Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Ê! Hai tên Alpha kia lại đánh nhau nữa kìa!

3. Hơ, đồ gà mờ (3)

Ngày cập nhật : 2026-05-07 00:39:32

Editor: Mây


“Anh Phương ơi anh nghe em giải thích, trời ơi anh Phương ơi anh phải cho em một cơ hội, nghe em giải thích đi huhu!” Kha Lâm ở đầu bên kia gào khóc thảm thiết.


“Diễn sâu thế.” Phương Du im lặng nghe cậu ấy gào xong rồi nói: “Giờ mày có rảnh không? ”


“Tao rảnh tao rảnh, tao đang ở quán Cà phê Internet Hồng Thụ Lâm, nằm trên đường Vĩnh An ấy, mày biết mà nhỉ.” Kha Lâm từ trong quán net đi ra, ngồi xổm dưới gốc cây sung trước cửa rồi nhấp một ngụm Fanta: “Làm sao vậy?”


“Ừm, mười phút sau gặp.” Phương Du đi tới ven đường duỗi tay ra bắt một chiếc taxi.


“Ủa đợi chút, không phải mày nói hôm nay muốn lồng tiếng à —— tút tút tút…”


Kha Lâm nhìn giao diện cuộc gọi đã kết thúc rồi ngẩng đầu lên nhấp thêm một ngụm Fanta.


Sau khi hai người nhận được giấy nhập học thì Phương Du có bảo muốn về nhà để lồng tiếng, còn chưa tới hai tiếng đồng hồ mà cậu đã gọi điện thoại đến bảo muốn tới tiệm net. 


Thứ mà có thể làm cho Phương Du bỏ qua việc lồng tiếng thì khả năng duy nhất chỉ có người bố thần thánh trong nhà cậu lại gây sự thôi. 


Chiếc xe taxi ngừng trước cửa quán Cà phê Internet Hồng Thụ Lâm, Kha Lâm đang mắt to mắt nhỏ trừng con kiến, vừa nhìn thấy Phương Du đi tới thì cậu ấy mừng rỡ như nhìn thấy vợ mình, tung ta tung tăng chạy tới, giơ tay ra khoác vai với Phương Du: “Hey bro!”


Phương Du khó chịu kéo cánh tay Kha Lâm trên vai mình xuống: “Đi ăn gà không?”


“Đi liền!”




[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hai-ten-alpha-kia-lai-danh-nhau-nua-kia&chuong=3]

Kha Lâm vung tay lên, vỗ ngực dẫn Phương Du vào tiệm net, hai người đi thẳng lên lầu hai. Phương Du kéo cái ghế trống không bên cạnh Kha Lâm ra, vừa ngồi xuống thì cậu châm một điếu thuốc rồi đưa lên miệng.


“Hôm nay tao không lập đội với mày đâu, tao muốn chơi rank đơn.” Phương Du đeo tai nghe lên, thử cảm giác của con chuột.


Kha Lâm làm động tác “Ok” rồi đứng một bên nhìn Phương Du chơi.


Vừa bắt đầu cậu đã nhảy ở sân bay, Kha Lâm mím môi liếc sang Phương Du một cái, coi bộ hôm nay tâm trạng của anh Phương không tốt.


Phương Du nhặt một cây QBU lên, trang bị đạn xong thì giơ súng lên bắn thẳng từng phát một, thông báo trên màn hình nhấp nháy liên tục. Trong vòng 10 phút, người xung quanh cậu còn chưa kịp loot đồ đều đã đi đời nhà ma.


Phía trước cách đó không xa, có người đang nhặt cây WIN94 lên chuẩn bị nạp đàn, Phương Du híp mắt, giơ súng tỉa lên nhắm một cái, một phát headshot.


“Trâu bò!” Kha Lâm xem tới mức nhiệt huyết sôi trào, cậu ấy vỗ tay hét lớn một tiếng, xem Phương Du chơi game đúng là một loại tận hưởng.


Phương Du bỏ QBU vào lại balo rồi nhặt cây WIN94 lên, vừa quay đầu lại thì thấy có người ngẩn ra đang đứng trên xe tải với khẩu súng trên tay.


Người chơi kia có lẽ chưa từng gặp qua người nào nặng kí như vậy, càng chưa bao giờ thấy mới đầu trận đã khó ăn thế này. 


Khi Phương Du quay đầu lại nhìn, bằng mắt thường cũng có thể thấy rõ người kia run lên một chút, sau đó từ từ buông khẩu súng xuống mà giơ tay lên đầu hàng.


Phương Du nhướng mày, nhấn vào nút bắn, gọn gàng tiễn đối phương lên đường.


Những người chơi nhảy dù ở nơi khác kinh hoàng nhìn chằm chằm vào thông báo, giọng của bọn họ truyền tới liên tục từ phía tai nghe: “ĐM, thằng GOD này là ai vậy? Mẹ nó tên này là quỷ à!”


“Trời ơi cậu ta tới cậu ta tới, GOD tới kìa!”


“Chạy chạy chạy! Mẹ nó đừng có đứng ngu ra đó, ráng thủ! Ráng thủ!”


Đường đạn không ngừng nhấp nháy trên màn hình máy tính, tiếng súng “Thịch thịch” liên tục phát ra từ tai nghe, chưa tới một tiếng đồng hồ, Phương Du với kết quả ăn được 35 mạng thảm khốc thành công ăn gà.


Kha Lâm nuốt nước bọt rồi giơ tay lên lau mồ hôi trên trán. Cậu ấy biết Phương Du chơi PUBG cực kỳ lợi lại nhưng đây là lần đầu tiên cậu ấy thấy cậu mạnh như ngày hôm nay. 


Nghĩ tới đây, cậu ấy thầm cảm thấy mắn vì Phương Du là “đồng đội phe mình”. 


Trận tiếp theo Phương Du vẫn đi rank đơn như cũ, đầu trận cậu vẫn nhảy ở sân bay rồi đi thẳng một đường thu hoạch mạng người như nãy, cứ thế chơi liên tiếp năm trận, người chơi cũng sợ hãi từ chối ghép trận với GOD, nếu cứ chơi thế này chỉ sợ GOD làm cho họ tự kỷ luôn mất.


Trên thực tế, ở trận thứ tư là Phương Du đã giải tỏa hết bực bội rồi, thế nên sau khi ăn được gà ở trận thứ năm xong thì cậu vui vẻ offline.


Đã.


Thật sự là rất đã.


Phương Du tháo tai nghe xuống, cậu ngả người ra sau ghế, sau khi hít một hơi thật sâu rồi thở ra, mây đen treo lơ lửng trên đỉnh đầu cũng tan đi hết. Phương Du cảm thấy như hiểu được vấn đề, cả người cũng nhẹ nhàng đi không ít.


“Uống không?” Kha Lâm đưa một chai Coca Cola tới.


Phương Du do dự một lúc, cuối cùng vẫn lắc đầu: “Cái này không tốt cho giọng của tao, giọng tao không thể uống nước có ga.”


“Hôm nay mày phá lệ chạy ra ngoài chơi game thì cứ buông thả tới cùng đi.” Kha Lâm ngồi xuống bàn máy tính bên cạnh rồi ném chai nước khoáng qua cho cậu: “Anh Phương, mày cái gì cũng tốt, chỉ thiếu nghị lực trong việc ‘tùy tâm sở dục*’ thôi.”


*Ý là không theo ai hết, cứ theo ý mình mà làm


Phương Du vặn mở chai nước khoáng ra rồi ngẩng đầu lên uống vài ngụm: “Không được, phải thường xuyên bảo vệ cổ họng của mình thật tốt, nếu không hiệu quả khi thu âm sẽ giảm đi rất nhiều.”


“Mày vui vẻ là được rồi.” Kha Lâm nhún vai rồi mang tai nghe lên, ban nãy xem Phương Du ăn gà mà nhiệt huyết cậu ấy sôi trào, tay ngứa tới mức muốn đánh vài trận 4v4.


Phương Du nghỉ ngơi một lúc rồi lấy điện thoại di động trong túi ra click mở đề cương ôn tập. Ngày mai là kỳ thi xếp lớp của trường cấp ba rồi nên phải ôn tập và xem lại bài cho thật tốt.


Cậu vừa làm xong một đề toán thì Kha Lâm ngồi kế bên quăng tai nghe xuống la lên: “Đ*, ngông vãi, con mẹ nó đội trưởng đội LG ngông vcl, anh Phương cứu tao!”


Phương Du ngẩng đầu lên nhìn về phía Kha Lâm.


Trong trận đấu 4v4 xếp ngẫu nhiên, chỉ mới nửa tiếng mà đội của Kha Lâm đã bị đội LG quét sạch, Kha Lâm còn đang lơ lửng trên mây chuẩn bị cho cuộc đại chiến thì đã bị đội trưởng đội LG nã một phát vỡ đầu, vinh quang lãnh hộp cơm.


“Anh Phương, tao nuốt không trôi cục tức này! Biết bắn tỉa là siêu lắm hay gì!” Kha Lâm xoa mặt, đẩy bàn phím ra rồi đứng lên: “Thằng đội trưởng bên kia ngông vãi.”


Kha Lâm quay đầu lại ầm ĩ với Phương Du: “Anh Phương mày mau online đi! Dạy cho đội trưởng đội LG biết thế nào là làm người!”


Đối với bạn bè thì yêu cầu nào Phương Du cũng sẽ đáp ứng, nghe thấy vậy thì cậu đeo tai nghe lên, đăng nhập vào tài khoản game rồi cử động tay chân gật đầu nói: “Mày muốn đội trưởng đội LG chết như thế nào?”


“Sao cũng được, tao không chọn.” Kha Lâm nhìn người có ID là “Đẹp trai tới mức nổ tung cả bầu trời” kia, đôi mắt như bốc lửa.


Trò chơi bắt đầu lại lần nữa, Kha Lâm nhìn thoáng qua đường bay: “Anh Phương, nhảy ở đâu?” 


“Cảng G.” Phương Du giơ tay lên chỉnh lại tai nghe rồi đánh dấu một chỗ trên bản đồ, mở miệng nói: “Nhảy.”


“Ok, không thành vấn đề.” Kha Lâm nhảy dù ngay lập tức mà không hề chần chừ.


Tiếng kêu la om sòm của đồng đội phát ra từ tai nghe, cậu ta đang lơ lửng trên không trung để nhìn số lượng người: “Tôi đệt, anh Phương ơi, bọn LG cũng nhảy ở cảng G!”


Phương Du đáp xuống đất, loot được khẩu S686 thì vừa nạp đạn vừa đi vòng qua cửa sổ, sau khi nghe xong thì mở miệng nói: “Vừa hay, clear team luôn đi.”


Phương Du bắn một phát shotgun vào ngay đầu của một người đang tính tiếp cận cậu rồi lia mắt qua nhìn thông báo, hệ thống cho biết là thành viên của đội LG. 


Sau khi nhanh chóng nạp đạn xong thì cậu vòng qua ngồi xổm sau bức tường, quả nhiên một lúc sau cậu nghe được tiếng chân, là thành viên của đội LG.


Khi nhìn thấy rõ người tới, Kha Lâm trợn mắt la lên: “Đẹp trai tới mức nổ tung cả bầu trời! Chính là thằng đó! Mẹ kiếp, ngông vãi cứt, biết rõ ở đây có mai phục mà còn dám nghênh ngang đi tới, anh Phương, cho nó một phát đi!”


Phương Du nheo mắt, cậu lấy một cây súng bắn tỉa ra từ kho trang bị của mình rồi nhanh chóng vòng qua bức tường, bắn một phát.


Phản ứng của người này cũng được tính là nhanh, không ăn được headshot, còn kém tý nữa.


Trì Hoài nhanh chóng lùi về sau bức tường rồi thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi có thể được coi là “Thoát chết trong gang tấc”, anh ổn định tinh thần lại rồi nhanh chóng lia mắt nhìn thông báo.


ID tên là GOD.


Thượng đế.


Không tồi, khá liều lĩnh, lúc bắn tỉa cũng rất mượt.


Trì Hoài mở mic tổng, ló đầu ra nhìn Phương Du ở bên kia rồi cười nói: “Bạn bên kia ơi, đừng tức giận như vậy, tình hữu nghị là nhất, chiến đấu là… Đ* má!”


Không đợi Trì Hoài nói hết câu, Phương Du đã giơ súng bắn tỉa lên bắn một phát, lần này là nhắm thẳng vào đầu.


Hệ thống hiển thị thông báo: [TG God dùng WIN94 hạ LG Đẹp trai tới mức nổ tung cả bầu trời]


“Hay!” Kha Lâm vỗ tay cười to: “Ha ha ha ha, thể hiện này, thể hiện này, bị một phát bắn vỡ đầu là cảm giác thế nào hả? Hôm nay ông nội sẽ cho con biết như thế nào mới được gọi là bố của bố.”


Trì Hoài bị phát súng này làm cho choáng váng, từ trước tới nay đều là anh bắn vỡ sọ người khác, hơn nữa còn chưa có ai dám ở trước mặt anh mà kiêu ngạo như vậy. 


Sau khi cú sốc quá đi, Alpha Trì không nhịn được nữa, giọng nói anh có chút khàn khàn: “God đúng không, tôi nhớ kỹ cậu rồi. Nói cho cậu biết, tôi, Đẹp trai tới mức nổ tung cả bầu trời.”


Phương Du thấy đối phương nói chuyện thiếu đòn như thế thì khó chịu ngay lập tức, tính mở mic lên chửi lại thì logo của tai nghe sáng lên, Phương Du bỗng muốn đùa giỡn một xíu, cậu giơ tay lên ấn giữ ở cổ, điều chỉnh tông giọng thành kiểu loli dễ thương, trả lời lại Đẹp trai tới mức nổ tung cả bầu trời một câu.


“Hơ, đồ gà mờ.”


Giọng nói vừa thốt ra, Trì Hoài hóa đá tại chỗ, anh ngơ ngác nhìn chằm chằm màn hình, môi mấp máy, từng làn đạn hiện lên trong đầu anh.


Người vừa headshot anh hóa ra là một bé loli!!!


Bình Luận

0 Thảo luận