Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

GỬI ÁNH TRĂNG SÁNG CỦA TÔI Ở CHỢ RAU

Chương 5: Như Vậy Đi, Tôi Bồi Ba Ly, Ngài Cứ Tự Nhiên

Ngày cập nhật : 2026-04-11 07:24:59
Tôi quay về liền xin nghỉ việc.
Lương ở xưởng điện tử không cao, nhưng công việc đơn giản, lại bao ăn ở. 6 đứa con gái chúng tôi chen chúc trong ký túc xá, rảnh rỗi thì buôn chuyện và nấu lẩu, những ngày tháng trôi qua rất vui vẻ.
Các chị em rất không nỡ để tôi đi, bảo tôi có ngốc không, ở đây không phải rất tốt sao, chưa tìm được chỗ mới thì nghỉ việc làm gì.
"Tôi phải đi kiếm tiền a!" Tôi nói.
Có tiền là một chuyện tốt đẹp biết bao. Trước đây tôi từng nghĩ, tôi có thể nuôi sống được bà nội và bản thân mình, thế là đủ rồi.
Còn về những chiếc xe sang, biệt thự trên tivi, đó là cuộc sống của người khác, tôi chẳng có cảm giác gì.
Là Trình Hạ và gia đình cậu ấy, lái xe đi dã ngoại, phòng view núi giá 800 một đêm, những đứa trẻ và chú chó nhỏ nhảy nhót tung tăng... đã kích phát dã tâm và dục vọng vô tận trong tôi.
Muốn có tiền, muốn có một cuộc sống sạch sẽ và tươi sáng như vậy.
Còn ở xưởng điện tử, mức lương chưa đến 2000 một tháng, chỉ vừa vặn đủ nuôi sống tôi và bà nội.
Chẳng có không gian thăng tiến nào, đến 40 tuổi vẫn sẽ là mức lương này.
Trừ phi tôi có thể thực sự đập nồi dìm thuyền để nâng cao học vấn, nhưng công việc đã bóc lột 80% thời gian của tôi, tôi lại chẳng tiết kiệm đủ tiền để nghỉ việc đi học.
Đây là một vòng lặp chết chóc.
Tôi bắt buộc phải tìm một công việc có mức lương cao hơn một chút, mới có thể thoát khỏi vòng lặp này.
Dù có khổ hơn, mệt hơn, tôi cũng muốn tự tranh đoạt cho mình một tiền đồ, một khả năng.
Lúc tôi đi, Chung Bình tiễn tôi, cô ấy nói: "Em gái à, sau này em sẽ phải chịu nhiều cay đắng lắm đấy... Nhưng chị thực sự ghen tị với em."
Tôi chỉ có một tấm bằng tự học dành cho người lớn, tìm một công việc lương cao, có không gian thăng tiến là rất khó. Trình Hạ đối chiếu với phần mềm tuyển dụng sàng lọc cả một buổi chiều, chọn ra vài vị trí.
"Vị trí sale có thể xem thử, ví dụ như nhân viên bán mỹ phẩm, lương cứng thấp nhưng có hoa hồng, làm lễ tân cho công ty lớn cũng được... Đúng rồi, thực ra cậu cũng có thể thử làm người mẫu Taobao, coi như ngành mới nổi, chỉ là không biết có đáng tin cậy không..."
Tôi cúi đầu nhìn mấy vị trí bị cậu ấy khoanh lại, nói: "Tôi vẫn muốn vào công ty kiến trúc."
"Rất khó, các công ty lớn thường có yêu cầu về học vấn, hơn nữa chắc chắn phải xuống công trường, cậu lại là con gái..."
"Tôi muốn thử xem." Tôi nói.
Đó là thời đại mà ngành bất động sản chưa suy thoái, đâu đâu cũng thấy các đơn vị thi công khí thế ngất trời. Mặc dù tôi vì ngốc nghếch không phân biệt được kiến trúc và xây dựng dân dụng nên mới học xây dựng, nhưng vào thời điểm đó, đây là một chuyên ngành cực kỳ hot.
Nhưng việc nộp sơ yếu lý lịch của tôi không hề suôn sẻ.
Đối phương hoặc là lật lật tờ lý lịch, lầm bầm: "Ồ, tự học à, tôi còn tưởng là sinh viên đại học cơ đấy, lãng phí thời gian."
Hoặc là vẻ mặt dở khóc dở cười: "Cô gái xinh đẹp thế này mà đi làm công trường?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/g-i-nh-tr-ng-s-ng-c-a-t-i-ch-rau&chuong=5]

Cô nghĩ cái gì vậy?"
Tôi cười híp mắt đáp: "Không sao đâu ạ, tôi nghe nói làm ở công trường 2 tháng, có xinh đẹp đến mấy cũng biến thành đàn ông thôi."
Đối phương cười ha hả.
Nhưng sau đó không còn hồi âm nào nữa.
Cùng lúc đó, Trình Hạ đã được tuyển thẳng lên nghiên cứu sinh, đang chuẩn bị cho luận văn tốt nghiệp của mình.
Một mình tôi luồn lách qua những tòa nhà văn phòng lạnh lẽo, mỉm cười đến mức hai má cứng đờ.
Đây là lần đầu tiên tôi trực diện cảm nhận được sự nhỏ bé của bản thân trong xã hội này. Chứng chỉ này không có, chứng chỉ kia cũng không có, người phỏng vấn mỉm cười nhìn tôi, giống như đang nhìn một đứa trẻ đang làm loạn.
Đứa trẻ chẳng có gì trong tay, lại muốn trèo lên cây cao, để hái một vầng trăng.
Dựa vào cái gì chứ?
Phỏng vấn không suôn sẻ, chút tiền ít ỏi sắp tiêu hết, sinh hoạt phí tháng sau của bà nội vẫn chưa có manh mối, bố tôi còn liên tục gọi điện thoại cho tôi, hỏi chuyện em trai đi học tôi có thể đưa bao nhiêu tiền.
Lần phỏng vấn cuối cùng, là ở một tòa nhà văn phòng rất cũ nát, nhưng nó lại là công ty con của một doanh nghiệp nhà nước hàng thật giá thật.
Đó là một ngày thứ sáu, mưa to tầm tã từ nửa đêm, tôi đứng không vững nên bị ngã một cú, bùn đất bắn đầy người.
Vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ phỏng vấn, tôi vào nhà vệ sinh cởi áo ra giặt sạch, sau đó đến khách sạn gần đó mượn một chiếc máy sấy tóc, bỏ áo vào trong túi nilon, chĩa máy sấy vào miệng túi mà sấy.
Làm vậy áo sẽ khô nhanh hơn một chút. Hồi đi học, tôi không có nhiều quần áo để thay, toàn làm như thế này.
Tuy không khô hoàn toàn, nhưng ướt vẫn còn hơn là bẩn.
Người phỏng vấn là một lãnh đạo trung niên, sau khi hỏi vài câu hỏi phỏng vấn, đột nhiên nói một câu ngoài lề: "Lúc nãy vào cửa tôi có nhìn thấy cô, cô mắc chứng sạch sẽ à?"
Tôi sửng sốt một chút, mới nhận ra có lẽ ông ấy đang nói đến chuyện tôi giặt quần áo.
"Không hẳn ạ." Tôi nói: "Tôi chỉ muốn trông sạch sẽ một chút thôi."
Ông ấy nói: "Ưa sạch sẽ thì không làm được nghề này đâu."
Tôi sững sờ, câu hỏi này tôi hoàn toàn chưa chuẩn bị, bầu không khí nhất thời trở nên gượng gạo.
Ông ấy cúi đầu uống nước, xua tay ra hiệu tôi có thể ra ngoài.
Tôi đứng lên, trong lòng cực kỳ tuyệt vọng, nhưng vẫn muốn giãy giụa trước lúc chết một chút.
"Lãnh đạo, về chuyện này, có lẽ không giống như ngài nghĩ. Bởi vì bà nội tôi sống bằng nghề nhặt rác, ngài xem, một cô gái có gia cảnh rất tốt, nếu quần áo bị bẩn, mọi người sẽ không cảm thấy có vấn đề gì. Nhưng tôi thì khác, người ta sẽ lập tức liên tưởng đến, à, nhà cô ta nhặt rác, cho nên việc duy trì một hình ảnh tươm tất khi ở bên ngoài, đã trở thành thói quen của tôi rồi."
Tôi hít sâu một hơi: "Chỉ là, nếu ngài cảm thấy học vấn hay các phương diện khác của tôi không tốt lắm, điều này rất bình thường. Nhưng tôi thực sự lớn lên từ tầng đáy xã hội, những công việc bẩn thỉu nhất, mệt nhọc nhất tôi đều đã từng thấy, tôi không hy vọng ngài có hiểu lầm về tôi."
Ông ấy ngẩng đầu nhìn tôi một cái, nói: "Tôi biết rồi, cô về đợi thông báo đi."
Mưa to liên tục mấy ngày, vào cái ngày trời quang mây tạnh sau cơn mưa, tôi đi tìm Trình Hạ.
Cậu ấy vội vã chạy từ ký túc xá tới, mái tóc bị gió biển thổi rối tung, lộ ra vầng trán nhẵn bóng.
"Sao rồi?" Cậu ấy cẩn thận quan sát sắc mặt tôi: "Cậu cứ từ từ tìm, giống như mấy bạn học tốt nghiệp trường 985 của bọn mình, vẫn còn đang lông bông kìa!"
Tôi không lên tiếng, cậu ấy lại nói: "Chuyện tiền bạc có tôi đây, cậu không cần lo, cùng lắm thì cậu trực tiếp thi nghiên cứu sinh đi, dù sao cũng nghỉ việc rồi."
Tôi nói: "Tôi vào S Kiến rồi."
Cậu ấy sững người một chút, sau đó đôi mắt sáng lấp lánh: "Nhiệm Đông Tuyết, tôi biết ngay mà, chuyện cậu muốn làm, không có chuyện gì là không thành!"
"Đi! Tôi mời cậu ăn một bữa thật ngon."
"Vậy tôi phải chém cậu một vố thật đau mới được."
Chúng tôi vừa chạy vừa cười, ánh nắng rải trên những vũng nước, lấp lánh ngũ sắc.
Đó là khoảng thời gian vui vẻ nhất của tôi.
Tôi làm Nhân viên tư liệu ở S Kiến, lương thực tập 3000, chuyển chính 5000. Những người vào cùng đợt với tôi đa số đều là sinh viên đại học, thậm chí còn có cả người của Đại học S.
Cuối cùng tôi cũng đã tiến gần đến thế giới của Trình Hạ, đây là điều mà trước kia tôi nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
So với điều này, bụi bặm bay mù mịt trên công trường, sự vất vả khi thức đêm liên tục, nỗi chua xót khi bị các thầy thợ mắng chửi té tát, căn bản chẳng tính là gì.
Người phỏng vấn tôi hôm đó, là Phó tổng giám đốc của công ty, sau lưng chúng tôi gọi ông ấy là Lão Phùng. Ông ấy ngoài 40 tuổi, nghe nói đấu đá nội bộ ở tổng công ty thất bại nên bị điều đến đây, tính tình rất trầm lặng, có cảm giác lạc lõng với xung quanh.
Đám người chúng tôi là do chính tay ông ấy tuyển vào, nhưng vừa xuống công trường, đã có mấy người xin nghỉ việc, mấy người ở lại cũng đầy bụng oán hận. Tôi coi như là người ông ấy dùng thuận tay nhất, ông ấy đối xử với tôi cũng không tồi, tìm một thầy thợ già dẫn dắt tôi, chỉ bảo tận tay.
Nhân viên tư liệu nhìn thì có vẻ như làm tạp vụ, thực ra khi bắt tay vào làm có rất nhiều việc gai góc. Phải biết đọc bản vẽ, phải nhớ các yêu cầu về vật liệu thi công, cốt thép, cường độ bê tông, còn phải tính toán các dữ liệu cơ bản... Mà trong đầu tôi thì hoàn toàn trống rỗng.
Nhưng con người là do bị ép mà ra. Vừa bận rộn đến mức chân vắt lên cổ, vừa học những thứ này, rất kỳ lạ là, tôi không cảm thấy khổ. Cảm giác được bổ sung kiến thức mới từng ngụm lớn này, khiến tôi cảm thấy vô cùng an tâm.
S Kiến còn có một ưu điểm, khoảng cách rất gần trường của Trình Hạ. Những lúc không ra công trường, tôi vẫn đi tìm cậu ấy. Cậu ấy giảng cho tôi kiến thức về kiến trúc, tôi kể cho cậu ấy nghe những kiến thức thực tế trên công trường, cuối cùng chúng tôi cũng có thể lải nhải nói chuyện với nhau mười mấy tiếng đồng hồ.
Chúng tôi cùng nhau vượt qua giai đoạn cọ xát đầy gian nan giữa tôi và công việc này. Sau đó là lúc cậu ấy đi thực tập, tốt nghiệp. Khoảnh khắc tôi cùng cậu ấy mặc áo cử nhân giơ tay chữ V trước ống kính, tôi thậm chí còn có một loại cảm giác đắc ý đến hoang đường.
Chúng tôi đã cùng nhau trải qua giai đoạn chuyển giao từ thiếu niên sang người trưởng thành, cho dù không phải là bạn gái của cậu ấy thì đã sao?
Tôi đã ở rất gần, rất gần cậu ấy rồi.
Khi mùa đông đến, chúng tôi đón đợt nghiệm thu dự án, cùng với lần team building đầu tiên của tập đoàn.
Lão Phùng uống với các lãnh đạo lớn 2 vòng, đã ngà ngà say rồi, nhưng người đến kính rượu vẫn hết đợt này đến đợt khác. Ông ấy nhìn về phía chúng tôi 2 lần. Bộ phận của chúng tôi là cấp dưới trực tiếp của ông ấy, đa số đều mang đậm khí chất sinh viên, vẫn đang ở giai đoạn nam sinh thì làm bộ làm tịch, nữ sinh thì hoang mang lo sợ. Chỉ có tôi chạm mắt với ông ấy vài giây, đứng dậy xách chai rượu đi đến bên cạnh ông ấy.
"Phùng tổng, tôi đến công ty chưa lâu, hôm nay cũng muốn mượn ánh sáng của ngài, uống thêm vài ly với mọi người, ngài phê chuẩn chứ ạ?"
Lão Phùng liền cười giới thiệu với người đến kính rượu: "Đây là Nhiệm Đông Tuyết của bộ phận chúng tôi, nào, chúng ta cùng cạn."
Tôi vội vàng bắt tay với đối phương: "Chào Trương công, gọi tôi là Tiểu Nhiệm là được rồi, rất vinh hạnh được biết anh. Như vậy đi, tôi bồi 3 ly, anh và lãnh đạo cứ tự nhiên."
Tôi ngửa cổ cạn sạch 3 ly, một vị lãnh đạo xung quanh cũng đã uống say cảm thán: "Chỗ tôi sao lại không có đứa nhỏ hiểu chuyện thế này nhỉ, Phùng tổng, cô bé này giống anh hồi trẻ đấy."
Lão Phùng cười không nói, đợi tôi uống xong một vòng, mới hỏi: "Sao rồi?"
"Không sao, tửu lượng này của tôi được luyện từ nhỏ rồi."
"Vẫn phải nghỉ ngơi một chút, đi ăn chút thức ăn đi."
"Vâng, có việc ngài cứ gọi tôi."
Tôi quay về bàn của mình, cô gái cùng bàn nhìn tôi với ánh mắt vi diệu, có khinh thường, cũng có ghen tị.
Tôi cảm thấy chẳng có gì, xã giao là chuyện đơn giản nhất, hạ cái mặt xuống là đủ rồi. Bọn họ không làm, là vì bọn họ cảm thấy không cần thiết phải vì một cái việc vặt vãnh này mà đi chu toàn với mấy lão già. Tôi làm, là vì tôi cảm thấy có cần thiết.
Tôi vào nhà vệ sinh nôn một trận, tiện tay lướt vòng bạn bè vài cái, đúng lúc nhìn thấy bức ảnh Trình Hạ đăng.
Chắc là liên hoan đồng môn, cậu ấy đăng vài bức ảnh ở nhà hàng, trong đó có một bức cậu ấy cầm máy ảnh, người ở gần cậu ấy nhất là một cô gái, cười tươi như hoa.

Bình Luận

0 Thảo luận