Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Ê! Hai tên Alpha kia lại đánh nhau nữa kìa!

1. Hơ, đồ gà mờ (1)

Ngày cập nhật : 2025-07-30 18:51:14

Edit: Mây


“Đã đến trạm xe buýt khu chung cư Cảnh Thái, quý hành khách vui lòng xuống xe từ cửa sau.”


Tiếng thông báo của chuyến xe buýt số 32 vang lên giữa dòng xe tấp nập. Lúc này đang là giờ cao điểm ở thành phố Tần, xe ở bên ngoài bị kẹt chật như nêm cối, mọi người trong xe chen lấn xô đẩy lẫn nhau hỗn độn không chịu nổi, chiếc xe buýt cồng kềnh lắc lư được vài cái cũng dừng lại hẳn.


Phương Du đeo chiếc cặp sách lên vai phải rồi chen lấn bước xuống xe. Nắng chiều màu ánh kim chiếu rọi lên bảng hiệu ở trạm xe buýt, cậu hít không khí trong lành bằng một hơi thật sâu rồi nhấc chân lên cất bước đi về phía khu chung cư.


Khu chung cư này vốn dĩ là một khu ổ chuột đổ nát và hỗn loạn, mấy năm gần đây thành phố Tần phát triển mạnh mẽ, phía bên trên vung tay một cái là khoản giải phóng mặt bằng và máy xúc đất cùng lúc tiến vào khu vực này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hai-ten-alpha-kia-lai-danh-nhau-nua-kia&chuong=1]

Sau đó mới bố trí ổn thỏa việc tái định cư* cho người dân, chưa tới một năm thì khu chung cư Cảnh Thái đã được xây dựng.


Phương Du đi nhanh qua hàng ngũ của mấy bác gái đang nhảy aerobic ở dưới quảng trường, tiếng tay vỗ theo từng nhịp “Em là trái táo nhỏ của anh” bị ngăn cách bên ngoài cửa khu chung cư, cậu xoa lỗ tai mình, vừa cúi đầu lần mò chìa khóa trong túi vừa đi lên lầu.


Vừa mở cửa ra, mùi hương bức bối và ngột ngạt của Alpha ập vào mặt. Phương Du nhíu mày, bàn tay đang nắm trên tay nắm cửa của cậu siết chặt ngay lập tức. 


Cậu đóng cửa lại rồi cúi người xuống thay giày: “Mẹ ơi, con về rồi.”


“Về rồi đó à?” Đinh Dung mặc một chiếc tạp dề nhẹ chân nhẹ tay từ trong phòng bếp đi ra, bả vai bà thoáng thả lỏng, gương mặt vốn dĩ đang mang vẻ sợ hãi tức thì dịu đi khá nhiều chỉ vì con trai mình đã về nhà: “Cơm tối chắc phải đợi thêm một lát nữa, mẹ có gọt sẵn táo để trên bàn trà rồi đấy.”


Phương Du nhìn bà vài cái, tầm mắt dừng ở cửa phòng ngủ đang đóng chặt, cậu thả ra một ít pheromone để an ủi mẹ mình: “Bố về rồi ạ?”


“Ừm.” Đinh Dung gật đầu. Sau khi thả lỏng cơ thể thì bà quay đầu lại nhìn về phía phòng ngủ, nhẹ nhàng nói: “Hôm nay tâm trạng của bố con không tốt lắm, con…”


“Tâm trạng của ông ta không tốt thì thả pheromone ra để áp bức cả nhà mình luôn à?” Phương Du bực bội vò tóc, tông giọng cao lên mấy độ.


“Phương Du!” Đinh Dung cuống quýt giữ chặt cậu, bà lắc đầu ra hiệu cho Phương Du đừng nói nữa.


Phương Du nghiến răng, bàn tay buông thõng bên người siết chặt lại rồi buông ra.


Lần nào cũng thế, bất kể là lý do gì đi nữa, chỉ cần tâm trạng của bố cậu không tốt thì trong nhà chắc chắn sẽ tràn ngập pheromone áp bức của Alpha.


Cảm giác bức bối và ngột ngạt này hệt như một cái túi nilon trùm lên đầu mẹ con bọn họ, nó ngột ngạt đến mức khiến cho Phương Du không ngừng muốn hét to lên rồi xé rách nó ra. 


“Hôm nay tới địa điểm thi con có quen được bạn mới nào không? Có nhận được giấy nhập học chưa con? Đây là kỳ thi xếp lớp ở trường cấp ba, nhất định phải thi cho tốt vào đấy có biết chưa?” Đinh Dung nói lảng sang chuyện khác.


“Con chỉ mới đi nhận giấy nhập học thôi, kỳ huấn luyện quân sự cũng chưa bắt đầu, sao mà quen bạn mới được ạ.”


Phương Du bỏ chiếc cặp đang đeo trên vai xuống đặt trên đầu tủ ở lối vào, cậu lấy từ trong cặp ra một quyển sổ lò xo to bằng bàn tay, lật vài trang rồi cầm bút gạch bỏ một dòng chữ nhỏ có nội dung là “Nhận giấy nhập học, làm quen với địa điểm thi”.


Cậu có thói quen ghi chép lại những việc cần làm mỗi ngày vào trong sổ tay, cứ làm xong việc nào thì cậu lấy bút gạch bỏ mục đấy. Phương Du nhìn một cái, hôm nay có hai việc cần phải làm —— Công việc lồng tiếng do anh Kiệt sắp xếp và ôn tập kiến thức trọng điểm để chuẩn bị cho kỳ thi.


Công việc mà anh Kiệt giao cho cậu đó là lồng tiếng cho một con mèo, lượng công việc cũng không nhiều, một tiếng đồng hồ là đã thu xong. Đối với việc ôn tập kiểm tra, dạng đề của kỳ thi chia lớp hẳn là kiến thức đã học ở cuối cấp hai, chắc sẽ không khó mấy. 


Phương Du đóng sổ tay lại: “Mẹ, hôm nay việc của con không nhiều, để con nấu cơm phụ mẹ.”


“Không cần không cần, con đi làm việc của con đi, ngày mai phải thi rồi, con phải chuẩn bị cho tốt vào. Nếu thi không tốt thì bố con lại nổi giận đấy.”


Đinh Dung xua tay liên tục, cô vừa nói vừa đẩy mạnh Phương Du vào phòng, tiện thể chu đáo đóng cửa phòng cậu lại, còn không quên nói thêm một câu: “Ôn tập cho tốt vào.”


Mùi pheromone trong phòng cậu khá nhạt, Phương Du thất thần dựa vào cửa.


Mẹ thì giả vờ tỏ ra vẻ thoải mái, còn trong nhà thì lại bức bối và ngột ngạt. Những việc này đã phá vỡ tâm trạng tốt đẹp ngày hôm nay của Phương Du, cậu bực bội nghiến răng, lấy từ trong túi quần ra một điếu thuốc rồi đưa nó lên miệng ngậm một hồi, cuối cùng vẫn bỏ nguyên vẹn điếu thuốc vào lại trong hộp.


Bỏ đi, đi lồng tiếng trước đã.


Phương Du ném cặp sách lên giường rồi đi tới trước máy tính, ánh mắt cậu nhìn khắp mặt bàn một hồi rồi bỗng dưng sắc mặt trở nên khó coi.


Soundcard thu âm, micro thu âm… Ngoại trừ kịch bản lồng tiếng ra, toàn bộ thiết bị thu âm của cậu đều biến mất không một dấu vết!


Phương Du lao tới chiếc bàn máy tính ở phía trước, đôi mắt đỏ hoe, cậu kéo tất cả ngăn kéo ra nhìn, sách và ống đựng bút rơi xuống đầy đất, không có, nơi nào cũng không có.


“Mẹ, hôm nay mẹ có dọn phòng con không vậy?” Phương Du mở cửa ra la lớn vào phòng bếp, đôi tay buông thõng bên hông khẽ run lên.


Bình Luận

0 Thảo luận