối cũng có nghĩa là sợ hãi.”
Cả phòng im phăng phắc.Du Giang Hàm là người đầu tiên bước lên, cười nhạt: “Được.”
Giang Hinh theo sau: “Em cũng đồng ý. Nhưng em sẽ không nhường đâu, cô An.”
Tờ nội quy nhanh chóng được truyền tay khắp lớp. Cuối cùng, chỉ còn Hứa Mộ Bạch đứng im.
Cậu nhìn quanh, rồi nhìn thẳng vào tôi:“Phép khích tướng cũ rồi đó, cô An.”
Tôi nhún vai: “Vì cô biết em sẽ mắc bẫy.”
Hứa Mộ Bạch trầm giọng: “Em đã tìm hiểu về cô… Người như cô, sao lại đến đây?”
Tôi nhìn cậu, hơi ngập ngừng rồi bật cười: “Em đoán xem?”
Và như thế, buổi học đầu tiên của lớp F kết thúc trong một màn thách đấu kỳ lạ. Nhưng tôi biết rõ: từ khoảnh khắc ấy, cuộc chiến “cảm hóa phản diện” chính thức bắt đầu.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận