Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Cơn Mưa Bão

Chương 21

Ngày cập nhật : 2026-04-20 21:09:44

 

Chung Vũ cụp mắt không nói gì.

Khi hắn đưa Biên Dương về đến nơi thì Châu Di Xuân mở cửa. Châu Di Xuân trông như vừa nằm xuống lại dậy mở cửa, vì trong mắt có vẻ mệt mỏi rõ rệt: "Dì còn tưởng các bạn học sinh sẽ thức trắng đêm nay để mừng sinh nhật chứ, Biên Dương uống say rồi à?"

"Uống một ít." Chung Vũ liếc nhìn Biên Dương.

"May quá, không nhiều lắm, con cũng không chơi tiếp với họ." Biên Dương xoa thái dương, "Quên mang chìa khóa rồi, mẹ."

"Không sao, mẹ cũng vừa mới lên giường thôi." Châu Di Xuân đẩy cửa ra mời họ nhanh chóng vào nhà, "Chung Vũ cháu cũng uống rượu à?"

"Chỉ uống một chút thôi, dì ạ."

Châu Di Xuân vào bếp pha nước mật ong, rất nhanh sau đó quay lại đưa cho họ: "Uống một chút đi, kẻo dạ dày khó chịu."

Chung Vũ nhận lấy nước mật ong Châu Di Xuân đưa, khẽ nói cảm ơn. Biên Dương ở bên cạnh nheo mắt uống từng ngụm nhỏ, có lẽ vì đã về đến nhà, cậu trông như có thể ngủ thiếp đi bất cứ lúc nào.

Châu Di Xuân thở dài: "Biết các con chơi vui, nhưng chưa đủ tuổi thì nên uống ít rượu thôi."

"Chung Vũ muộn thế này rồi còn phiền cháu đưa Biên Dương về, đêm nay cháu ở lại đây đi." Châu Di Xuân bật sáng màn hình điện thoại nhìn giờ, "Đã 11 giờ rồi, bắt taxi về cũng đã rạng sáng, dù sao cháu cũng đã ngủ với Biên Dương rồi, đồ dùng vệ sinh cá nhân lần trước cũng vẫn còn."

Chung Vũ nhìn mí mắt Biên Dương sắp khép lại, rõ ràng là không nghe hai người nói chuyện. Mãi một lúc sau mới nói được một tiếng "được", "cảm ơn dì."

Khi Biên Dương lên lầu rửa mặt, hắn tiện thể giúp Biên Dương rửa cốc. Châu Di Xuân còn vội vàng kéo hắn lại nói để bà làm, nhưng cuối cùng vẫn không thể thắng được sức của Chung Vũ: "Mà này, cháu có muốn gọi điện về nhà không, hay là cháu đã nói tối nay không về rồi?"

"Họ sẽ không hỏi đâu." Chung Vũ lắc đầu.

"À được, bố mẹ yên tâm là được rồi." Châu Di Xuân chỉ lo Chung Vũ không về nhà một đêm thì người nhà sẽ hỏi, bà vuốt tóc, "Tối nay phiền cháu quá, dì lên lấy chăn cho cháu, dì đã cất vào phòng khác rồi."

Khi Chung Vũ lên lầu rửa mặt xong vào phòng, đèn bên trong vẫn sáng trưng, Biên Dương nằm ngửa trên giường, chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ và quần đùi. Chiếc chăn Châu Di Xuân để trên giường cho hắn cũng bị cậu đạp tung ra nằm lăn lóc bên cạnh. Trong phòng chỉ có thể nghe thấy tiếng thở đều đều của Biên Dương và tiếng quạt nhỏ quay kẽo kẹt.

Chung Vũ quay người nhẹ nhàng đóng cửa và tắt đèn, rồi nằm lên giường. Giường của Biên Dương thực ra không nhỏ, nhưng nếu nằm hai người đàn ông cao khoảng 1m8 sắp trưởng thành thì vẫn hơi chật.

Toàn thân hắn từ khoảnh khắc nằm xuống đã bắt đầu trở nên cứng đờ, bởi vì hơi thở của Biên Dương quá gần hắn, hoàn toàn khác với trên xe và đêm đó hắn ngủ dưới đất. Bây giờ hắn thực sự nằm trên cùng một chiếc giường với Biên Dương, Biên Dương còn đang ngủ, chỉ cần hắn muốn, hắn ngay bây giờ có thể chạm vào bất cứ đâu trên người Biên Dương.

Chỉ nghĩ thôi, khuôn mặt Chung Vũ vốn dĩ luôn vô cảm hiếm hoi xuất hiện một vết nứt.

"Ưm..." Bên cạnh truyền đến tiếng lẩm bẩm của chàng trai, Biên Dương trở mình vào trong, còn vô thức vươn tay ra, có lẽ chạm phải thứ gì đó lạnh lẽo, bàn tay liền dán chặt vào đó không động đậy.

Cơ thể Chung Vũ càng cứng đờ hơn, đặc biệt là cánh tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-mua-bao&chuong=21]

Hơi thở của hắn cũng bắt đầu trở nên gấp gáp, Chung Vũ cẩn thận quay người lại, mượn ánh trăng để ánh mắt từ dưới lên trên bắt đầu tham lam phác họa chàng trai đang ở gần trong gang tấc, trần trụi và phóng túng, ngay cả những đường vân và vết sẹo trên làn da của cậu cũng không bỏ qua.

Ánh mắt hắn từ cơ bụng lộ ra khi áo ba lỗ hơi vén lên, đến xương quai xanh nằm nghiêng trông càng rõ ràng, rồi lướt qua yết hầu thỉnh thoảng chuyển động, cuối cùng là đôi môi mỏng mím chặt của chàng trai. Ánh mắt Chung Vũ dừng lại ở đó, ngay cả ánh nhìn cũng bắt đầu trở nên sâu sắc.

Hắn nhớ lại trong cuốn truyện tranh đó, cuối cùng hai người đã xác định được tình cảm bằng một nụ hôn. Tình cảm đơn phương của hắn dành cho Biên Dương bây giờ, có thể truyền đạt qua một nụ hôn không? Những suy nghĩ đen tối bắt đầu hoành hành trong đầu, dù bây giờ hắn có hôn, Biên Dương cũng sẽ không biết.

Ánh trăng chiếu rọi trước giường, Chung Vũ nhẹ nhàng nắm lấy tay Biên Dương, làm một hành động mà hắn không dám làm trên xe ——— luồn ngón tay vào kẽ ngón tay của chàng trai, rồi siết chặt.

Hắn nín thở, mạnh dạn dịch đầu về phía trước một chút, trong hơi thở ẩm ướt của Biên Dương, nhẹ nhàng hôn lên môi cậu.

Từ khoảnh khắc chạm vào, tai Chung Vũ bắt đầu vang lên tiếng gầm rú chói tai, xung quanh là một màu trắng xóa, như thể đến thiên đường lại như đang bước trên mây, thần Cupid cũng vây quanh hắn hát những bài ca ngợi, phấn khích, kích động, xấu xa, chiếm hữu, bắt đầu xông thẳng vào trong đầu.

Dục vọng im lặng nhưng lại chói tai.

Hắn đang báng bổ mặt trời của mình.

Biên Dương vì rượu mà ngủ rất say, không hề hay biết gì, chỉ giữa chừng như vì thứ vừa lạnh lẽo lại dần trở nên nóng lên, khiến cậu khó chịu giãy giụa một chút.

Nhưng sự giãy giụa nhỏ bé này trong mắt Chung Vũ lại trở thành sự chạm chủ động, và chỉ cần môi chạm môi với người mình thích cũng đủ khiến người ta kích động. Hắn nuốt nước bọt, chủ động cọ xát môi Biên Dương, nghiền nát đường môi trên dưới của cậu, như một chú chó con thèm khát, cuối cùng thè lưỡi ra bắt đầu nhẹ nhàng liếm hôn, ngay cả bàn tay đang siết chặt Biên Dương cũng bắt đầu run rẩy vì phấn khích không ngừng.

Hắn đã không còn thỏa mãn với nụ hôn nông cạn này nữa, sự thèm khát đối với người mình thích đã lấn át khoái cảm tâm lý và dần dần leo lên. Chung Vũ muốn ép cậu mở miệng, cạy hàm răng của cậu, muốn công thành chiếm đất trong khoang miệng của cậu.

Hơi thở nóng bỏng lan tỏa giữa hai người, không khí trở nên dính dáp và ẩm ướt.

"Ưm..."

Biên Dương trong mơ khó chịu nhíu mày, cậu mơ thấy mình vừa vào cấp hai, Biên Đào để thưởng cho cậu đã tặng cậu một chú chó con, nhưng chú chó con này quá nhiệt tình, từ khi gặp mặt đã lao vào người cậu liếm mặt cậu, khiến cậu có chút không chống đỡ nổi, chỉ có thể nghiêng đầu để tránh nước bọt.

Biên Dương nghiêng đầu trở mình, khiến Chung Vũ vốn đang bị phấn khích làm choáng váng lần này hôn hụt.

...........

Như thể bị gián đoạn rồi đột nhiên tỉnh lại, Chung Vũ hít một hơi thật sâu, vội vàng buông tay Biên Dương, nằm nghiêng sang một bên bắt đầu điều hòa hơi thở đang trở nên nặng nề của mình, ngay cả tiếng quạt quay cũng không thể át được tiếng tim đập dữ dội lúc này.

Hắn nhìn trần nhà ngẩn người một lúc, đợi đến khi sự ham muốn cấp bách đó tan biến mới từ từ nhắm mắt lại.

Ngày hôm sau, ánh nắng xuyên qua khe hở của rèm cửa chiếu lên giường, Biên Dương vì say rượu, khoảnh khắc mở mắt ra còn tưởng mình vẫn đang trong mơ, bởi vì đập vào mắt là khuôn mặt ngủ lạnh lùng của Chung Vũ.

Cậu nhớ Chung Vũ sau khi đưa mình về nhà cũng vào nhà mình, nhưng cậu lên lầu rửa mặt xong liền lập tức lăn ra ngủ, không biết Chung Vũ đã lên giường mình từ lúc nào.

Biên Dương chống người dậy gãi đầu, không hề quan tâm người khác có còn đang ngủ hay không, cậu vỗ vỗ Chung Vũ, khi mở miệng giọng hơi khàn khàn: "Mẹ kiếp cậu sao lại ở trên giường tôi?"

Chung Vũ vốn đang ngủ say, bị đánh thức đột ngột, còn có chút khó chịu nhíu mày, hắn mở mắt ra một lúc lâu sau ánh mắt mới tập trung vào vẻ mặt có chút bực bội của Biên Dương, Chung Vũ chống người dậy cụp mắt xuống: "Dì nói tôi về muộn quá."

"Cậu không thể lấy cái nệm ra à?" Biên Dương phát hiện ra dù cậu biết có người nằm bên cạnh, hình như cũng không có cảm giác gì đặc biệt lớn, đặc biệt là Chung Vũ còn có vẻ vô hại, "Mở mắt ra làm tôi giật mình."

"Dì trực tiếp ôm chăn đến, tôi không biết nệm ở đâu."

"Chẳng phải ở trong tủ sao." Biên Dương nghĩ đến Chung Vũ đã đưa mình về hôm qua, thái độ vẫn nên tốt hơn, "Thôi kệ, may mà tôi ngủ rồi, nếu thức chắc chắn sẽ thấy chật."

Chung Vũ nhàn nhạt nhìn Biên Dương: "Bây giờ cảm thấy tốt hơn chưa?"

"Cái gì?"

"Uống rượu."

Biên Dương mới nhận ra Chung Vũ đang quan tâm mình, cậu ấn ấn gáy rồi xuống giường: "Cũng được, ngủ say đầu hơi choáng, nhưng không có gì lớn."

Biên Dương nói xong liền ra ngoài rửa mặt, khi soi gương cậu phát hiện môi mình trông hơi đỏ và sưng, môi dưới còn hơi tróc da, cậu nhíu mày vẫn đang nghĩ có phải bây giờ mình uống rượu môi sẽ sưng, tối qua lại uống ít nước nên mới khô như vậy.

Đợi rửa mặt xong quay lại chuẩn bị thay quần áo, cậu đẩy cửa ra lại thấy Chung Vũ đứng cạnh tủ bên cạnh đang xem những bức ảnh và bằng khen mình đặt trên đó.

"Xì." Biên Dương dựa vào cửa, hơi nheo mắt nhìn Chung Vũ quay lưng lại, "Cậu có nghĩ là tôi từng đạt nhiều bằng khen như vậy là không thể tin được không."

Chung Vũ nghe vậy quay đầu lại, một lúc sau mới mở miệng: "Anh tóc đen rất đẹp."

Biên Dương không ngờ Chung Vũ lại nói câu này, cậu sững sờ một chút, hiếm khi có chút ngượng ngùng: "Thật sao?"

Biên Dương tóc vàng cũng đẹp, nhưng vẻ đẹp đó có thêm chút khí chất lưu manh lêu lổng, nhưng Biên Dương tóc đen trông sạch sẽ độc đáo, ngoan ngoãn nhưng lại mang theo sự nổi loạn và hoang dã của tuổi trẻ.

"Ừm." Chung Vũ rất chân thành, "Rất đẹp."

"Ồ." Biên Dương không quen bị một người đàn ông khen như vậy, mặc dù trong lòng có chút xao động, nhưng vẫn đi tới lật úp bức ảnh xuống tủ, "Mẹ kiếp đừng nhìn nữa, ăn sáng đi."

Châu Di Xuân đã hấp bánh bao và bánh màn thầu cho họ, còn để lại một tờ giấy, Chung Vũ nhìn thấy liền hâm nóng lại rồi mang ra cho hai người.

Biên Dương đang cầm cốc uống nước, cậu nhìn tin nhắn trên điện thoại: "Bây giờ họ mới tan cuộc, may mà tôi không ở lại tiếp, nghe Hứa Chỉ nói tối qua thành ba cặp."

"Ba cặp?"

"Ồ, đương nhiên không phải chỉ là ở bên nhau." Biên Dương nhìn Chung Vũ, suy nghĩ một lúc rồi cười xấu xa, "Ý tôi là, lên giường."

Học sinh cấp ba bây giờ, ở những nơi môi trường giáo dục kém, những đứa trẻ dậy thì sớm, quan hệ nam nữ hỗn loạn rất nhiều. Chung Vũ trước đây luôn đơn độc, ít tiếp xúc với những điều này, khi nghe câu này tay hắn khựng lại một chút.

"Hahahahahahaha không nên làm hư cậu." Biên Dương biết Chung Vũ sẽ phản ứng như vậy, "Dù sao cậu cũng thấy rồi đấy, giống như hai người đối diện chúng ta tối qua, nhìn thuận mắt thì hôn rồi lên giường, thuận lý thành chương."

Chung Vũ không nhớ đến hai người nam nữ hôn nhau chùn chụt đó, mà lại nhớ đến mình tối qua, hắn nhàn nhạt mở miệng: "Vậy anh đã từng chưa?"

"Cái gì?"

"Hôn, lên giường."

Hôn thì đương nhiên có, nhưng lên giường thì Biên Dương đương nhiên sẽ không nói là không có, đám bạn bè cậu ở trường chơi bời phóng túng rất nhiều, cậu cũng coi như là một nửa thủ lĩnh trong đó. Nhưng có lẽ vì Châu Di Xuân đã hy sinh quá nhiều cho cậu, nên trong môi trường giáo dục do một người phụ nữ cung cấp đã khiến cậu vô thức luôn cảm thấy điều này rất quan trọng đối với con gái, làm chuyện này trước khi xác nhận tình cảm và trưởng thành thì không tử tế lắm với con gái.

Nhưng sự im lặng của Biên Dương trong mắt Chung Vũ lại trở thành sự mặc định ngầm, mắt hắn trầm xuống: "Với Trần Mạn sao?"

Biên Dương kéo ghế ra châm một điếu thuốc: "Đây không phải là chuyện cậu nên hỏi."

Bình Luận

0 Thảo luận