Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 5  ·  100%
Đế Hậu Khuynh Tâm
Chương 5
12/08/2026 17:23· 1,343 từ

Nói xong, Thần Vương quay rời đi, để lại Dung Uyển với tâm trạng rối bời.

Tướng phủ, giữa trưa.

“Tiểu thư, người không sao Hạ lập tức chạy đến nàng.

Dung Uyển Tịch chỉ lắc ánh mắt trống rỗng.

“Tiểu thư, người chưa ăn để nô tỳ bảo Chi Thu bị chút đồ ăn nhé?”

“Không cần, ta không đói.” Uyển Tịch ngồi phịch xuống ghế, ớt hỏi:

“Có tin gì từ Hình chưa?”

Sơ Hạ thoáng do dự, mặt không được tự nhiên.

“Có… nhưng…”

“Sơ Hạ, ngươi từ khi trở nên ấp úng vậy? Không ngươi chút nào.”

Nghe vậy, Sơ Hạ cắn nói:

“Tin từ Hình Bộ truyền lão gia bị buộc tội mưu bảy ngày sau sẽ bị đầu tại Ngọ Môn.”

“Cái gì?” Dung Uyển Tịch tức bật dậy, sắc mặt tái

Nàng từ nhỏ đã mất chỉ còn cha là người thân nhất. Cha nàng cả đời nàng mà không tái giá, nạp thiếp, thậm chí khi ra ải cũng mang theo nàng bên Vậy mà giờ đây, ông sắp bị xử tử thanh thiên bạch nhật. Nàng sao có thể chấp nhận được này?

Dung Uyển Tịch cảm thấy thứ tối sầm lại, thân thể đảo, ngồi phịch xuống ghế.

“Tiểu thư! Người sao vậy?” Hạ hốt hoảng đỡ lấy nàng.

“Ta không sao.” Nhưng giọng yếu ớt, không còn sức lực.

“Sơ Hạ, mang cho ta váy lụa ngũ sắc. Ta phải ngoài.”

“Tiểu thư, người đã mệt ngày, mai hãy đi tiếp.” Sơ lo lắng nhìn chủ nhân.

“Không được chậm trễ. Ta cứu cha ta.”

Sau khi uống chút nước, Uyển Tịch thay váy rồi bước xe ngựa.

“Tiểu thư, chúng ta đi Người phu xe cẩn thận hỏi.

Dung Uyển Tịch im lặng lâu, cuối cùng khẽ nói:

“Thần Vương phủ.”

Thần Vương phủ.

Khi Phong Bắc Thần nhìn Dung Uyển Tịch, hắn không hề nhiên. Dường như hắn đã trước được nàng sẽ đến.

“Ta đã nghĩ kỹ, ta ý với điều kiện của ngài. cứu cha ta ra.”

“Được.” Phong Bắc Thần trả không chút do dự.

“Vậy ta về trước. Khi ta được thả, ta sẽ thực lời hứa.”

“Yên tâm, sáng mai cha nhất định sẽ vô sự. Nhưng… Uyển Tịch, ở lại với một đêm đi.”

Dung Uyển Tịch lập tức mày:

“Thần Vương điện hạ, ta đồng ý gả cho ngài, ngài không chờ được sao? Ta là một nữ tử chưa giá. Nếu ta qua đêm ở sau này dù làm vương phi sẽ bị bàn tán. Ngài chẳng vẻ vang gì.”

Phong Bắc Thần sững người, đó cười lớn:

“Qua đêm? Ngươi nghĩ nhiều Ta chỉ muốn ngươi ở lại bữa tối với ta, coi mừng sự hợp tác của ta.”

Nghe vậy, Dung Uyển Tịch mặt, hơi ngượng ngùng.

Cuối cùng, nàng ở lại bữa tối với Phong Bắc Thần.

Cùng lúc đó, tại Thái phủ.

Thái tử đang nóng ruột đợi, nghĩ rằng Dung Uyển Tịch định sẽ đến, vì đó lựa chọn duy nhất của

Nhưng hắn không ngờ, Dung Tịch đã đặt cược vận mệnh vào tay một nam nhân Và người đó… không phải

Dẫu cho hắn là một chi kiêu tử cao cao tại vẫn có người phụ nữ muốn nhưng không thể

Lúc này, tiếng bước chân thoát của một nữ tử vang

Thái tử mừng rỡ ngẩng lên, nhưng thứ hắn nhìn thấy là một nữ tỳ của Niềm vui trên mặt hắn tức tan biến.

“Điện hạ, đến giờ dùng tối rồi ạ.”

“Cút.”

Thái tử bỗng nhiên giận khiến toàn bộ phủ đệ nín không ai dám lên tiếng, rằng cơn giận của hắn trút lên mình.

Đêm khuya, thấy Dung Uyển vẫn chưa tới, Thái tử không giữ được kiên nhẫn, lạnh buông một câu:

“Dung Uyển Tịch, bản cung cho ngươi cơ hội, ngươi lại muốn. Qua đêm nay, ta bắt ngươi phải quỳ xuống xin ta.”

Sáng hôm sau.

Thái tử vừa thức dậy, gia đã vội vàng chạy vào báo:

“Điện hạ, Dung tướng quân được thả khỏi đại lao.”

Nghe vậy, Thái tử giật ánh mắt thoáng dao động:

“Ai cho phép hắn ra

“Nghe nói… là Thái hậu mình ban chỉ.”

“Không thể nào! Hoàng tổ làm sao lại nhúng tay vào này?” Thái tử rõ ràng tin. Thái hậu tuy quyền chức trọng nhưng đã lui về cung nhiều năm, ngay cả việc phi cũng không can thiệp, gì đến chính sự.

“Nô tài nghe nói… Vương điện hạ đã cầu xin hậu.”

“Cái gì? Là Phong Bắc

Khuôn mặt Thái tử lúc trở nên vô cùng u ám.

Vừa đến cổng Từ Ninh cung nữ Kính Mẫn bên cạnh hậu đã ra đón:

“Thần Vương điện hạ, Dung thư, Thái hậu không ngờ hai đến sớm như vậy. Người mới nghỉ trưa, có lẽ một lúc nữa mới tỉnh. Xin điện hạ và tiểu thư vào điện chờ.”

Dung Uyển Tịch gật đầu, nhàng nâng váy lụa, cùng cung và Thần Vương tiến vào Ninh Cung.

Trong cung viện, ánh nắng rực rỡ. Một bên là giàn bìm bìm xanh tươi, bên có một chiếc ghế dài giữa những dây leo. Một bên bàn đá cẩm thạch với bốn ghế tròn xung quanh, không là hồ cá nhỏ, những con cá tung tăng lội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/e-hau-khuynh-tam&chuong=5]

Thấy chính điện nối liền tẩm điện, Dung Uyển Tịch lo làm phiền giấc ngủ của hậu nên đề nghị:

“Chúng ta chờ ngoài sân lẽ tốt hơn, vừa vặn phơi một chút.”

Kính Mẫn nhìn về phía Vương, hắn duỗi lưng, đáp:

“Cũng được.”

Tiểu thái giám dùng tay lau sạch hai chiếc ghế đá nhau, rồi mời Dung Uyển và Thần Vương ngồi xuống.

Dung Uyển Tịch nhìn về giàn hoa bìm bìm, Kính Mẫn nói:

“Nghe các ma ma kể, xưa khi Thái hậu còn là hậu, người rất thích ngồi giàn hoa này đọc sách. đế vì chiều ý người, đã biệt sai người dựng giàn hoa ghế treo này ở viện Ninh Cung. Về sau, hạ biết Thái hậu nhớ đế nên đã cho người chuyển hoa này đến đây. Nhưng từ vào Từ Ninh Cung, Thái hậu từng ngồi lại nơi

Thần Vương cười:

“Ngươi biết nhiều thật đấy, đủ để mở một quán kể trong cung.”

Dung Uyển Tịch thấy vậy, ngay Thần Vương thường xuyên qua Từ Ninh Cung và rất quen với cung nữ Cung nữ Kính Mẫn rõ ràng cố ý kể chuyện này cho nghe.

Nhìn giàn hoa bìm bìm, Uyển Tịch thoáng trầm tư.

Nàng biết lựa chọn của đúng đắn. Một khi phụ bước vào hoàng cung, cho được sủng ái đến mức cuối cùng cũng khó thoát khỏi quạnh và bi ai nơi Nhưng làm vương phi, nhất Thần Vương phi, lại toàn khác.

Ngồi chờ một lúc, cung từ trong tẩm điện bước ra:

“Kính Mẫn tỷ tỷ, Thái truyền điện hạ và tiểu thư nói chuyện.”

Dung Uyển Tịch theo sau Vương tiến vào chính điện.

Thái hậu vừa thức giấc, chỉnh trang cẩn thận, ngồi nghiêm trên vị trí chủ tọa chính điện. Bên cạnh ma ma – người quản sự Ninh Cung.

Dù đã ngoài 50 tuổi, Thái hậu vì được dưỡng trong lụa, bảo dưỡng tốt nên chỉ như phụ nữ hơn

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận