Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 5  ·  80%
Đế Hậu Khuynh Tâm
Chương 4
12/08/2026 17:22· 1,404 từ

Riêng Thần Vương thì thoáng nhiên, ánh mắt nhìn Uyển Tịch bỗng có chút khác

“Thái tử điện hạ, xin giận.”

“Đừng nói với bản cung ngươi không cố ý, cung không phải kẻ ngốc.” Thái lạnh lùng nhìn chằm Dung Uyển Tịch, gương đầy vẻ âm u.

Dung Uyển Tịch không hoảng cũng không sợ hãi, nhàn nhạt cười:

“Thần nữ đúng là cố Nhưng cũng là bất dĩ. Vừa rồi điện hạ có quen thuộc không? Ba trước, tại yến mừng thần nữ hồi triều, hạ cũng đối xử với thần như vậy. Khi đó, thần nghĩ rằng điện hạ vậy là có ý, nhưng đã qua lâu rồi, nữ vốn không để trong lòng. tiếc là điện hạ lại rộng lượng được như vậy. đời đều khen điện lòng mang thiên hạ, không chấp với tiểu nhân. Thần nữ chỉ xem, điện hạ có thực anh hùng thần vũ như đồn, hay chỉ là nhỏ mọn nhớ mãi thù

Những lời này khiến mọi xung quanh sợ đến hồn vía bay mất. Ai cũng nếu làm Thái tử ý, đó chính là chết. Nhưng Dung Uyển – một nữ tử yếu đuối lại dám nói ra những như vậy, không chút sợ, khí phách ấy khiến ít nam nhân cũng khâm phục.

Thái tử Phong Bắc Lân phải kẻ ngu xuẩn. trong lòng giận dữ, hắn hiểu nếu biểu lộ sự giận, chẳng khác nào thừa nhận mình nhỏ như lời nàng nói. Hơn nữa, Thục Nữ Phường dân chúng lui tới. có chuyện gì xảy ra, tức lan ra ngoài bất lợi cho hắn.

“Dung Uyển Tịch, trước đây cung chỉ thấy ngươi chút nhan sắc. Giờ xem ra, không chỉ có sắc mà còn rất thông Lời ngươi nói quả rất hay, đến mức bản cung trị tội ngươi cũng chẳng cớ.” Giọng Thái tử nên bình thản, không còn thấy sự giận dữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/e-hau-khuynh-tam&chuong=4]

“Thái tử điện hạ quá rồi. Thần nữ cũng cả gan mà thôi. Điện hạ có thể bỏ qua động vô lễ của nữ hôm nay, thì năm trước cũng xin đừng chấp nữa. Cha thần nữ tuổi sức yếu, chỉ muốn giáp hồi hương, không gây sóng gió. Mong điện nể tình, cho cha con thần một con đường sống.”

“Hử? Nếu bản cung nói, của cha ngươi không quan đến bản cung thì sao?” tử hỏi ngược, ánh sắc bén nhìn thẳng nàng.

“Thần nữ không tin.”

Nghe vậy, Thái tử bật lớn:

“Ha ha ha! Tốt, không Dung Uyển Tịch, ngươi một nữ nhân thú vị.”

Thấy Thái tử bắt đầu ra thư thái, Dung Tịch liền cúi người hành lễ, điệu thành khẩn:

“Ba năm trước là thần không biết điều, làm mặt điện hạ. Nay thần nữ tạ tội, mong điện rộng lòng.”

Thái tử chăm chú nhìn mặt nàng, cảm nhận hương thoang thoảng đầy mê hoặc ra từ nàng, bất cảm thấy tâm trạng lên.

Hắn im lặng một lúc chậm rãi nói:

“Tối nay đến Thái tử bầu bạn cùng bản sáng mai cha ngươi sẽ được ra khỏi đại lao Bộ.”

Nói xong, Thái tử đứng rời đi, để lại Uyển Tịch với vẻ mặt trầm

“Chuyện cần đến rốt cuộc đã đến? Ta có đến Thái tử phủ để cứu hay không?”

Sau khi Thái tử rời Thần Vương Phong Bắc ra hiệu cho các nhạc công ca nữ lui ra, mắt có chút cảm nhìn Dung Uyển Tịch.

Cô gái trẻ cúi đầu, lẽ không nói. Phong Thần cảm thấy không đành lòng, đến gần nàng:

“Ngươi không sao chứ?”

Dung Uyển Tịch không trả Khi nàng ngẩng đầu, gương mặt đã đầy nước mắt, không hề phát ra khóc.

Phong Bắc Thần đứng gần, đầu tiên nhìn rõ nhan của nàng. Đó là một mặt khuynh thành khuynh

Nước da trắng như tuyết, mắt long lanh như nước mùa xuân, ánh nhìn toát vẻ thanh nhã cao Chiếc mũi cao, đôi đỏ nhỏ xinh, từng nét tinh tế hoàn mỹ khiến ta không dám khinh nhờn. váy trắng đơn giản, tóc đen dài buông xuống lưng, tất cả tạo vẻ đẹp siêu phàm thoát tục.

Lúc này, với đôi mắt lệ nhưng không phát tiếng, nàng càng khiến người ta lòng. Phong Bắc Thần, từng gặp vô số nhân tuyệt sắc, nay phải ngỡ ngàng trước vẻ đẹp lặng im của nàng.

“Ta đồng cảm với ngươi.”

“Ta không cần sự đồng của ngươi.”

“Vậy ngươi cần gì?” Phong Thần tò mò hỏi.

“Ta cần cứu cha ta.” Uyển Tịch nói, từng dứt khoát và kiên định.

“Cứu cha ngươi ư? Thái đã chỉ cho ngươi con đường, ngươi chỉ cần làm là được.”

“Ta không muốn.” Dung Uyển cúi đầu, lau nước Nếu không phải để cứu cha, tuyệt đối không muốn đổi tôn nghiêm của

Phong Bắc Thần thở dài, ra ngoài cửa. Nhưng nhiên, một ý nghĩ lóe lên đầu khiến hắn không ngạc nhiên.

Hắn quay lại, nhìn thẳng nàng, nghiêm túc nói:

“Nếu ngươi không muốn con đó, ngươi có muốn lựa chọn khác không?”

“Lựa chọn gì?”

“Ta giúp ngươi cứu cha, gả cho ta. Thế Phong Bắc Thần cười mê hoặc.

“Gả cho ngươi?” Dung Uyển khẽ nhíu mày, dường không hiểu ý hắn.

“Đúng vậy, nhưng ngươi nên nhắc. Nếu gả cho ngươi chỉ là một vương phi. nếu theo Thái tử, lẽ ngươi sẽ trở Hoàng hậu. Nhưng gả ta cũng có lợi: ta sẽ can thiệp vào bất cứ gì của ngươi. Ngươi sẽ tự do. Ta biết người mình yêu, tâm, ta cũng có người mình sâu đậm. Chúng ta sẽ can thiệp vào cuộc sống nhau. Như vậy chẳng rất tốt sao?”

“Nhưng… tại sao ngài muốn ta?” Dung Uyển Tịch hoặc. Nếu đã không can thiệp cuộc sống của nhau, sao Thần Vương không một thiên kim khác? thành đâu chỉ có mỗi nàng.

“Bởi vì ngươi tài mạo toàn. Không phải ngươi đệ nhất tài nữ Kinh thành Cưới ngươi làm vương chẳng phải rất vinh sao?”

“Thần Vương điện hạ, ta phải đứa trẻ ba do này không đủ thuyết ta.” Dung Uyển Tịch nhạt đáp.

Thần Vương thở dài, nghĩ không nói thật thì thể thuyết phục được nàng, bèn thắn nói:

“Đơn giản thôi, bởi vì ta yêu đang ở cạnh Thái tử, mà Thái tử luôn nhung nhớ ngươi. ta có thể cưới đó cũng coi như thù được hắn.”

Dung Uyển Tịch nhớ rằng Hạ từng kể, Thần yêu say đắm một nữ tử xuất trong phủ Tể Nhưng không biết vì sau đó người ấy trở thành nhân tình của Thái Xét như vậy, lý do Vương muốn cưới nàng sự rất hợp lý.

“Thế nào? Lý do này thuyết phục chưa?” Phong Thần hỏi khi thấy nàng trầm

“Thần Vương điện hạ, nếu thể cứu cha ta sẽ báo đáp ngài bằng cứ cách nào, có không cần thành thân không?” Dung Uyển Tịch túc. Nàng có thể từ bỏ cả, nhưng không muốn đánh hạnh phúc cả đời

“Ngoài chuyện này, bản vương hứng thú gì Trời không còn sớm, ngươi suy đi. Nếu thật sự muốn đến Thái tử hãy đến Thần Vương tìm ta, cho ta một câu lời.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận