Sáng / Tối
Nghiêm Khả trong kỳ nghỉ hè còn lại không dài đã tận dụng thời gian ban ngày tiếp tục làm việc ở chỗ Trương Thành, buổi tối dưới sự giúp đỡ của Chaâu Thừa Trạch đã hoàn thành bài tập về nhà kỳ nghỉ đông.
Và việc nhận nuôi cũng đã hoàn tất vào một ngày mà cả ba người Nghiêm Khả đều rảnh rỗi, ngay trong ngày hoàn tất, Hàn Dã đã trổ tài nấu nướng, làm cho Nghiêm Khả một bữa thịnh soạn.
Trương Thành còn đề nghị Nghiêm Khả chuyển đến nhà họ ở, nhưng Nghiêm Khả cảm thấy đã quen sống trong phòng nghỉ rồi, hơn nữa y còn thầm mong Châu Thừa Trạch đến vào buổi tối, nên đã từ chối. Trương Thành cũng không phải là người khó nói chuyện, rất sảng khoái đồng ý, nhưng tiền thuê nhà thì nhất quyết không chịu nhận.
Về chuyện tiền thuê nhà, Nghiêm Khả và Trương Thành đã thảo luận mấy ngày, cuối cùng y vẫn phải thỏa hiệp. Không trả tiền thuê nhà, nhưng vẫn tiếp tục giúp đỡ ở khách sạn, và cũng không nhận lương nữa. Nhưng Trương Thành rất tinh ranh, không trả lương thì được, nhưng lại biến thành tiền tiêu vặt cho Nghiêm Khả.
Nghiêm Khả không còn cách nào, chỉ đành tiếp tục để tiền trong thẻ lương đó, định sau này đợi đến sinh nhật Trương Thành và Hàn Dã thì mua quà tặng họ. Hơn nữa hai người đối xử với y tốt như vậy, sau này y còn nhiều dịp để báo hiếu.
Ban đầu, việc Nghiêm Khả được Trương Thành và Hàn Dã nhận nuôi, ngoài mấy người trong cuộc, chỉ có Châu Thừa Trạch biết, kết quả không biết ngày nào, đột nhiên bị Vương Nghệ Kỳ biết được.
Vương Nghệ Kỳ trong đầu toàn là "đại ca của tôi ngày xưa giờ lại thành anh em họ của tôi".
Vương Nghệ Kỳ: Đại ca, anh có phải nhỏ hơn em không?
Nghiêm Khả: ...
Vương Nghệ Kỳ: Em nhớ anh sinh tháng ba?
Nghiêm Khả: Ừm.
Vương Nghệ Kỳ: Vậy em thật sự thành anh của anh rồi sao?
Vương Nghệ Kỳ: À... không phải, em không có ý đó, anh vẫn là đại ca của em!
Nghiêm Khả phát hiện, tính cách của Vương Nghệ Kỳ thay đổi ngày càng lớn, không biết khi y đi trại hè, người này lại trải qua những gì. Đối với việc Vương Nghệ Kỳ muốn gọi ty là gì, Nghiêm Khả không có ý kiến gì, nhưng bảo y gọi đối phương là anh, thì đừng nghĩ đến nữa.
Cách xưng hô chỉ là một đoạn nhỏ, rất nhanh, thông báo về việc khai giảng sớm cho học sinh lớp 12 của trường A đã đến.
Khi Nghiêm Khả nhận được tin, y đang ngồi trên giường xem lại bài giảng "Bách thái nhân gian" với chân duỗi thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=74]
Châu Thừa Trạch thì đang đứng trong bếp loay hoay với món ăn mới, cậu luôn muốn mời Trương Thành và Hàn Dã một bữa cơm.
"Chúng ta phải khai giảng sớm sao?" Nghiêm Khả ngẩng đầu nhìn Châu Thừa Trạch đang cúi người loay hoay trong bếp.
Châu Thừa Trạch dừng động tác trên tay, quay người lại: "Khi nào khai giảng?"
"Thứ Hai tuần sau, Chủ Nhật tuần này báo cáo."
"Vậy không phải còn mấy ngày nữa sao?" Châu Thừa Trạch tính toán, còn bốn ngày nữa là đi học rồi, "Vậy tôi phải mời chú Trương Thành và mọi người ăn cơm sớm hơn."
"Lần trước cậu mời họ ăn cơm, họ còn chưa mời lại cậu, ngày nào cũng lải nhải với tôi là muốn mời lại cậu một bữa." Nghiêm Khả vẫn chưa quên chuyện ăn cơm ở nhà hàng trước đó, hơn nữa dù y muốn quên, Trương Thành cũng luôn có thể khiến y nhớ lại.
Châu Thừa Trạch cười một tiếng: "Thật sao? Chuyện đó đã qua rồi, không tính nữa."
Đối với logic cường đạo như vậy của Châu Thừa Trạch, Nghiêm Khả không nói nên lời, nhưng quả thật cũng đúng, hai bên cứ mời qua mời lại, cuối cùng cũng không có hồi kết.
"Hay là ngày kia đi, ngày mai tôi tranh thủ thời gian nghiên cứu thêm món ăn, ngày kia mời họ ăn cơm xong, tôi về nhà một chuyến."
"Sao cũng được." Nghiêm Khả thì không sao cả, dù sao thì y cũng có cái để ăn.
Hai người vừa nói chuyện xong, điện thoại của Nghiêm Khả lại rung lên, y cầm lên xem, là một cuộc gọi lạ, không định nghe, trực tiếp cúp máy. Kết quả một lát sau, số này lại gọi đến.
Nghiêm Khả nhíu mày, vẫn nhấn nút nghe: "Alo, ai vậy?"
"Chào cậu, đây là Công an thành phố A."
Nghe thấy hai chữ "Công an", Nghiêm Khả hơi ngây người, không hiểu tại sao mình đã yên phận cả một kỳ nghỉ hè mà cảnh sát lại tìm đến, hơn nữa y cũng không vô tình gặp lại nghi phạm nữa.
"...Chào ngài."
"Xin hỏi có phải là Nghiêm Khả tiên sinh không?"
"Ừm, tìm tôi có việc gì không?"
"Là thế này, không biết cậu có quen Nghiêm Cường không, chúng tôi đã tra cứu cơ sở dữ liệu và phát hiện cậu là con trai của ông ấy..."
"Từng là." Nghiêm Khả nhíu mày ngắt lời anh.
"Vâng, xin lỗi, là tôi dùng từ không đúng." Viên cảnh sát đối diện lập tức xin lỗi vì lỡ lời, "Có thể cậu không muốn có bất kỳ mối quan hệ nào với Nghiêm Cường, cũng chưa từng liên lạc với ông ấy, nhưng hiện tại có một vụ án, chúng tôi hy vọng cậu có thể tham gia làm chứng."
"...Vụ án?"
Những từ nhạy cảm khiến Châu Thừa Trạch đang thái rau cũng đi tới: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Nghiêm Khả lặng lẽ lắc đầu với cậu, tiếp tục nghe cảnh sát nói.
"Nghiêm Cường bị cáo buộc đã thực hiện hành vi bạo lực đánh đập một phụ nữ." Giọng cảnh sát rất nghiêm túc, "Chúng tôi muốn sắp xếp một thời điểm cậu rảnh để đến thăm cậu, hỏi cậu một số chuyện về Nghiêm Cường trước đây."
Khi nghe lời cảnh sát, Nghiêm Khả rất hoang mang, y chưa bao giờ nghĩ rằng Nghiêm Cường, người có nhiều mối quan hệ, giờ đây lại bị cáo buộc vì "đánh đập", tay y cầm điện thoại run rẩy, tức giận vì mình từng có liên quan đến người này.
"Xin lỗi, tôi..."
"Nghiêm Khả tiên sinh, chúng tôi rất mong muốn được gặp cậu, hy vọng cậu có thể suy nghĩ kỹ rồi trả lời chúng tôi." Cảnh sát sợ Nghiêm Khả từ chối, lại khuyên một lần nữa.
"...Để tôi suy nghĩ một chút." Nghiêm Khả mím môi, một lúc lâu sau mới trả lời.
"Cảm ơn, nếu cậu đã suy nghĩ kỹ, làm ơn gọi điện thoại liên hệ với chúng tôi, số điện thoại tôi sẽ gửi cho cậu qua tin nhắn sau." Viên cảnh sát thở phào nhẹ nhõm.
"Được." Sau khi cúp điện thoại, Nghiêm Khả chìm vào im lặng kéo dài.
Châu Thừa Trạch nghe giọng điệu Nghiêm Khả gọi điện thoại, kết hợp với biểu cảm của y, liền biết không phải chuyện tốt lành gì. Một lúc lâu, cậu nghe Nghiêm Khả u uất nói: "Nghiêm Cường bị cáo buộc vì hành vi bạo lực đánh đập một phụ nữ, bây giờ chắc đã bị cảnh sát khống chế rồi."
"Vậy tại sao lại gọi cho cậu?"
"Hy vọng tôi có thể ra mặt làm chứng." Nghiêm Khả cười tự giễu, "Dù sao trên đời này không ai hiểu rõ tính nết của ông ta hơn mười mấy năm qua bằng tôi."
Châu Thừa Trạch nghe câu trả lời của Nghiêm Khả, nỗi đau trong lòng chợt dâng lên, một lát sau, mới nói: "Vậy cậu có đi không?"
Đối mặt với câu hỏi như vậy, Nghiêm Khả không thể đưa ra câu trả lời chính xác.
Nếu y đi, có nghĩa là y phải một lần nữa lật lại những ký ức tồi tệ mà y đã cố gắng quên trong thời gian này. Nếu không đi, người phụ nữ bị Nghiêm Cường bạo lực đánh đập rất có thể sẽ mất cơ hội lên tiếng cho chính mình vì nhiều lý do. Y không quên, Nghiêm Cường vẫn có khá nhiều mối quan hệ, nếu không thì từ khi y còn nhỏ, Nghiêm Cường đã phải bị bắt rồi.
Châu Thừa Trạch mặt trầm xuống, suy nghĩ một lúc, nói: "Ý kiến cá nhân của tôi là hy vọng cậu có thể làm theo ý mình, nếu cậu thật sự cả đời không muốn gặp ông ta, thì không cần phải ép buộc bản thân. Nhưng... nếu cậu muốn ra mặt giúp sức cho chuyện này, thì tôi với tư cách là người chứng kiến sự việc giữa cậu và ông ta, tôi cũng sẽ đi cùng cậu. Đương nhiên, càng là với tư cách bạn trai của cậu mà đi cùng."
Châu Thừa Trạch nói xong, quỳ gối bên giường: "Vậy nên, đừng quá phiền não, vì một người không quan trọng mà ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta là không cần thiết."
Nghiêm Khả mím môi, một lát sau gật đầu: "Ừm."
"Cậu tiếp tục xem video? Tôi đi nấu cơm."
"Tôi làm." Nghiêm Khả cũng không xem video nữa, đặt máy tính sang một bên, đi dép lê đi thẳng vào bếp.
Y và Chu Thừa Trạch ở bên nhau lâu như vậy, thật sự chưa vào bếp được mấy lần, hơn nữa y bây giờ rất cần làm việc khác để phân tán sự chú ý.
Châu Thừa Trạch khá bất ngờ, dọn hết những thứ đã thái một nửa trên bàn sang một bên, dọn dẹp một chút, nhường chỗ cho Nghiêm Khả.
Nghiêm Khả lục lọi trong túi rau trên sàn nửa ngày, lấy ra những loại rau mình cần dùng, vừa rửa vừa nói: "Tôi chỉ làm đại thôi, cậu không được kén chọn."
"Sao lại kén chọn được?" Châu Thừa Trạch chỉ mong được cung phụng.
Nghiêm Khả lẩm bẩm nói một câu "Thế này thì tạm được", động tác trên tay vẫn rất thuần thục.
Rất nhanh, ba món ăn và một món canh được dọn lên bàn, tuy là những món ăn đơn giản nhưng hương vị đều rất ngon, Châu Thừa Trạch ăn rất hài lòng.
Hai người ăn xong rửa bát, thân mật ngồi trên ghế sofa, thực sự bắt đầu suy nghĩ xem phải trả lời cảnh sát như thế nào. Khi Trương Thành và Hàn Dã đến khách sạn, họ thấy Châu Thừa Trạch đang nằm trên đùi Nghiêm Khả, thỉnh thoảng lại véo tai y.
"Khụ khụ." Trương Thành đứng ở cửa, ho khan hai tiếng rất không đúng lúc.
Châu Thừa Trạch ngây người, còn chưa kịp động đậy, Nghiêm Khả đã đạp cậu xuống.
May mà dưới đất trải thảm dày, Châu Thừa Trạch mới không bị ngã ra sao, nhưng cậu vẫn tủi thân ôm mông, giả vờ đáng thương nhìn Nghiêm Khả.
Nghiêm Khả tự biết có lỗi với cậu, nhưng vừa nhìn thấy Trương Thành và Hàn Dã trở về, y liền không kìm được. Trước đây khi chưa được Trương Thành và Hàn Dã nhận nuôi, y đã cảm thấy rất ngại ngùng về chuyện của mình và Châu Thừa Trạch, bây giờ được nhận nuôi rồi, y lại có cảm giác xấu hổ khi yêu đương trước mặt phụ huynh.
Trương Thành nhìn thấy Châu Thừa Trạch bị đạp xuống đất, cười ngả nghiêng, chỉ sợ Châu Thừa Trạch không biết mình đang chế giễu cậu.
Châu Thừa Trạch vỗ vỗ mông đứng dậy, lại là một hảo hán.
Hàn Dã đi tới xoa đầu Nghiêm Khả: "Vừa ăn xong à?"
"Vâng, em làm." Nghiêm Khả ngẩng đầu, y rất thích ở bên Hàn Dã, luôn cảm thấy Trương Thành quá may mắn.
Hàn Dã cười rất dịu dàng: "Vậy cũng không thể dùng sức để đá cậu ấy, biết chưa?"
Châu Thừa Trạch không ngờ Hàn Dã cũng nhắc đến, lập tức có cảm giác mình đáng bị đá. Tai Nghiêm Khả đỏ bừng, ngoan ngoãn trả lời "Biết rồi".
"Chúng ta đến là để nói chuyện chính." Trương Thành vòng qua Hàn Dã, thay bằng vẻ mặt nghiêm túc, "Chú có một người bạn học đại học làm việc ở sở cảnh sát, trưa nay chúng chú ăn cơm với cậu ấy, tình cờ nói chuyện về... chuyện của Nghiêm Cường, chú nghĩ cần phải nói cho cháu biết."
Nghiêm Khả thu lại biểu cảm: "Cháu đã biết rồi."
"À... Chú còn tưởng cháu không biết." Trương Thành xoa xoa gáy, "Sao cháu biết được?"
"Cảnh sát gọi điện cho cháu, hy vọng tôi ra mặt làm chứng, về một số chuyện ông ta từng làm." Nghiêm Khả nói thật, "Họ chắc là muốn tìm hiểu một chút."
"Vậy cháu..." Trương Thành không biết nói gì cho phải.
Hàn Dã vuốt tóc Nghiêm Khả: "Không muốn đi thì đừng đi."
"Không... Em đã suy nghĩ kỹ, em quyết định đi." Vừa nãy y và Châu Thừa Trạch thực ra đã gần như thảo luận ra kết quả rồi, y luôn phải giải quyết dứt điểm chuyện của mình và Nghiêm Cường, bất kể bằng cách nào. Hơn nữa, so với việc tự mình im lặng ép buộc quên đi, y càng muốn hoàn toàn buông bỏ.
Hơn nữa, mối hận mười tám năm, y vẫn phải trả thù, bằng pháp luật.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận