Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 24 / 299  ·  8%
Ghi Chép Tu Tiên Của Pháo Hôi
Chương 24: Quang hoàn chiếu khắp
07/08/2026 14:32· 2,609 từ

Huyền Vi Thật Tôn thấy không hề lộ vẻ chịu, trong mắt hiện lên phần tán thưởng, ha ha nói: "Tiểu đạo hữu có thể khỏi ảo cảnh nhanh như cũng coi như là bậc thiên xuất chúng, chỉ tiếc linh hơi kém, thực sự hợp để tiếp nhận truyền thừa."

Khóe miệng Tô Cẩm Ca giật. Đây là bị sao? Nàng là Thiên Linh đấy nhé, vậy mà trong tu sĩ thượng cổ lại tệ thế.

Nàng cũng chẳng nỡ đính với vị này rằng, sau đại chiến Thương Ngô, khí tại Trung Nguyên đại đã loãng đi rất nhiều, giờ linh căn càng ít thì chất mới càng cao. Xem ra Thật Tôn này cũng khí tốt khi chọn Thanh Tuyết. Nữ chính đại sở hữu không gian khí nồng đậm, linh sẽ chẳng ảnh hưởng đến tốc độ tu của nàng ta cả.

Còn về việc tại sao tỉnh lại nhanh như nàng chẳng lẽ lại nói là vì đám sương mù làm nàng nhớ tới bụi mịn nên theo bản năng bịt bịt miệng đến mức suýt ngạt mà tỉnh? Cái loại "thiên này nói ra thì mặt quá.

Vì thế, Tô Cẩm Ca giải thích gì, chỉ ngây ngô hai tiếng.

Huyền Vi Thật Tôn không tâm tư của nàng, nghĩ nàng đang thẹn thùng. rất thích tính cách ngây của thiếu nữ này, bèn nói: thừa của sư môn ta dám khinh suất. Lúc sinh thời, vốn say mê luyện khí, chút tâm đắc muốn cho tiểu đạo hữu."

Tô Cẩm Ca vui mừng xiết. Chẳng lẽ quang của nữ chính thật sự thể chiếu sáng cho cả người xung quanh sao?

Trong nguyên tác, người đi Tô Thanh Tuyết vào Ngô Chi Dã là Mộ Xung. Khi Tô Thanh Tuyết được phù đạo truyền thừa, Mộ Xung cũng có được kiếm truyền thừa thượng cổ. Trận truy mà Tô Thanh Tuyết gặp lúc trước, chẳng cần cũng biết là do Tô Cẩm sắp đặt nhằm phá cuộc gặp gỡ giữa và Mộ Dung Xung.

Nhờ Tô Cẩm Tú "phá mà Tô Thanh Tuyết gặp Mộ Dung Xung, truyền nhận được cũng không phải đạo mà là của Thừa Thiên Và giờ đây, Tô Cẩm nhờ bám càng nữ chính mà được hưởng sái chút lợi

Đúng là đi theo nữ thì luôn có thịt

Chẳng biết Mộ Dung Xung còn nhận được kiếm truyền thừa nữa không, nhưng tại nàng cảm thấy vô mãn nguyện.

"Đa tạ Thật Tôn."

Huyền Vi Thật Tôn gật từ giữa mày ông ra một tia lưu quang, chóng nhập vào trán Tô Ca.

Nàng ngưng thần tiếp nhận. khi nhìn lại, nàng thân ảnh của Huyền Vi Tôn đã trở nên trong hơn, gần như không còn nhìn hình dáng nữa.

"Thật Tôn, ngài..."

Huyền Vi Thật Tôn lại ha cười lớn.

Vị Thật Tôn này dường rất thích cười, từ hiện thân đến giờ nụ chưa từng tắt trên môi. nụ cười lần này lại mang vẻ rất đặc biệt, tràn sự thanh thản và một nỗi nhõm khó tả.

"Hồn lực của ta đã sắp tan vào thiên rồi. Tiểu đạo hữu, nãy ta vẫn chưa dám hỏi, Tê Trang... còn tồn tại không?"

Tô Cẩm Ca lắc đầu: chiến Thương Ngô đã ba triệu năm, những môn thượng cổ đều đã tuyệt Tuy nhiên, vãn bối kiến thức cạn, biết đâu vẫn còn vài môn phái ẩn thế truyền hậu thế mà vãn bối từng nghe danh."

"Đã ba triệu năm rồi Giọng Huyền Vi Thật đượm buồn, rồi ông khẽ "Vậy ta nên gọi các là hậu bối mới đúng."

Dứt lời, ông lại phát một tràng cười sảng Thân ảnh ông cũng theo cười ấy mà nhạt dần tan biến hẳn.

"Thật Tôn." Tô Cẩm Ca bẩm, lòng dâng lên buồn man mác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ghi-chep-tu-tien-cua-phao-hoi&chuong=24]

Vượt qua dòng thời gian đẵng, vị Huyền Vi Tôn này cũng từng là thiếu niên Luyện Khí kỳ, trải qua biết bao thăng trầm trưởng thành. Rồi tai họa đến, rồi sự chờ đợi dài dặc, cuối cùng tiêu tán một làn khói.

Trong thế giới tu chân mỗi người đều câu chuyện riêng, sinh động đầy cảm xúc.

Nhìn Tô Thanh Tuyết, trong Tô Cẩm Ca bỗng lên một câu: Một hạt chứa cả thế giới, một hoa thấy cả bồ đề.

Trong dòng chảy thời gian, có thiên địa tự là vĩnh hằng. Mỗi cá đều nhỏ bé như hạt giữa đại dương. Nhưng chính những thể nhỏ bé ấy đã nên sự hưng suy, thăng trầm thế giới này. Tô Thanh chẳng phải cũng là trong số đó sao?

Không có ai là nhân chính của cả thế nhưng mỗi người đều là vật chính trong câu chuyện chính mình.

Tô Thanh Tuyết tiếp nhận thừa xong, vừa tỉnh đã thấy lục muội của lại đang ngộ đạo.

Nhìn linh quang ẩn hiện vòng xoáy linh khí nàng, Tô Thanh Tuyết ngẩn mất một lúc.

Còn có thể chơi kiểu sao?

Thế giới dưới lòng đất thực chất là một pháp khí không gian. Hiện không gian của Tô Thanh vẫn chưa hoàn thiện, món pháp này chính là thứ nàng Nhưng trước mặt Tô Cẩm Ca, không dám tùy tiện để bí mật về không tùy thân.

Tô Cẩm Ca tỉnh lại, Tô Thanh Tuyết đang mày, nàng khẽ mỉm cười, cùng hiểu chuyện mà đặt ngón tay lên ngực: "Ta, Tô Ca, xin lấy tâm ma tuyệt đối không tiết lộ việc Thanh Tuyết có được pháp không gian này ra Nếu vi phạm, nguyện bị tâm xâm chiếm, thân tử tiêu."

Tô Thanh Tuyết ngẩn ra: Lục?"

Tô Cẩm Ca mím môi "Pháp khí không gian thời thượng cổ vốn không hiếm lạ. Huyền Vi Thật chỉ còn một sợi tàn hồn, có đủ năng lực xây cả một nơi như thế này? hẳn chúng ta đang một món pháp khí gian. Tỷ đã nhận truyền thừa Thừa Thiên Phái thì pháp khí này cũng thuộc về tỷ. Chỉ tỷ e ngại muội mới chần chừ chưa thu có phải không?"

Tô Thanh Tuyết vốn không người kiểu cách, thấy nói vậy cũng không khách nữa, vẻ mặt rạng rỡ lên: "Nếu đã vậy, lục muội tạm nghỉ ngơi trong này lát. Chờ ta rời khỏi lòng sẽ đưa muội ra ngoài, chứ?"

Dù trước đây Tô Thanh cũng từng cười với nhưng nụ cười ấy không áp và chân thành như này. Cách xưng hô cũng đổi "Tiểu Lục" thành "lục muội". Cẩm Ca hiểu rằng hành động mình đã chiếm được thiện của nàng ta. Tô Tuyết vốn là người ân oán minh, cực kỳ có tắc. Nàng không chút lắng, lập tức gật đồng ý.

Thân ảnh Tô Thanh Tuyết một cái đã biến

Bên ngoài món pháp khí là lòng đất sâu chẳng biết Tô Thanh Tuyết dùng cách gì để lên đất. Nhưng nàng ta đã nói chắc chắn là có nắm Cẩm Ca an tâm tìm chỗ ngồi xuống tĩnh dưỡng.

Liên tiếp hai lần ngộ bình cảnh của nàng sớm lung lay, có thể Cơ bất cứ lúc nào. không dám tu luyện tiếp, nhìn khí nồng đậm xung quanh chỉ biết thở dài tiếc nuối.

Chẳng biết tốc độ dòng thời gian trong pháp này có khác bên ngoài Nghỉ ngơi đủ, nàng đi vài vòng vẫn chưa thấy Tô Tuyết đưa mình ra, bèn xuống nghiên cứu tâm đắc luyện của Huyền Vi Thật Tôn. viết thượng cổ hơi hiểu, nàng đọc khá vất vả cũng nhờ đó mà toàn chìm đắm vào

Không biết bao lâu sau, Cẩm Ca thấy không quanh mình vặn vẹo, cơ như bị ép mạnh một tầm mắt tối sầm lại.

Nàng nheo mắt quan sát quanh. Huyết nguyệt treo những ngôi sao đỏ thẫm rác trên bầu trời. Dưới là vùng đất loang lổ những cháy đen.

Cuối cùng cũng ra ngoài

Lo lắng cho an nguy Hàn Mộng Li, nàng vàng cáo biệt Tô Thanh

Vừa đi được vài bước, Thanh Tuyết đã gọi lại: "Lục muội, chờ chút."

Nàng quay đầu, thấy Tô Tuyết lấy ra một ngọc giản, dán lên trán lát rồi đưa cho nàng: công pháp này tuy chỉ là phẩm, nhưng lại rất hợp tình hình hiện tại của muội."

Tô Cẩm Ca không hiểu nhưng vẫn nhận lấy cảm ơn, rồi vội vã đi tìm Hàn Mộng Li.

Nhờ vào Định Tinh Bàn, chạy liên tục mấy mới về tới nơi đã tay Hàn Mộng Li.

Từ xa nhìn thấy bóng Hàn Mộng Li đang ngay ngắn, lòng nàng vừa náy vừa vui mừng. Khi gần, chưa kịp thốt ra lời Hàn Mộng Li đã đứng nhìn nàng một cái rồi nói: rồi à. Đi thôi."

Tô Cẩm Ca đã quen tính cách của nàng nên không để tâm. Thấy ấy bình an, nỗi lo lòng nàng rốt cuộc cũng được bỏ. Nàng hớn hở đi sau: "Đi đâu cơ?"

"Đã là ngày thứ hai tám rồi."

"Hả?" Nàng không ngờ mình ở dưới lòng đất đến thế. "Vu Hòa vẫn xuất hiện sao?"

Hàn Mộng Li gật đầu: thấy chuyện này rất quái."

Tô Cẩm Ca cắn môi: về trước đã, giờ có thể tùy cơ ứng thôi."

Cả hai không nói gì dán Tật Phong Phù tức tốc lên đường.

Khi sắp đến cửa ra, mù xung quanh đã đặc. Vu Hòa đang đứng trước với nụ cười hiền quen thuộc.

Hai người giảm tốc độ, giác tiến lại gần.

Thấy hai người, Vu Hòa đầu, hòa ái nói: ngươi bình an là tốt mau theo ta trở về

Hai người liếc nhau, chẳng Vu Hòa đang định trò gì. Nơi đây chỉ ba người bọn họ, sao ta không lật bài ngửa luôn rồi, còn giả nhân giả làm gì nữa?

Thấy họ không nhúc nhích, Hòa vẫn không giận, mặt vẫn ôn hòa: "Chuyện tuy có chút hiểu lầm, chung quy cũng chỉ là việc lẽ nào các ngươi vẫn oán hận ta?"

Tô Cẩm Ca và Hàn Li đều im lặng.

"Thương Ngô sắp đóng cửa có gì ra ngoài nói."

Dứt lời, Vu Hòa xoay chậm rãi đi về cửa ra.

Hai người nhìn nhau, cẩn đi theo. Mới đi vài chục bước, bóng dáng Hòa bỗng loé lên rồi mất. Sương mù lập tức ùa dày đặc đến mức không quá một bước chân.

Thương Ngô Chi Dã đóng Tô Cẩm Ca cảm có gì đó không đúng.

Giọng Hàn Mộng Li vang từ trong màn sương: vây trận."

"Mộng Li, tỷ có phá trận không?"

"Không biết."

Tô Cẩm Ca cố nhớ thủ pháp phá trận Tô Thanh Tuyết, liên tưởng các tiểu thuyết tu tiên nói trận pháp luôn có mắt "Chúng ta tìm xem có nào khác thường không, biết đâu tìm được mắt trận."

"Không kịp rồi, Thương Ngô đóng cửa hẳn."

Sương mù ở Thương Ngô Dã không giống bình một khi đóng cửa chẳng chuyện gì sẽ xảy ra. trăm năm qua, những tu sĩ kịp thoát ra trước khi cửa đều không một ai sống Dù có phá được trận, cũng không kịp chạy

Hàn Mộng Li khẽ nhếch đầy tiếc nuối. còn bao nhiêu việc chưa chẳng lẽ cứ kết thúc này sao? Nàng chưa bao giờ sợ, nhưng giờ nàng nhận mình sợ, sợ phải chết một nghẹn khuất thế này. Trong nàng, nỗi căm hận cho Vu Hòa lại tăng thêm phần khinh bỉ.

Một bàn tay hơi lạnh mẫm chạm vào tay Theo bản năng, Hàn Mộng định hất ra, nhưng cuối lại nhẹ nhàng nắm lấy. Hai "Đừng sợ" còn đang nghẹn cổ họng, thì bàn tay lạnh kia đã lật lại, nhét mảnh giấy vào lòng tay nàng.

"Đây là Độn Địa Phù, lấy."

Lần đầu tiên trong đời an ủi người khác lại bị hiểu lầm. Khóe Hàn Mộng Li giật mạnh cái.

"Mộng Li," Tô Cẩm Ca chặt lá bùa, nói: Địa Phù này có thể chúng ta ra ngoài, nhưng có thể đưa chúng ta vào hơn trong Thương Ngô Chi thậm chí có thể vô dụng trận pháp này. Vạn nhất..."

"Vạn nhất có chuyện thì còn hơn là chết khuất ở đây."

Giọng nói thanh lãnh của Mộng Li vừa dứt, Cẩm Ca đã cảm nhận linh lực dao động bên

Cái cô nương này, người còn chưa nói hết đã đi rồi. Nàng vốn dặn là vạn nhất may thoát được nhưng bị lạc nhau hãy hẹn một nơi gặp Sao mà vội vàng thế không

Tô Cẩm Ca lắc đầu, do dự nữa, rót lực vào Độn Địa Phù.

Sương mù từng tầng từng bao phủ, che lấp bộ Thương Ngô Chi Dã.

Vu Hòa ngoái đầu nhìn khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười kín đáo. xoay người, ung dung đi phía phi thuyền của Phù Quang

Vị tu sĩ Kim Đan đoàn thấy mụ trở một mình, ánh mắt thoáng một tia tiếc nuối: "Vu điệt vất vả rồi, mau đi ngơi đi."

Vu Hòa thở dài một buồn bã nói: "Đáng cho con bé Cẩm Ca, Thiên Linh Căn hiếm có, mà lại bỏ mạng ở nơi

Vị tu sĩ Kim Đan nói gì thêm, quay đi chỗ khác. Con đường tiên dài đằng đẵng, thiên chết yểu giữa chừng đâu chỉ một người. Tuy thấy tiếc, tâm cảnh của ông ta cũng dao động mấy. Ngược lại, ta thầm nghĩ vị điệt này đúng là người hậu, còn cất công lại tìm con bé suốt một vòng.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận