Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 12 / 299  ·  4%
Ghi Chép Tu Tiên Của Pháo Hôi
Chương 12: Ngươi đã lĩnh ngộ chưa?
07/08/2026 14:32· 2,437 từ

Trong thời gian Tô Cẩm đóng cửa tu luyện, đã vô tình bỏ chủ đề "tám chuyện" nóng nhất Phù Quang Phái. Vân Tinh cùng cũng tìm được người chưa biết gì để xả sau khi thêm mắm muối kể xong câu chuyện đầy khích, nàng ta mới mãn nhận mấy vò Thủy Linh Tửu rồi rời đi.

Tô Cẩm Ca đứng ngây hồi lâu mới hoàn Tình tiết này đúng "sấm sét giữa trời quang", huyết đầy đầu. Trong thâm tâm, lại một lần nữa ngờ quyết định bái sư của khi trước.

Nàng lững thững dạo bước phường thị, đầu óc còn vương vấn đống cẩu huyết vừa nghe nên chút thất thần.

Bên tai chợt vang lên giọng nói trong trẻo, dội: "Nhìn trúng món rồi? Ta có thể tính cho muội một chút."

Tô Cẩm Ca giật mình, ra mình đang đứng một sạp hàng. Chủ là một nữ tu Trúc ngoại hình trông chỉ tầm mười mười chín tuổi, dáng mảnh khảnh, mắt hạnh má đào. với sự náo nhiệt các sạp hàng xung quanh, trước hàng này chỉ có mình nàng đứng. Tô Cẩm sờ sờ mũi, cúi đầu kỹ các vật phẩm trên sạp.

Hàng hóa ở đây khá phú, từ đan dược, chú đến trận bàn pháp khí. Phẩm chất xem cũng ổn, giá cả tương xứng chất lượng, duy chỉ vẻ ngoài là thực sự không khen ngợi. Có thể ra những thứ xấu xí "kinh động địa" như thế đúng là cũng khiến người phải cạn lời.

Tô Cẩm Ca không nhịn ngước mắt nhìn vị tu Trúc Cơ này cái. Thông thường, hàng hóa Ngọc Đức Bình đều do đệ tự tay chế tác, thật khó lòng liên tưởng những đồ thô kệch kia vị nữ tu thanh tú trước

Nữ tu Trúc Cơ này chẳng hề ra vẻ bối, nhiệt tình "Sư điệt à, muội cứ cho kỹ, đồ của ta món cũng là hàng thật thật, tuyệt đối không uổng linh của muội đâu." Dường nhìn thấu sự do dự của Ca, nàng ta lập trưng ra vẻ mặt cao nghiêm nghị nói: "Có phải cùng giá tiền, cùng phẩm chất thà đi chọn món nào đẹp hơn không?"

Tô Cẩm Ca không ngờ ta lại hỏi thẳng như vậy, nhưng cũng nhiên gật đầu thừa nhận.

Nữ tu Trúc Cơ tiếp thuyết giáo: "Đồ vật hay xấu thì công cũng như nhau cả thôi. như cái trận bàn này, làm xảo cũng chẳng tăng uy lực, làm xấu xí cũng ảnh hưởng gì đến quả, trận bàn vẫn là trận đó thôi. Con người vậy, dung mạo đẹp xấu qua cũng chỉ là lớp bọc bộ xương khô mà thôi. điệt, muội đã lĩnh ngộ chưa?"

Dung mạo đẹp xấu chỉ lớp da bọc xương Tô Cẩm Ca liếc đôi mày ngài được kẻ tinh tế của vị nữ tu

Nữ tu Trúc Cơ nhạy bắt lấy ánh mắt nàng, nở một nụ đầy ẩn ý: "Ta có điểm hay không thì ta vẫn ta, sư điệt à, vẫn chưa ngộ ra rồi."

Tô Cẩm Ca không nhịn "phụt" một tiếng cười tiếng. Ngộ với chả ngộ cái gì, rõ ràng đang tìm cách lừa dối đệ nhỏ tuổi để bán mà.

Thấy chiêu trò bị nhìn nữ tu Trúc Cơ không hề giận dỗi, giữ nguyên bộ dạng "tiếc ngươi không ngộ ra được" đầy thâm.

Tô Cẩm Ca vốn dĩ ghét vị tiền bối giờ thấy nàng ta cười nhạo mà vẫn bình trong lòng lại sinh thêm vài hảo cảm. Nàng quyết ủng hộ một chút, xấu thì dù sao mua trận về cũng không phải để ngắm.

Nàng quét mắt qua mấy Tụ Linh Trận trên chỉ vào cái chất tốt nhất, cười nói: thúc, ta muốn lấy cái này, biết sư thúc có bớt cho ta bao nhiêu?"

Nữ tu Trúc Cơ nhìn ngón tay nàng, cười híp cả mắt: "Nếu lấy cái này, ta sẽ kèm hai bình Dưỡng Nguyên Đan."

Dưỡng Nguyên Đan là loại trị thương dành cho tử Luyện Khí, hiệu rất tốt nên giá cả ở mức cao. Có điều, Tô Ca là đệ tử anh, đan dược không thiếu, hơn nhìn hình thù kỳ của mấy viên đan này, nàng sự nghi ngờ không có nuốt nổi không.

Thấy Tô Cẩm Ca không mà, nữ tu Trúc tỏ vẻ "chịu lỗ tặc lưỡi nói: "Xem như có ngộ tính, nếu muội mua một xấp bùa chú ta sẽ tặng kèm một trận phòng ngự."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ghi-chep-tu-tien-cua-phao-hoi&chuong=12]

Một xấp bùa chú cũng bao nhiêu linh thạch, để dành phòng thân tốt, Tô Cẩm Ca vui gật đầu đồng ý. Sau khi dịch xong, nàng chuẩn rời đi.

Giọng nói sảng khoái của tu Trúc Cơ vọng từ phía sau: "Ta Sở Anh Lạc ở Phi Phong, sau này cần gì cứ ta. Giảm giá hai phần trăm cho muội!"

Tô Cẩm Ca vừa định khỏi Ngọc Đức Bình thấy Vân Tinh quay lại, hớt hải chạy về mình.

"Tiểu Lục, muội vẫn chưa à, may quá, đỡ một tấm đưa tin Tụi ta vừa nhận được nhiệm vụ lớn, điểm công tích tới mấy trăm điểm Vân Tinh không kịp thở, nắm tay Tô Cẩm Ca luôn: "Ngoài ra còn có rất phần thưởng, trong đó một quyển Linh Thiện Phổ

Tô Cẩm Ca vốn định chuyên tâm tu luyện muốn từ chối, nhưng nghe đến ba chữ "Linh Phổ", lời từ chối định thốt lại nuốt ngược vào

Linh Thiện Phổ sao?! Tâm ăn uống của nàng tức bị đánh động.

Vân Tinh cười rạng rỡ: biết ngay là muội thích mà, nên đã ý giữ chỗ cho muội."

Tô Cẩm Ca gật đầu: nào xuất phát?"

"Sáng sớm hậu thiên, nhiệm này khá lớn, chắc mất một hai tháng xong, ngày mai muội lo bị đồ đạc cho kỹ nhé."

"Được."

Tô Cẩm Ca sảng khoái ý, lòng tràn đầy hức nghĩ về quyển Thiện Phổ mà quay về Kính Phong thu dọn đồ đạc. còn tranh thủ chạy Quá Nhất Phong nhận thêm hai vụ thu thập linh ở nơi Hắc Thủy Huyền Xà lui tới.

Hai ngày sau, trước sơn Phù Quang Phái xuất một đội ngũ thu hút sự chú ý.

Trên con đường tu tiên, nhiều nữ ít, dù Quang Phái có tới chục vạn đệ tử thì lệ nữ tu cũng chưa đầy phần mười. Vậy mà ngũ chuẩn bị đi làm nhiệm này lại toàn là tử, dẫn đầu còn là một tu sĩ Trúc Cơ.

Vị sư thúc dẫn đội là Với Hòa, là sĩ mới thăng cấp Cơ của Thương Mộc Phong. ta có làn da trắng nõn, mặt luôn nở nụ hòa ái chừng mực.

"Sao vẫn chưa tới nhỉ? đi hay không đây?" Tinh chờ đến sốt lẩm bẩm một câu. Sau bị Vân Nguyệt kín đáo đá gót chân một cái, ta mới bĩu môi im lặng.

Với Hòa cười nói: "Ai có lúc bận rộn, người hãy thông cảm nhau một chút."

Vừa dứt lời thì thấy thiếu nữ dáng người nhắn vội vã chạy "Thật ngại quá, có chút riêng nên đệ tử đến muộn."

Tâm trạng Tô Cẩm Ca tức tụt dốc không Hóa ra đồng đội lại chính là Trương Mỹ

Trước khi quen biết Vân và Vân Tinh, Tô Ca cũng từng cùng Mỹ Nhân này làm nhiệm một thời gian. Lúc mới tiếp thì thấy cũng ổn, lâu dần nàng mới nhận ra Mỹ Nhân thường xuyên đẩy trách nhiệm cho đồng đội, đến lúc chia thành thì lại chẳng bao giờ thiệt. Đã thế, nàng ta có thói quen hở ra là trời trách đất, kể khổ đủ đúng chuẩn một đóa liên hoa" phiền phức.

Tô Cẩm Ca lập tức định không dây dưa người này nữa. Không oan gia ngõ hẹp, lần lại chung đội. Nàng thầm nghĩ, thì chỉ một lần nhịn một chút cho xong chuyện.

Với Hòa thấy người đã đủ liền tế ra kiếm, chở theo bốn tử Luyện Khí bay thẳng phía mục tiêu.

Nhiệm vụ lần này là thập một ngàn túi của Hắc Thủy Huyền Loại rắn này thân hình lớn, vảy đen bụng trắng, ưa ở nơi âm hàn. có một đặc tính là cực nhạy cảm với dương của giống đực, nhưng lại khá chạp khi có giống đến gần.

Giờ thì Tô Cẩm Ca hiểu vì sao đội này toàn là nữ

Hắc Thủy Huyền Xà là linh thú thiên về mạnh, lớp vảy cứng sắt lại còn xảo quyệt, sự rất khó đối phó.

Vân Nguyệt thi triển một Phi Nham Thuật ném một con Hắc Thủy Xà, sau đó dán lên một tấm Tật Phong Phù để chóng rút lui. Nhân con rắn nổi giận đuổi theo Nguyệt, Tô Cẩm Ca Vân Tinh luân phiên đứng phía phóng Thủy Đao Thuật công. Con rắn quay đầu chuyển về phía hai người, khi nó vừa tới gần đủ tấn công thì Vân Nguyệt lại lại bồi thêm mấy Phi Nham Thuật.

Bị dắt mũi vài vòng, Thủy Huyền Xà bỗng tỉnh ngộ, nó khóa mục tiêu vào Vân Nguyệt người có vẻ yếu thế nhất. thấy cái đuôi khổng của con rắn đã quấn chặt Vân Nguyệt, Vân Tinh hãi, dán Tật Phong Phù lao vung pháp kiếm đâm xuống. Một tiếng "keng" vang pháp kiếm gãy đôi trước vảy cứng như đá.

"Sư thúc cứu mạng!" Tô Ca quay đầu nhìn phía vị trí của Hòa, nhưng lòng nàng bỗng lạnh toát. Với Hòa đã biến không dấu vết, và cả Trương Mỹ Nhân - người ra phải cùng nàng hợp tấn công - cũng không tăm hơi đâu.

Tô Cẩm Ca cắn răng lên, phóng một đạo Đao thẳng vào mắt rắn. Hắc Thủy Huyền Xà đánh trúng bất ngờ, đau đớn Vân Nguyệt ra rồi quại trên mặt đất. Cái đuôi lồ quất loạn xạ cây cối xung quanh gãy đổ rầm. Tô Cẩm Ca hoạt né tránh, tay không kết ấn thi triển Thủy Thuật.

Nàng chẳng còn cách nào Tuy bộ công pháp Trọng Hoa Chân Quân mạnh, nhưng những chiêu thức công thực sự phải lên tới Cơ mới học được. tại, nàng chỉ có thể dùng dùng lại chiêu Thủy này.

Vân Nguyệt và Vân Tinh hất văng ra xa, mạnh xuống đất. Vân bò dậy, cảm thấy cổ tanh nồng, nhưng nàng không kịp tra vết thương mà chạy đến bên Vân Nguyệt, thấy mình đã hôn mê. về phía Tô Cẩm Ca đang vật, Vân Tinh nghiến lau nước mắt, lao tới một chiêu Bụi Gai Thuật chặt lấy chỗ thất tấc của rắn, miệng hét lớn: "Tiểu Lục mau! Mang chị ta

Vân Tinh vốn thiên về hệ, Mộc hệ pháp của nàng chỉ trung bình, chiêu Bụi Gai không thể giết chết con rắn chỉ có thể cầm nó trong chốc lát. Nàng muốn mạng mình để kéo thời gian cho Tô Cẩm Ca Vân Nguyệt thoát thân.

Hiểu được ý đồ của Tô Cẩm Ca vừa động vừa căm phẫn. dán Tật Phong Phù, trong mắt đã vọt tới chỗ thất của con rắn, móc một xấp bùa chú rồi ném vào. Ngay lập tức, luồng hỏa quang bùng lên dữ chỉ trong vài hơi con Hắc Thủy Huyền biến thành mấy khúc thịt đen thui.

Thoát chết trong gang tấc, Tinh ngẩn người một rồi lao tới ôm lấy Tô Cẩm Ca, vừa vừa cười. Dù là tu sĩ, suy cho cùng họ chỉ là những đứa trẻ mười tuổi. Một người từng qua sinh tử như Tô Cẩm còn thấy chấn động, chi là nàng.

Tô Cẩm Ca vỗ về Vân Tinh, im lặng ủi.

"Ơ, chuyện này là sao?"

Nghe tiếng, nàng quay lại hóa ra là Với và Trương Mỹ Nhân quay trở lại.

Tô Cẩm Ca cười lạnh tiếng: "Không biết Với thúc và Trương vừa rồi đã đi đâu

Với Hòa dường như rất hài lòng với thái của Tô Cẩm Ca, ta hơi nhíu mày, khó nói: "Đây là thái độ của khi nói chuyện với thúc sao?"

Ngược lại, Trương Mỹ Nhân rè giải thích: "Là đệ tử chợt nhớ mình để quên một món quan trọng, nên Với sư thúc đưa đệ tử quay lấy."

Cơn giận của Tô Cẩm bùng lên: "Trương Mỹ Dù ngươi có muốn đồ thì cũng không nên đi ngay lúc đồng đội đang đấu chứ!"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận