Sáng / Tối
Ui cha! Đây rồi, căn phòng năm xưa dì dượng sắp xếp cho tôi, nằm phía bên này cầu thang so với phòng của con quỷ em Bống ươn Bống thúi. Tôi gọi nó là quỷ Bống ươn với quỷ Bống thúi đơn giản vì nó chuyên bày trò quỷ để phá tôi, lại rất láu cá và lỳ lợm, y chang câu “Cá không ăn muối cá ươn [...]”; trong khi tôi không làm gì được nó nên hồi nhỏ hay gọi nó như thế cho đỡ bực mình, chứ khai sinh thì tên của nó là Nguyệt, ờ. Nói về căn phòng này, hồi xưa từ khi tôi vào Sài Gòn học thì không ai ở, dượng sắp xếp lại nó thành nơi làm việc của dượng, tiện mỗi khi tôi về chơi Tết hay nghỉ hè thì vẫn ngủ nghỉ được trên đây. Dượng là đàn ông con trai mà tính gọn gàng ngăn nắp lắm; thành ra tôi chẳng phải bận tâm tới việc dọn dẹp thứ gì cả, chỉ cần để tạm hành lý ở trong đó, lấy đồ sạch mang theo để lát đi tắm rồi xuống phụ dì nấu cơm thôi.
- Dì ơi, còn làm cái gì nữa không để con phụ cho nè?
- Thôi cứ ngồi nghỉ đi, có em nó phụ với dì là được rồi. À mà khát không thì lấy nước uống đi con, trong tủ lạnh có mấy lon Cô-ca đó, hay nước cam em nó mới làm cũng được.
- Dạ. Mà Bống đâu hở dì? Sao nhắc tới nó nãy giờ mà con không thấy đâu hết vậy ta?
- Bống ơi! Bống à! Quỷ lắm rồi đó nghe! Bộ mắc cỡ với anh thiệt luôn hay gì mà trốn hoài vậy?
Hơ, nó vẫn làm thinh chớ. Con nhỏ đúng ngộ. Thôi thì kệ nó, đàng nào tôi cũng muốn giúp dì một tay mà, nên xắn quần xắn áo để lao vô bếp phụ dì.
Thế rồi như lúc nãy đã hẹn, dì hỏi thăm tôi đủ thứ, dì quan tâm tôi nhiều lắm luôn. Nào là tôi ở ngoải có được thoải mái không, rồi thời gian bên Trung Quốc có bị người ta bắt nạt, người ta kỳ thị xa lánh, hay việc ăn uống hằng ngày của tôi ra sao, bạn bè và thầy cô, cả chuyện học hành, công việc của tôi liệu có được tiến triển thuận lợi. Đương nhiên là cuộc sống ở nơi đất khách quê người thiệt chẳng dễ dàng, đặc biệt là hai năm tôi du học theo chương trình trao đổi sinh viên và học chuyển tiếp của trường tôi với trường Đại học Mỏ và Công nghệ Trung Quốc, ít nhiều sẽ có những khó khăn, mà phần lớn là khó khăn trong thời gian đầu, sau này quen dần thì cũng ổn.
Vốn dĩ năm đầu tiên tôi ra Hà Nội ở với cô dượng để ôn tập thi lại đại học, mọi thứ sinh hoạt và tiện nghi đầy đủ nên tôi cũng dễ hòa nhập vào môi trường mới. Qua năm thứ hai tôi đậu đại học rồi, tôi chuyển vào ký túc xá ở luôn cho tiện. Phần vì nó gần trường; phần vì có bạn bè ở trong đó sẽ giúp nhau học tập tốt hơn; phần vì tôi ngại con nhỏ em nhà cô dượng lắm, nó y chang con quỷ em nhà dì dượng tôi luôn nè, suốt ngày đòi chọc phá tôi, thiệt tôi không hiểu sao hai đứa nó lại có chung cái sở thích oái oăm đó mới nản chứ. Mà thôi, chuyện về con nhỏ em nhà cô dượng để sau này có dịp thì tôi kể, còn bây giờ chưa cần thiết. Đại loại nó là một phần nguyên nhân khiến tôi không muốn ở chung với cô dượng nữa, kể cả khi tôi đã học xong và đi làm, cô dượng có gợi ý kêu tôi ở chung cho đỡ tốn kém thì tôi cũng quyết định đi xin việc ở tận Quảng Ninh.
Và cái quyết định ở riêng đó chính là lý do gián tiếp khiến tôi gặp tai nạn, vào một ngày đen đủi, ngay trong phòng trọ chỉ có một mình, để rồi hôm nay buộc phải phá bỏ kế hoạch xa quê trường kỳ hòng kiểm tra vết sẹo khá lớn từ hậu quả của nó liệu có nguy hiểm gì tới tính mạng hay không. Nhưng cuối cùng, thực tế lại không đến nỗi nghiêm trọng như tôi tưởng tượng. Tất nhiên tôi không nhắc xíu xiu nào về nó, bởi tôi không muốn dì và mọi người phải lo lắng nghĩ ngợi cho tôi. Hầu hết tôi chỉ kể cho dì nghe những chuyện vui, chuyện lạ tôi được chứng kiến ở miền ngoài, cả ở bên Trung nữa, cùng với thành tích học tập và công việc hiện tại của tôi để dì yên tâm thôi.
- ... i cha! Thằng Rô của dì giỏi quá hén! Lấy được bằng đại học ở trường đó là ngon á chớ giỡn đâu!
- Dạ, cũng trầy trật lắm á dì. Với được cái là thầy cô ở đó dạy chất lượng nữa.
- Ờ. Mà giờ đang làm việc ở ngoải, mày có thấy ưng không? Nếu không ưng thì về đây đi, có chỗ cho mày làm luôn nè.
- Dạ thôi, con tính làm lâu dài ở ngoải. Tại con thấy ổn, con cũng quen với cuộc sống ở đó rồi.
- Ủa vậy mai mốt ba mày thì sao?
- Nếu được thì con rước ba ra đó ở luôn, còn nếu ba không chịu thì con mới về đây lại.
- Chịu hay không chịu gì? “Trẻ cậy cha, già cậy con”, rủi như mày muốn ở ngoải luôn thì ổng cũng phải đưa mồ mả thằng Khang với mẹ mày ra đó theo mày chứ biết làm sao được.
- Dạ thì... thì cũng được mà dì. Ở đâu cũng là đất nước mình thôi.
Tôi nói xong câu đó, nghe giọng của dì hơi buồn thì phải:
- Cái đó tùy mày muốn. Cuộc sống của mày mà, dì đâu có quyết thay mày được. Ủa rồi đợt này về có lâu không, hay làm giỗ xong là ra ngoải lại?
- Dạ, xong giỗ là con ra.
Rồi sợ nói thêm sẽ làm dì buồn và nhớ, nên tôi lảng liền sang chuyện bếp núc, hỏi dì món này món kia nấu như thế nào để tôi phụ.
- Thôi được rồi, để đây cho dì. Đi tắm đi, dượng ra từ nãy rồi đó. Xong mình còn ăn cơm.
À cũng phải. Nãy hai dì cháu đang nói chuyện, dượng có nhắc tôi rồi mà tôi cứ “Dạ!” để đó, giờ thì nên đi tắm thôi chứ nhây hồi lại phiền cả nhà chờ cơm nữa.
- Vậy con đi tắm nghen.
- Ừ đi đi!
Lúc tôi bước vô phòng tắm lại nghe dì í ới bên ngoài:
- Bống ơi! Trời ơi trời! Ba nó coi thử kêu giùm tui con quỷ Bống ở đâu với! Hổng biết nay nó bày đặt bày điều mắc cỡ với anh cái gì hay sao á? Ba nó ơi!
- Rồi rồi! Chờ ba xíu!
Sau tiếng kêu như kêu đò Thủ Thiêm của dì ở dưới bếp, vẫn chỉ có tiếng dượng tôi hình như đằng trước sân mà không hề nghe tiếng quỷ em nó đáp ở đâu cả. Nghe dì cứ gọi nó hoài, tôi bắt đầu tin là nó mắc cỡ rồi trốn tôi thiệt. Con nhỏ đúng ngộ ghê.
Nhớ hồi xưa, từ khi chưa học lớp 1 thì tôi đã ở chung nhà với nó, hai anh em cách nhau năm tuổi; nên với tôi, nó luôn nhỏ xíu như một đứa nhóc tì. Tới ngày tôi rời Sài Gòn ra Hà Nội ôn thi lại và học đại học; nó chừng mười ba mười bốn, cũng gọi là thiếu nữ rồi nhưng chưa có lớn phổng; tôi vẫn coi nó như đứa nhóc loi nhoi, vừa đen vừa lem luốc vì phải làm ruộng và hay nghịch ngợm. Mãi hôm nay, sau thời gian dài vắng mặt, gặp lại nó khác xưa nhiều quá, tôi có hơi bất ngờ, mới đầu cũng chưa quen. Chắc cảm giác của nó lúc này cũng thế, nên thấy tôi về nó ngại... Ủa nhưng tôi có lớn hơn hay già đi đâu mà nó chưa quen để rồi ngại nhỉ? Chẳng biết.
- Không thấy nó đâu hết mình ơi!
- Ủa? Nãy nó còn quanh quanh ở ngoải mà?
- Ai biết đâu! Tui coi khắp vườn rồi hổng thấy, hay giờ phải ra ruộng kiếm hở ta?
- Trời ơi! Mệt với con quỷ này ghê á trời! Mắc cỡ thì cũng vừa vừa thôi chứ, hổng lẽ nó tính trốn anh nó tới mức bỏ cơm bỏ nhà đi luôn nữa đây?
- Thì gái lớn nó hay mắc cỡ. Thôi cứ kệ nó đi, lát hồi nó hết là tự khắc về thôi à.
Ừm, nghĩ cũng đúng, con gái lớn hay mắc cỡ. Mặc dù biết con em này của tôi là đứa lỳ như trâu, dai hơn đỉa; nhưng tâm lý chung của con gái thì chắc là nó vẫn có.
Tới đây, hẳn nhiều ông sẽ thắc mắc vì sao nó lại mắc cỡ với một thằng anh họ, thì vấn đề nó như này nè:
Tôi với nó mang tiếng là anh em bà con vậy thôi chứ thực ra không có huyết thống gì ráo, một nửa đằng ngoại cũng không. Chẳng phải vì nó là con nuôi của dì dượng, mà bởi dì vốn không có quan hệ thân thích gì với mẹ tôi.
Năm xưa khi nhà ngoại tôi còn ở bên Campuchia, gặp thời kỳ Khmer Đỏ đang diệt chủng người Việt mình ở bển, ai cũng phải bỏ lại đất đai nhà cửa để tìm đường trốn về Việt Nam mình hết. Gia đình của dì bị chúng nó giết hại, chỉ còn dì với một người chị gái được ông bà ngoại tôi cứu sống và cưu mang che chở. Ngặt vì giai đoạn đó Khmer Đỏ quyết tâm bài Việt dữ quá, tản quân truy lùng khắp nơi, ông bà ngoại tôi cùng với dì ba và dì út do bị thương nặng nên đành chung số phận, chỉ còn cậu hai đưa được mẹ tôi và hai chị em dì tiếp tục bỏ trốn. Lúc gần tới biên giới, cứ tưởng là xong với chúng nó rồi, hên sao có bộ đội mình giúp đỡ mới chạy thoát thân.
Từ đó, vì nhớ ơn nhà ngoại tôi nhiều lần cứu mạng, chị gái của dì đem lòng thương cậu tôi nên chính là mợ của tôi bây giờ, còn dì thì xin nhận cả nhà ngoại tôi như người thân ruột thịt, để rồi sau này và cho tới hôm nay cũng vậy, dì coi tôi như đứa cháu cùng máu mủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-quy-em-nguoc-duyen-nguoc-so&chuong=3]
Thành thử tôi với con quỷ em nhà dì cũng coi nhau như anh em họ ngoại luôn; thậm chí, có những lúc tôi cảm giác hai đứa tôi còn thân hơn thế nữa, gần cỡ anh em cùng cha cùng mẹ.
Ờ, mà đó là trước đây, chứ giờ tôi không chắc. Bởi nếu nó coi tôi là anh nó thiệt thì nó đâu có mắc cỡ với tôi làm gì.
Nhưng hồi sau mới biết, cả tôi và dì dượng đều đoán trật lất. Nói thiệt chớ, cái mặt nó mà biết mắc cỡ thì tôi cũng xin đi bằng đầu cho mấy ông coi. Thoạt tiên ai cũng tưởng nó trốn tôi, mà nào có phải. Té ra nãy giờ nó đi bắt ốc về làm món để đãi thằng anh này của nó. Chu cha! Ốc ruộng thì ngon hết nước chấm rồi, nó là thứ mà tôi thích nhất, làm món nào tôi cũng mê.
Lúc đó tôi nghe dì dượng rầy nó vì cái tội đi đâu không nói làm ba mẹ lo tìm, bỗng dưng lại thấy thương nó ghê chứ bộ. Nó thanh minh vì nhớ ra anh Rô thích ăn ốc xào sả ớt nên mới vội đi mà không kịp nói với ai, là nó thương anh ở xa quê lâu năm không được ăn món ruột. Đó, là nó thương anh Rô của nó đó nghe. Tôi nghĩ bụng chớ, hồi nay nó lớn rồi nên tính tình chắc cũng thay đổi, biết suy nghĩ và biết quan tâm hơn, đâu như ngày xưa toàn nhõng nhẽo đòi tôi phải làm cho nó hết cái này tới cái nọ.
Vì cảm kích việc làm đầy tình thương mến thương của nó dành cho tôi; nên vừa tắm xong, tôi tính ra tìm nó để phụ tay và hỏi thăm trò chuyện. Ê mà ngộ! Hình như nó vẫn mắc cỡ với tôi thiệt hay sao á? Ờ. Rõ ràng nó vừa nói cái gì với dì hay dượng ở ngoài sân giếng đằng sau nè, mà tới khi tôi ra gọi tìm thì nó liền trốn biệt tôi luôn.
- Ủa Bống ơi! Bộ mày sợ anh nó ăn thịt hay gì mà trốn hoài vậy con?
- Hổng phải! Mẹ kêu ảnh lên phòng khách đi, cho con vô nhà con tắm! Nãy con bị trượt chân té á, người ngợm dơ hết trơn rồi!
- Ủa cái đó bình thường chứ có gì đâu mà mày ngại?
Có vẻ như không thuyết phục được dì, nó liền chuyển qua tôi:
- Anh! Anh lên phòng khách đi, hay ra sân luôn cũng được, để em vô nhà lấy đồ em tắm!
Nghe cái giọng nó năn nỉ mà tôi cũng thấy mắc cười.
- Vậy giờ anh quay mặt vô bếp được không? Mày cứ vô đi, anh không dòm đâu. Để anh ở đây phụ mẹ chứ thêm món ốc này hơi bị lâu á.
- Dạ, nhớ đừng có quay mặt lại đó nghe! Em mà thấy anh liếc liếc dòm dòm cái gì là tối nay anh coi chừng với em đó!
- Rồi, yên tâm.
Tôi cứ mặc kệ nó, chỉ lo chăm sóc cái nồi ốc cho dì để dì thay tôi dọn cơm. Lúc sau ốc luộc đã chín đều, tôi lại cùng dì khều lấy ruột để làm món xào sả ớt. Vì chế biến vội, chưa kịp ngâm ngám chi hết trơn, nên hai dì cháu phải làm kỹ, chỉ lấy phần đầu thôi, còn khúc phía trong gần như bỏ hết.
Bấy giờ dượng chờ cơm hơi lâu hay sao đó nên tranh thủ đi mua bia và ít mồi nhậu rồi, chắc tối nay dượng đòi tôi làm bạn nhậu của dượng đây. Nhân đang nhắc tới cái vụ thèm bia của dượng, tôi hỏi thăm dì sức khỏe của dượng thế nào, là bệnh gan của dượng đã khá hơn chưa. Ngày xưa khi còn trẻ, dượng tôi hay rượu lắm, nên gan bị tổn hại, phải kiêng một thời gian dài. Sau này dượng có quay lại uống nhưng cũng ráng tiết chế, sợ nghiện như hồi trước nên không đụng tới rượu nữa, chỉ lâu lâu làm chút bia cho đỡ thèm thôi.
- ... ời, cho nên lát có uống cũng đừng ham quá, hai dượng cháu mỗi người nửa lon cho vui là được rồi con nghe.
- Dạ.
Từ chuyện của dượng, tôi lại hỏi thăm tình hình của dì và hai nhỏ em ở nhà ra sao. Dì thì vẫn vậy, sức khỏe và công việc vẫn tốt, không có thay đổi gì nhiều ngoại trừ năm ngoái vườn ớt bị bệnh dữ quá, chữa không kịp, gần như mất trắng luôn; nhưng nhờ công việc của dượng gặp nhiều thuận lợi nên các mặt thu chi nhìn chung khá ổn, thành thử chuyện học phí của hai đứa em tôi cũng không bị ảnh hưởng gì.
À, nhân nói tới chuyện học hành của hai chị em nó, bé Chép thì thôi không nói rồi, còn quỷ em tôi... Hồi đó tôi nhớ là nó có đậu đại học mà tôi không biết trường nào nên phải hỏi lại. Té ra nó đang học ở trường Khoa học Xã hội và Nhân văn, đúng như nguyện vọng của nó, cũng đúng với cái năng khiếu văn chương của nó luôn.
- ... ừa, lần đó nó đậu mà nó mừng quá trời quá đất, nó đi khoe từ đầu xóm tới cuối xóm luôn ớ mày biết hông, thậm chí mấy dì bán quán cóc mà nó hay ăn hàng ở ngoài quốc lộ cũng biết nó đậu đại học nữa kìa. Nói hổng ấy chứ nhiều lúc nghĩ đúng sợ với cái mỏ của nó thiệt ớ mày ơi.
- Hờ, con cũng nghĩ giống dì á. Ủa mà nó học có ổn không dì ha?
- Ời, cũng tạm được. Túm lại là nó vẫn ôm thành tích về nhà để lấy số má với con em nó đều đều, nên dì dượng cũng yên tâm. Chỉ có năm đầu cô nàng chưa quen là hơi trầy trật xí, chớ quen rồi thì ổn... À từ từ, có cái này để dì nói mày nghe.
- Dạ?
Lúc đó dì hạ giọng nói nhỏ, còn khều tay tôi như thói quen ngày xưa dì vẫn hay làm vậy mỗi khi muốn chia sẻ với tôi điều gì; nên tôi cũng theo phản xạ đứng xích lại gần hơn và hơi cúi đầu thấp xuống một chút để nghe dì nói:
- Ờ. Mới năm rồi nó được sinh viên loại giỏi nè, xong dượng kêu thưởng cho chiếc xe Lead mới ra hồi đầu năm để đi học mà nó không chịu, cứ đòi để dành tiền đó mai mốt ra Quảng Ninh chơi với anh Rô thôi. Tới tháng 9 nhập học, Honda nó ra tiếp mẫu Vision đẹp lắm, nom kiểu dáng cũng hợp với nữ, làm dì ưng quá trời, cái rồi dì bàn với dượng mua cho nó. Vậy mà nó vẫn không chịu chớ, nhất quyết để dành tiền ra ngoải chơi mấy tháng với mày luôn. Đó, nên có gì mày coi rồi khuyên nó giúp dì dượng với nghe. Chứ cái chân nó hay đi mà suốt ngày mượn xe của bạn, biết là xăng mình đổ, hư mình sửa, nhưng cũng ngại phiền hà người ta chứ đúng hông?
- Dạ, để dịp nào anh em nói chuyện rồi con khuyên nó cho.
- Ời. Học thì cũng được, mà đầu óc toàn lo chuyện đi chơi không à. Nghĩ sao? Bằng đó tiền mình đầu tư vô chiếc xe, mai mốt có cái phương tiện để đi làm, nó là tài sản lâu dài bền vững; chứ ba mươi triệu mà nướng vô chuyến du lịch mấy tháng thì uổng phí quá đi chớ, đúng không con?
- Dạ. Dì nói cũng đúng.
- Chứ chi nữa! Nên dì mới biểu nó lớn cái đầu mà hổng có biết nghĩ xa gì trơn trọi. Y chang một đứa con nít hăm mốt hăm hai tuổi thiệt ớ mày.
Thấy dì có vẻ đang muốn phàn nàn về nó, nghĩ cũng tội; nên tôi lập tức lái sang mặt tích cực của nó để dì vơi đi:
- Chắc tại em nó chỉ lo ăn với học thôi á dì, nên mấy cái đó nó chưa có nghĩ tới, sau này từ từ nó chín chắn lại là nó sẽ hiểu thôi à. Ơi mà tính ra Bống nhà mình cũng giỏi ghê chứ bộ. Hồi tụi con học 12 cũng có nghe tiếng của trường Xã hội Nhân văn này á, được sinh viên loại giỏi đâu có phải xoàng đâu, toàn nhân tài văn chương chữ nghĩa tương lai của đất nước không đó chứ.
Ai dè:
- Nhưng mà mệt lắm con ơi! Giỏi gì hổng giỏi đi giỏi ba cái trò văn thơ đó làm dì nản với nó quá trời quá đất luôn ớ.
- Ủa sao vậy dì? Em nó học giỏi cái đó sau này đi viết báo hay làm biên tập viên với phóng viên cho đài truyền hình quốc gia cũng được lắm á chứ giỡn!
- Thì cũng được, ư mà đó là chuyện của tương lai như nào chưa biết; chứ bây giờ là dì thấy mệt với nó rồi đó. Đây mày thử nghĩ coi, cái mỏ nó đã nói nhiều rồi còn hay cãi nữa, mà nó cãi hổng có phải kiểu ngang ngạnh ngổ ngáo gì đâu nhưng nó toàn lôi văn chương thơ phú ra cãi thâm cãi thúy không hà. Dì nghe mà nhức cái đầu với nó thiệt; nên hầu như lần nào dì cũng phải nhịn nó cho nó bớt nói đi, chớ không tới hồi dì phải nhai Panadol thay cơm vì nó luôn á mày hiểu hông.
À à, hèn chi! Tôi cũng công nhận với dì là... Ây, bất chợt nghe tiếng tằng hắng của nó đằng sau làm cả hai dì cháu tôi phải ngoái đầu lại. Lúc đó cái mặt nó xị xuống nhìn chăm chăm tôi và dì, còn bệu cái mỏ lên hờn dỗi chớ:
- Con nghe hết rồi đó nghen! Hai người nói xấu gì con đó?
Dì tôi đáp lại nó tỉnh queo:
- Ủa? Mày xấu sẵn rồi thì mẹ cần chi phải nói nữa.
Đó, là dì tôi nói ớ nghe, không có phải tôi à. Thế mà tự nhiên nó bước tới nhéo tôi một cái; cũng nhẹ thôi, nhưng đủ làm tôi phải ngoái đầu thắc mắc với nó. Nó không đáp, liền vòng tay ôm tôi từ phía sau, rồi ghé đầu lên vai tôi cười hi hi mới khó hiểu chứ kìa?
- Cái gì nữa đây má?
- Đừng! Im cho em ôm xí coi!
- Nè, mày lại tính giở trò gì với anh đó hả con?
- Dạ có gì đâu. Lâu lắm rồi hổng gặp, con nhớ ảnh quá nên ôm xí cho đỡ nhớ thôi chứ bộ.
Trời! Nó mà cũng bày đặt biết nhớ tôi nữa hả? Nói thiệt là cái vụ ôm tôi từ phía sau thì hồi nhỏ nó hay làm nũng vầy rồi nên tôi không lạ gì nữa, ư mà cái giọng điệu với lời lẽ sến súa như này thì lần đầu tiên nó giở trò với tôi luôn đó.
- Anh ơi! Anh!
- Chi?
- Em chờ anh bảy năm rồi ớ, nhớ anh muốn chết! Nhớ anh lắm luôn ớ ờ ơ!
Gì nữa? Có thiệt không vậy trời?
- Mày ớ nghe, coi chừng làm anh sợ rồi nó trốn mày luôn chứ không phải mày trốn nó nữa đâu á.
- Hí hí! Con ôm chắc lắm, từ giờ ảnh là của con rồi, ảnh muốn trốn cũng hổng trốn được đâu.
Má ơi! Cái giọng của nó nghe đã đủ làm cho tôi hoang mang rồi, đây nó còn hôn lên vai tôi một cái phát ra tiếng mới khiếp chớ.
- Thôi! Tha anh giùm đi! Mày làm như anh là người yêu của mày không bằng á.
- Ê! Hổng có được kêu người yêu bằng “mày” đâu nghe! Kêu lại cho em!
Thiệt chứ! Cái con quỷ này bữa nay cà chớn dữ ta? Giỡn vầy là thấy không vui rồi đó. Tôi đang tính hỏi lại nó cho rõ ràng thì dì đã đánh vô người nó một cái, vừa cười vừa cản như muốn giỡn theo nó luôn:
- Thôi nghen! Mẹ nói là không có được giỡn quá trớn đâu ớ nghen!
- Dạ, thì hông giỡn nữa. Nhưng mà anh ơi! Anh! Em hỏi anh cái này nè.
- Rồi, vụ gì nữa?
- Dạ, trả lời em chân tình nghe. Vậy chứ bảy năm đi biền biệt, anh có nhớ em xí nào hông đó?
Thiệt tình! Nó làm tôi xiên trật con ốc luôn á trời. Tôi nghĩ bụng chớ, trốn nó còn hổng kịp, nếu quên được nó chắc tôi cũng mừng.
- Không.
Ờ, tôi đáp gọn lỏn, xạo nó cho vui, cứ như kiểu từ lâu tôi đã quên mình có một đứa em quỷ sứ là nó rồi vậy.
- Cái gì hở? Không nhớ em thiệt luôn?
- Ủa thì mày có gì đâu để anh nhớ.
Dòm cái mặt chù ụ một đống của nó khi nó ló đầu lên nhìn tôi, tôi có ráng nín cười cũng không được. À, nhân tiện vụ này, đầu tôi nó vừa nhảy số, tôi phải tranh thủ trêu nó trước khi nó kịp bày trò phá tôi tiếp. Thế là tôi quay qua phía dì, tấu hài kể lại chuyện lúc nãy:
- Ơ mà dì biết không? Nãy á, con về gặp nó ở sân, con còn không nhớ nổi cái mặt nó luôn kìa. Con cứ tưởng nhỏ Thắm hay nhỏ nào trong xóm qua chơi, đang tính hỏi tầm này trễ rồi sao chơi hoài vậy, chưa chịu về cho nhà người ta cơm nước nữa, bộ hổng lẽ muốn ở lại ăn chực luôn hay gì, thì nó đã chạy... A! Ui da!
Mèn đét ơi! Lần này nó nhéo đau quá trời quá đất!
- Quá đáng! Đã không nhớ người ta thì thôi, còn không thèm nhận mặt em mình nữa chứ!
Ê, có vậy thôi mà nó đánh vào lưng tôi mấy cái, xong hậm hực quay bước bỏ đi luôn kìa?
- Nè! Giận thiệt hả?
- Hổng thèm!
Ơ!? Con nhỏ này! Bữa nay sao khó tính vậy ta? Nó làm tôi phải buông con ốc ra để đuổi theo coi...
- Kệ nó. Tánh nó con nít xưa giờ mà, mình làm cái này lẹ đi để còn ăn cơm nữa con.
Nghe lời dì, tôi đành kệ nó thiệt. Mà hồi sau món ốc được làm xong, dượng cũng về tới, cơm canh vậy là đủ, cả nhà tập trung lại để ăn, chỉ thiếu mỗi mình nó. Tôi nom cái bộ này là trót làm nó giận thiệt rồi, nên phải xuống nước dỗ dành nó thôi chứ biết sao.
- Bống ơi! Anh giỡn chơi có xíu mà mày làm thấy ghê quá! Vô ăn cơm đi con!
- Ủa nó đi đâu vậy cà?
- Đang ở ngoải á. Gái đứa chi lớn xác rồi mà hở ra cái là giận lẫy không! Thấy mệt!
- Dạ thôi, để con ra đó dỗ em nó. Dì dượng cứ ăn trước đi rồi hai anh em con vô liền.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận