Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Con quỷ em ngược duyên ngược số

Nó vẫn quậy y như hồi xưa

Ngày cập nhật : 2026-06-03 19:35:59

Dì dượng kêu tôi cứ mặc kệ, mà tôi không có nỡ. Nghĩ lại cũng do tôi làm nó tủi thân, ừm, tôi đoán thế; vì nó nói nó nhớ tôi, trong khi tôi thì tỏ ra không hề coi trọng nó chút xíu nào, tới nỗi gặp lại cũng không nhận ra nó nên nó mới giận.

- Bống ơi! Đâu rồi? Vô ăn cơm đi em!

Tôi mở cửa để ra sân giếng. Nó vẫn đứng đó quay lưng về phía tôi, chẳng hề đả động. Hình như nó đang khóc hay sao mà tôi thấy nó vừa thoáng đưa tay lên mặt để lau vội nước mắt thì phải. Trời, hổng lẽ tôi làm nó tổn thương tới mức này sao chứ?

- Ê bồ-tèo! Nói vậy mà giận anh thiệt luôn hả?

Tôi tiến lại, ngó nghiêng dòm thử, rồi vỗ vỗ nhẹ lên vai nó, hỏi thăm coi sao. Nó lắc mình, ý gạt tay tôi ra. Tôi ráng dày mặt tới gần hơn, cũng tìm lời dỗ ngọt cho nó chịu:

- Thôi, Bống ngoan của anh, không có giận nữa nè, giận là cái mặt xấu lắm đó. Vô nhà với anh, đi, vô ăn cơm kẻo đói, chớ hồi đứng đây muỗi nó hôn cho lại sưng phù mặt lên nữa.

Vậy mà nó hất tay tôi ra, lời nặng tiếng nhẹ:

- Hổng thèm! Anh có coi người ta là cái gì đâu mà giờ còn Bống Bống với Bang Bang ngọt xớt dị!

- Đâu! Sao lại không coi ra gì được? Anh vẫn nhớ Bống của anh mà, nên trước khi về anh còn mua quà cho Bống nữa đó. Nhưng phải vô ăn cơm với cả nhà đi đã, rồi lát anh đưa. Đi!

Không biết cái món quà tôi vừa hứa hẹn với nó liệu có hiệu quả xíu nào không mà nó im một lúc, xong dỗi tiếp:

- Ghét cái mặt anh! Người ta thì mong anh nhớ anh quá chừng, còn quan tâm anh nên mới lặn lội đi bắt ốc về cho anh ăn; vậy mà cái bụng dạ anh chẳng có nhớ gì tới người ta hết, vừa gặp lại còn tưởng chị Thắm qua chơi nữa chứ, có khác nào trong đầu anh suốt bảy năm nay chỉ có chị Thắm mà hổng thèm có người ta hông?

À.

- Thôi, anh giỡn, anh giỡn á, ừm, anh không có nghĩ vậy.

Nhớ hồi nhỏ, tôi hay vuốt tóc xoa đầu để dỗ nó mỗi khi nó giận, giờ lôi ra áp dụng thử coi sao. Thế là nó lại im lặng, hồi sau cũng chịu lên tiếng:

- Giỡn hổng có vui mà cũng đòi giỡn! Nghĩ sao giỡn kiểu đó, làm em rầu gì đâu!

Ầy dà, bắt đầu dịu giọng vầy là hơi nguôi nguôi rồi đây; nên tôi càng làm tới, tích cực dỗ dành. Gì chứ tính nó tôi thừa hiểu, dễ giận mà cũng dễ vui lắm, năm nay tính ra cũng hai mươi mốt tuổi đầu rồi mà còn như con nít á, nhìn thương quá cơ.

- Ừ, anh xin lỗi, nãy anh giỡn thôi mà. Cũng tại hồi nay Bống lớn rồi nom khác quá nên mới đầu anh nhận không ra thiệt. Anh cứ tưởng hoa khôi của huyện tới chơi chứ, có ai dè là con Bống ươn Bống thúi của anh đâu.

Ấy! Má ơi! Rõ ràng tôi vừa nịnh nó xinh như hoa khôi của huyện đó nghe, thế mà nó vẫn quay sang nhéo tôi một cái đau ghê á trời!

- Bống ươn Bống thúi nè! Anh nói ai ươn với thúi? Hả? Hả?

- Ây ây! Thơm! Bống thơm! Ui da! Không phải! Bống của anh thơm mà!

Trời má ơi! Hú hồn! Lần này nó chỉ lườm tôi một cái:

- Anh đó nghe! Coi chừng em á! Hôm nay em ghim anh rồi đó.

- Rồi rồi, anh chừa, anh không dám nữa. Đi! Vô ăn cơm kẻo tới hồi ba không ưng là ba lại la cho.

Tôi ôm vai dỗ dành nó, kéo vô nhà. Giờ nó mới chịu đi theo tôi. Ơi mà không, nó liền nhảy tót lên lưng tôi, đòi tôi phải cõng nó đi mới nản thiệt ấy chớ.

- Trời! Nữa hả?

- Thì ai biểu anh không chịu nhớ em! Từ giờ á, em sẽ làm cho anh phải nhớ em tới già thì thôi!

Thiệt tôi cũng đến thua nó luôn ớ. Hồi nó còn nhỏ thì không nói làm gì, bây giờ nó lớn tướng rồi vẫn còn bắt tôi cõng như cái thời nó mới lên cấp II thì ai mà chiều cho nổi?

- Bống ơi! Mẹ cũng bó tay với mày luôn đó! Ba nó coi kìa! Anh nó vừa về tới nhà là nó bày trò ăn hiếp anh rồi thấy không. Chẳng có biết thương anh gì hết trơn vậy?

- Thôi hai đứa lẹ lên. Ăn xong cả nhà mình đi dạo cho mát rồi về ngủ cái nè.

- Dạ!

May có tiếng nói của dượng, nó mới chịu buông tha tôi để mau vô ăn cơm cùng cả nhà. Nhưng mà trời đất, tôi chưa có được nó tha hẳn cho đâu. Tới lúc vô ngồi ăn, nó bắt tôi phải hầu nó chớ; nào là ăn bớt phần cơm cho nó vì nó sợ mập, rồi gắp đồ ăn cho nó, bóc cho nó cái càng ghẹ, còn chấm muối đút cho nó ăn luôn, ủa!? Hồi nhỏ nó nhõng nhẽo làm nư với tôi vầy thì không sao; chứ giờ nó lớn rồi, đâu thể như cái thuở còn xíu xiu đó được. Thiệt lắm lúc tôi nghĩ, không biết cái kiểu của nó như vầy thì liệu có phải nó tính đòi tôi đang từ anh họ ngoại chuyển sang làm người yêu của nó thiệt không đây?

- Trời ơi trời! Mày để cho anh nó còn ăn ngon miệng nữa với nghe Bống!

- Thì ảnh lột cho ảnh với con cùng ăn mà, con có giành hết phần đâu.

- Thôi để ba lột cho Bống của ba nè. Rô ăn đi con, để dượng lột cho em nó.

- Thiệt á! Riết rồi mày biến anh mày thành người yêu của mày luôn đó nghe!

- Xí! Cái mặt ảnh ai mà thèm! Chẳng qua con đang tập làm quen trước cho ảnh để mai mốt ảnh săn sóc chị dâu của con thôi chứ bộ!

Ờ! Chẳng thà vậy đi! Thôi thì mỗi lần nó đòi, tôi đành chiều nó cho nó bớt trái chứng với tôi trong mấy ngày tới cũng được.

Ăn xong, con nhỏ nó nói tôi phụ nó dọn rửa để hai anh em chuyện trò tâm sự. Dì thì chiều tôi, kêu tôi lên lầu sắp xếp đồ đạc vô tủ, rồi bài trí lại phòng ốc tùy theo ý thích của tôi nếu muốn; còn lại chén bát nồi niêu xoong chảo các thứ thì cứ để dì với nó lo liệu cho. Tôi biết thế, nhưng không nỡ; nên tôi đành trái lời dì. Cũng giống như hồi trước còn ở với dì dượng, hai anh em tôi vẫn chia nhau làm việc nhà, đâu có sao đâu. Lần này về lại sau thời gian dài xa cách, tôi nghĩ mình cũng nên dành thời gian ở bên cạnh dì dượng và nhỏ em nhiều hơn; thành thử đồ đạc tôi cứ mặc kệ đó, vẫn phụ dì và nó lau rửa dọn dẹp.

Có một cái, phải nói thiệt với mấy ông là tôi với con em duyên nợ này... cũng không biết giữa tôi và nó có duyên hay có nợ gì với nhau không, mà dù là trước đây hay bây giờ gặp lại thì đều y chang vậy hết. Vắng mặt nhau không sao, chứ giáp mặt nhau một cái là nó cứ bám dính lấy tôi như đỉa để tìm đủ trò quỷ phá tôi bằng được.

Đây, mấy ông coi vầy nè. Rõ ràng tôi với nó mỗi đứa một việc; nó thì rửa chén và lau bếp, tôi thì lau bàn với quét nhà lau nhà. Ờ, thế mà nghe, chẳng biết là vô tình hay cố ý mà lần nào hễ tôi vừa làm xong, quay qua quay lại đã thấy bàn ăn với sàn nhà tùm lum bọt xà-bông rửa chén. Tôi có thắc mắc, là thắc mắc thôi đó, xưa giờ hầu như lúc nào tôi cũng nhỏ nhẹ với nó (tất nhiên trừ khi nó chọc điên tôi trước) chứ không có tỏ vẻ trịch thượng đàn anh, rằng tại sao nó không thể làm cẩn thận hơn để tôi khỏi phải theo sau nó làm lại. Thế mà nó lý sự với tôi vầy:

- Thay vì anh làm xong trước em, sao không chịu khó chờ em làm xong rồi anh hãy làm, như vậy anh đâu cần phải theo sau em để làm lại nữa đâu, đúng hông?

Thiệt chứ nói thế cũng nói được? Ôi mà thôi, với nó là được hết á. Và thực ra cái câu này nó đã nói nhiều lần với tôi hồi còn nhỏ rồi nhưng tôi quên, giờ nó nhắc lại thì tôi mới nhớ. À, tôi cũng nhớ luôn là nó còn đang ghim tôi cái vụ lúc nãy ớ nghe, nên nó mới phá tôi vậy.

Mà chưa hết, nó còn nhiều trò quỷ khác nữa.

Đây mấy ông coi. Tôi lên phòng cắm sạc điện thoại; nó tắt đèn, đóng cửa rồi khóa trái nhốt tôi luôn. Tôi kêu nó mở; nó đố tôi giải nghiệm hệ phương trình x y của nó, ra đáp án đúng thì nó mới mở cho tôi. Nói thiệt là trời mẹ, tôi van xin nó không được, cuối cùng đành phải lôi giấy với viết ra để ngồi giải nghiệm cho nó luôn đó. Mà đã vậy nó còn chơi quả song kiếm hợp bích sin cos với căn bậc hai mới mệt ghê! Cũng hên là tôi còn nhớ nên giải đúng, lúc ấy nó mới chịu tha cho.

Ủa đâu, chưa, được vậy tôi cũng mừng.

Trước khi cả nhà đi dạo, tôi ra sân thượng phụ dì phơi quần áo, nó cũng ra phụ theo. Xong mấy ông có biết nó làm gì không? Nó móc được cái nào là máng liền cái đó lên cổ áo tôi, làm cái cổ áo thun dễ co giãn của tôi bị lôi trĩu xuống trông nó kỳ cục hổng có ra làm sao hết. Rồi nó còn bày trò nghịch ngợm, thò tay bứt bứt cái sợi lông dài nhất mọc giữa ức tôi nữa chớ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/con-quy-em-nguoc-duyen-nguoc-so&chuong=4]

Tôi dòm nó, không có một chút xíu nào bằng lòng, ra ý cho nó thôi liền cái trò quỷ đó đi. Vậy mà không, nó kênh mặt lên nhìn tôi kiểu “Em thích vậy đó, anh tính làm gì em nè?”, còn lè lưỡi trêu ngươi tôi rồi máng tiếp cái móc khác làm áo tôi nó đang từ cổ tròn mà muốn thành xẻ ngực luôn mới đáng thương thiệt chứ. Tôi cố tình tỏ thái độ khó chịu với nó; nhưng vẫn nhẹ nhàng đẩy tay nó ra và thắc mắc tại sao nó không máng hẳn lên cây xà treo đồ thì nó lại lý sự:

- Thì em chuyền qua cho anh máng lên mà tay anh không rảnh nên em mới máng đỡ thôi chứ bộ.

- Ủa sao cái xà nó lù lù trước mắt đó mày không máng lên luôn, còn chuyền qua anh chi nữa?

- Anh cao hơn em mà.

- Trời! Dì coi! Rõ ràng nó dư sức với tới luôn á dì thấy không?

Tôi nói tới cỡ đó rồi đó; thế mà nó bày tiếp cái trò ôm tôi từ sau lưng, nhõng nhẽo vầy chớ:

- Ơ hu hu! Nhưng em lúc nào cũng là con Bống bé nhỏ của anh hết, anh phải làm mấy cái đó cho em!

- Thì đó là hồi trước mày nhỏ nên anh mới phải thay mày; chứ giờ tự làm được hết rồi, cao hơn cả mẹ luôn rồi còn bé với nhỏ cái gì nữa má?

- Em hông biết! Em cứ thích làm con Bống bé nhỏ dễ thương của anh thôi!

- Tía má ơi! Mày mà bé nhỏ dễ thương giùm cho anh thì anh cũng mừng! Bé nhỏ dễ thương cái gì mày? Bé mà “bé hạt tiêu” thì có!

- Thì đúng ời! Em là cô bé hạt tiêu, “[...] Bé cay bé đắng bé xiêu lòng người”. Ca dao đã dạy rồi mà đúng hông mẹ? Hi hi!

A chu cha! Tự nhiên nó ôm cổ tôi rồi nhảy tót lên lưng tôi, làm tôi phải theo phản xạ vừa cúi người vừa quàng tay ra sau để cõng nó chớ. Thiệt tôi mắc mệt với cái đồ quỷ em này ghê á trời! Nhìn dì cười khổ vì nó mà tôi cũng thấy thương cho tôi nữa. Hổng biết hình như tôi nợ nó từ kiếp trước cái gì hay sao ớ ta?

- Thôi Bống nè, mày có thể nào đừng hành tội anh nữa được không? Anh chỉ cần mày...

- Ủa thì anh vừa kêu em là bé hạt tiêu mà, giờ chứng minh là anh đúng đi.

- Thôi được rồi, thì anh sai. Vậy khỏi cần phải chứng minh nữa đúng không?

- Sai thì xin lỗi em đi, rồi em mới xuống.

Thế là tôi đành xin lỗi nó để nó chịu buông tha cho tôi. Ai dè nó xuống rồi vẫn cố ôm cổ tôi để giữ lại:

- À nhưng khoan đã, hổng có xin lỗi bằng miệng mà xong được với em đâu nghe. Em vẫn còn nhớ cái vụ lúc nãy em ghim anh á, nên gộp hai cái làm một, chứ xin lỗi suông thì dễ cho anh quá. Giờ phải chơi bằng hành động cho anh chừa.

- Hành động gì?

- Mai dậy sớm chở em đi học.

Đó, nữa kìa mấy ông. Vầy sao tôi chịu nổi? Chắc chắn là mai tôi không thể dậy sớm được vì hiện giờ tôi đang thiếu ngủ lắm luôn, chẳng qua vì ngày đầu tiên về quê lại nên tôi chưa muốn kết thúc cuộc hội ngộ với nhà dì dượng chỉ ngắn ngủi như thế này.

- Ủa chứ bây giờ anh còn lựa chọn nào khác không?

- Dạ hông, hết rồi. Một là mai chở em đi học, hai là giờ cõng em xuống dưới kia.

- Không làm cả hai cái có được không?

- Hông!

- Sao lại không được? Anh có phải thằng hầu con ở của mày đâu.

- Nhưng anh là anh của em.

- Ủa anh của mày thì làm sao?

- Lại còn hỏi làm sao nữa? Chứ anh không nhớ trong cuốn Tiếng Việt lớp 2 có cái bài “Làm anh” của nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn kêu là ớ hở:

Làm anh khó đấy
  Phải đâu chuyện đùa
  Với em gái bé
  Phải ‘người lớn’ cơ.

  Khi em bé khóc
  Anh phải dỗ dành
  Nếu em bé ngã
  Anh nâng dịu dàng

  Mẹ cho quà bánh
  Chia em phần hơn
  Có đồ chơi đẹp
  Cũng nhường em luôn

  Làm anh thật khó
  Nhưng mà thật vui
  Ai yêu em bé
  Thì làm được thôi
”.

- Đó thấy hông? Làm anh là phải yêu chiều nâng niu em gái như dị mới đáng mặt chớ.

Đúng thiệt tình! Y chang dì tôi nói hồi nãy luôn! Bao năm rồi cái con quỷ này nó vẫn vậy, hở ra là nói chuyện bằng văn thơ được liền.

- Ừ thì làm anh khó đấy. Lên đây anh cõng chứ mai anh dậy không nổi đâu.

- Hi hi! Em dễ lắm, sao cũng được nè.

- Ủa thì mày có phải cực thây cái gì đâu mà biểu khó với dễ. Thiệt anh cũng sợ mày rồi đó.

- Đứng cho chắc nghe, để em chuẩn bị nhảy lên á. I cha!

Hừ, tới nước này thì chỉ còn biết tự trách tôi tại sao lại đi làm anh của nó làm chi để từ nhỏ tới tận bây giờ vẫn luôn phải “Ngậm bồ hòn [...]” chiều lòng nó. Lúc ấy chắc dì cũng hiểu được cái tình cảnh của tôi, nên mới trách nó một câu nửa chơi nửa thiệt vầy:

- Vui gì vui cũng bớt bớt lại đi nghe đồ quỷ! Mày hổng có thương anh gì hết trơn ớ!

Nó ngồi tót trên lưng tôi, ôm cổ tôi lắc qua lắc lại như chơi đùa thú cưỡi của nó, coi bộ hả hê đắc chí lắm chớ, còn thản nhiên đáp lời dì:

- Ai biểu mẹ con hổng thương? Con là con thương ảnh nhứt! Lúc nào con cũng thương ảnh hết!

Thương á? Nghe nó nói mà tôi không phục. Thiệt chứ! Nghĩ sao hành tôi vầy mà nó bảo thương tôi!? Ngay đến dì cũng đồng tình với tôi luôn kìa:

- Thôi mày xạo quá mợi! Thương mà bắt anh nó cõng mày leo trèo cầu thang cứ như thằng hầu ở đợ không vậy! Đó mà kêu là thương cái gì trời!

- Ủa không, tại vì mẹ chưa biết, chứ con thương ảnh thiệt mừ. Đúng hông anh?

- Không. Ui da!

- Chán anh ghia! Anh phải nói là “có” chớ, tại em thương anh thiệt mờ. Anh có biết em thương anh nhiều như thế nào hông?

- Không biết. Mà đúng ra là không có để cho anh thấy nó như nào luôn á.

- Ai biểu anh vậy. Em thương anh tới nỗi mà ớ hở:

    Thương anh mấy núi cũng trèo
    Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua,
    Thương anh có ngại chi xa
    Bắc - Nam cách trở lòng ta vẫn gần.

    Thương anh tu chí chuyên cần
    Bao đêm trằn trọc bao lần nhớ nhung,
    Thương anh trắc trở long đong
    Thủy chung son sắt chờ mong người về.

    Bảy năm giữ trọn lời thề
    Tơ hồng Nguyệt Lão vẫn đề tên anh,
    Bỗng nay ước nguyện sớm thành
    Hỏi người đã chịu duyên lành với em?

Ui trời má! Cái gì nữa vậy trời? Nó dạo nguyên một tràng tới đó, làm dì tôi phải buông mớ đồ ra để tựa vai vào tường ôm bụng cười ngất với nó luôn. Mà nghĩ cũng khó đỡ ghê với quỷ em này thiệt! Tôi không hiểu sao mà nó lại có thể... đúng là cái đầu của nó... sao mà nó... nó...

- Ủa gì dợ? Sao mẹ với anh cười ghê quá dợ? Hở?

Má ơi! Rồi nó cười theo hai dì cháu tôi luôn mấy ông, nhưng chắc vì nghĩ tôi đang coi thường hay chế giễu nó nên mấy ngón tay nó vẫn ráng cấu tôi một cái đau như bị vuốt mèo cào.

- Dì! Sao dì không cản nó lại đi?... Á ui da!... Chứ cứ để nó như vầy...

- Ha ha ha! Thôi nghen!... Mẹ nói là... đủ lắm rồi đó nghen!

Hổng ấy chứ... Nói thiệt là tôi cũng không thể nào nín cười được với cái trò văn thơ cua trai này của nó đâu. Mãi tới khi nó bắt đầu hậm hực hờn dỗi với tôi, tôi mới đành phải bấm bụng chịu đau để trấn áp từng sợi dây thần kinh giải trí trong người tôi lại, đặng cho nó nguôi bớt. Ây da! Hết rồi, may quá. Dì tôi cũng đang quay về với mớ đồ, mà sao nét mặt dì giống như vẫn chưa tiêu thụ hết vitamin hài từ con quỷ em vậy ta? Thế nên tôi phải cố gắng tự nhắc mình không được nhìn về phía dì, còn tự đánh lạc hướng tâm trí tôi bằng cách hỏi nó bài thơ vừa rồi của ai, có phải do nó sáng tác không hay là nhờ bạn mà nghe cũng hay hay đó chứ.

- Hời ơi! Ngoài em ra còn “Ai trồng khoai đất này?” nữa!

- Ủa mày tự nghĩ ra thiệt hả?

- Tất nhiên là em tự sáng tác rồi! Nghĩ sao? Đủ trình đi thi Học sinh giỏi Văn cấp huyện mà hổng lẽ mấy cái tép riu này hổng làm được? À quên, trừ hai câu đầu của ca dao ra thì khúc sau là em tự sáng tác chớ. Nó là kết tinh của biết bao chân tình mà em dành cho anh đó, em phải thương anh dữ lắm mới thở ra được những vần thơ vừa hay vừa dạt dào cảm xúc tới cỡ vậy ớ nghe.

Hừm, thơ thì cũng tạm, ư mà ý tứ thì không có ổn đâu nghen. Lúc này tôi sợ dì không ưng nên mới tìm cách biến lời tỏ tình nửa chơi nửa thiệt của nó thành trò tấu hài luôn cho dì khỏi phải nghĩ ngợi:

- Ừ thì hay, nhưng hơi bị “trật khớp” rồi nha em. Lúc đầu thì kêu thương anh mày nên sẵn sàng trèo đèo lội suối, tự nhiên khúc sau lại ngồi im một chỗ chờ anh về là sao? Thương kiểu gì mâu thuẫn vậy?

Thế là nó cãi:

- Ủa cái đó là người ta bật đèn xanh cho anh thôi chứ bộ, là ớ hở: người ta thương anh, chấp nhận anh, người ta báo cho anh biết như vậy để anh tự lo mà trèo đèo lội suối tới kiếm người ta đi chớ. Nghĩ sao? Bộ hổng nghe ông bà ta dạy cái gì hả? Làm trâu thì phải đi tìm cọc chứ sao lại bắt cọc đi tìm trâu? Cũng bởi vì cọc nó có chân đâu mà nó đi được.

- Ờ. Rồi đó là cái cọc, chứ mày có chân mà?

- Dạ! Em có chân, nhưng em là con gái! Ông bà xưa ví con gái tụi em là cọc, con trai tụi anh là trâu; hiểu chưa chàng? Bao đời nay đã làm trâu thì phải chủ động đi tìm cọc, đó là chân lý rồi, hổng có được cãi! Chính thầy em cũng dạy tụi em như vậy; giờ anh cãi em tức là anh cãi luôn cả thầy, mà “Cãi thầy [là] núi đè” đó biết hông?

Má, tôi chưa biết liệu sẽ bị núi đè như nào, chứ trước mắt là thấy có cái sao quả tạ bự chà bá nó đang đè trên lưng... A! A!

- Đau anh!

- Nè! Khùng nó vừa thôi nghe! Tự nhiên đi cắn anh là sao con quỷ?

- Ảnh cứ bắt bẻ chọc tức con kìa! Còn cười khi dể con nữa chứ, ghét! Đã vậy con làm thêm mấy cái nữa, nhân tiện oánh dấu chủ quyền luôn.

Trời ơi trời! Nữa hả?

- Thôi nghen! Để yên cho anh nó còn đi kiếm bồ. Mày làm riết rồi người ta tưởng mày bồ nó là mẹ xử mày á. Bộ tính lấy anh mày thiệt luôn hay gì mà suốt ngày cứ đòi làm cọc để chờ nó hoài vậy?

A, tới đây nó có vẻ hơi sợ thì phải, lập tức chối ngay với dì tôi bằng cái giọng nửa tủi thân nửa hờn dỗi vầy chớ:

- Có đâu, con giỡn chơi thôi, con đợi người khác. Chứ như cái mặt ảnh còn khuya con mới thèm!

Được! Tôi ủng hộ nó lắm luôn!

- Ờ! Anh cám ơn! Vậy ráng lẹ lẹ kiếm cái thằng đó về cho có người dỗ dành, có người bới cơm, có người lột càng ghẹ đút cho ăn, có người đưa rước, có người cho mày tha hồ bày mấy cái trò quỷ, hen! Để dăm ngày chục bữa tới anh còn được sống yên ổn với m... A! Cắn anh hoài mậy?

- Ủa tại sao em phải kiếm? Rõ ràng là có người quá ư hợp với em ở đây rồi mờ, đúng hông mẹ?

Nó vừa nói vừa cười hi hi, còn cúi xuống hôn vờ lên má tôi một cái mới khiếp chứ. Thiệt tôi cũng sợ cái vía đã lỳ như trâu lại còn dai như đỉa này của nó luôn ớ. Giờ là tôi bất lực với nó rồi đó. Mà nom cái bộ của dì cứ vừa làm vừa cười vì trò quỷ của nó như vầy thì chẳng biết là dì có thực tâm cản nó giùm tôi không nữa đây, hay hổng chừng dì còn ngầm ủng hộ nó cưa đổ tôi để gả nó cho tôi không biết? Mèn ơi! Tự nhiên thấy lòng bất an quá trời.

- Đồ quỷ mày đó nghe. Ám anh hoài.

- Hi hi! Con thương ảnh nhứt mừ, hổng ám sao được. Anh hơ!



Nghe cái điệu cà chớn của nó, thiệt tôi mong nó đừng có thương tôi luôn.

Bình Luận

0 Thảo luận