Sáng / Tối
Sau khi trả lời cảnh sát, đối phương gần như không thể chờ đợi được mà xuất hiện trước mặt Nghiêm Khả và mọi người.
Vì trước đây đã từng tiếp xúc với cảnh sát Tiểu Trần, ban đầu Nghiêm Khả còn đoán không biết có phải tiểu cảnh sát Trần lại đến nói chuyện với họ không, nhưng kết quả là y phát hiện mình không quen biết một ai trong số những người đến.
Người cảnh sát dẫn đầu trong số những người đến thấy Nghiêm Khả cứ nhìn họ chằm chằm, tưởng Nghiêm Khả quen họ: "Sao? Đã gặp chúng tôi rồi à?"
"...Chưa." Nghiêm Khả nói thật.
"Cứ tưởng cậu đã gặp chúng tôi rồi." Cảnh sát cười, "Nhưng tôi đã gặp cậu trên tài khoản công khai của cục chúng tôi, người đã giúp cảnh sát bắt giữ nghi phạm, rất giỏi."
Nghiêm Khả mím môi, một lúc lâu sau mới trả lời: "Cảm ơn."
"Nếu cậu đang tìm tiểu cảnh sát Trần, anh ấy đã được thăng chức và chuyển đến một phân cục khác rồi." Cảnh sát nói, rồi ngồi xuống, "Người gọi điện cho cậu là người này, Đại Vinh."
Cảnh sát Đại Vinh vẫy tay với Nghiêm Khả, Nghiêm Khả gật đầu với anh.
"Tôi là Hàn Trọng, anh trai của Hàn Dã, mới được điều động đến Công an thành phố A." Hàn Trọng đưa tay ra, "Hàn Dã trước đây có nhắc đến cậu với tôi, nhưng em ấy không biết tôi đang điều tra vụ án này."
"À..." Nghiêm Khả nhìn Hàn Trọng một lượt, phát hiện người này trông hoàn toàn khác với Hàn Dã, Hàn Dã là kiểu đẹp trai, còn Hàn Trọng thì rất vạm vỡ, đầy cơ bắp, cộng thêm ngoại hình không có điểm tương đồng nào, thật sự không thể nhìn ra là anh em.
"Không giống à? Hai chúng tôi là anh em cùng cha khác mẹ, em ấy và Trương Thành kết hôn xong thì chuyển ra ngoài sống rồi." Hàn Trọng cười, "Không nói chuyện này nữa, nếu nói nhiều với cậu, Hàn Dã lại đuổi tôi đi mất."
Về điều này, Nghiêm Khả không nói gì.
Châu Thừa Trạch pha trà xong mang đến, đang định ngồi xuống thì Hàn Trọng gọi cậu lại: "Tiểu huynh đệ, có thể làm phiền cậu ra ngoài một chút được không? Tôi có vài vấn đề muốn nói chuyện với Nghiêm Khả, cần cậu tránh mặt một lát."
Châu Thừa Trạch sững sờ, không nói ra hay không ra, ngồi phịch xuống ghế sofa, dùng hành động thể hiện suy nghĩ của mình.
Hàn Trọng chớp mắt, dường như không ngờ đứa trẻ này lại khó nói chuyện như vậy: "Cậu..."
"Cảnh sát Hàn, cậu ấy cũng là một trong những nhân chứng, về chuyện của tôi và Nghiêm Cường, nên tôi nghĩ cậu ấy có thể ở lại đây." Nghiêm Khả ngắt lời Hàn Trọng.
Hàn Trọng nghe y nói vậy, bất lực nhún vai: "Vậy cũng được."
Nói xong, anh quay lại nhìn Đại Vinh và những người khác, hai cảnh sát ngoài Đại Vinh đều đi ra ngoài phòng nghỉ đứng gác, còn Đại Vinh thì lấy sổ ra bắt đầu ghi chép.
"Vấn đề không nhiều, cậu cứ trả lời thật lòng là được, thật giả chúng tôi có cách để xác minh, nên tuyệt đối đừng nói dối."
"Không." Nghiêm Khả không cần phải nói dối.
"Vậy trước hết, cậu và Nghiêm Cường từng là ba con, sau đó vì Nghiêm Cường và Lý Lệ ly hôn, cậu tự mình đi làm hộ khẩu đúng không?"
"Ừm, khoảng hơn một tháng trước rồi." Nghiêm Khả đã không nhớ rõ thời gian cụ thể nữa.
"Nghiêm Cường nói ông ta bị chứng cuồng loạn cậu có biết không?"
"Biết, vì hồi nhỏ tôi đã từng báo cảnh sát."
Đại Vinh đang ghi chép tay khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn Nghiêm Khả rất ngạc nhiên.
"Lúc đó ông ta được miễn tội vì chứng cuồng loạn." Nghiêm Khả mặt không biểu cảm.
Hàn Trọng thấy y bình tĩnh như vậy, không khỏi nhìn y bằng con mắt khác: "Nhưng theo lý mà nói ông ta phải được điều trị, chuyện này cứ thế mà bỏ qua sao?"
"Đúng vậy." Nghiêm Khả trả lời không chút do dự, nếu lúc đó không phải vì một loạt các mối quan hệ xung quanh Nghiêm Cường, chuyện này cũng sẽ không cứ thế mà bỏ qua.
"Tôi hiểu rồi, câu hỏi thứ ba, khi Nghiêm Cường thường xuyên bạo hành gia đình với cậu và Lý Lệ, cậu cho rằng ông ta đang trong trạng thái phát bệnh hay chưa phát bệnh?"
Nghe câu hỏi này, Nghiêm Khả im lặng một lúc, lắc đầu: "Tôi không chắc, vì tôi không tiếp xúc nhiều với ông ta, ông ta bình thường vẫn luôn như vậy."
"Ừm, mục đích chính của tôi đến đây hôm nay thực ra là muốn tìm hiểu thói quen và tính cách bình thường của Nghiêm Cường, ban đầu đánh giá không có gì khác biệt so với mô tả của người phụ nữ báo án." Hàn Trọng dùng bút gõ gõ vào sổ, rồi nói, "Còn một câu hỏi cuối cùng."
"Gì?"
"Khi cần thiết, có thể cần cậu ra tòa làm chứng, cậu có đồng ý không?"
"...Tôi có lẽ sẽ không ra tòa, tôi và ông ta đã không còn quan hệ gì nữa." Nghiêm Khả suy nghĩ rất rõ ràng, y có thể bị cảnh sát hỏi chuyện, cung cấp một số manh mối cho cảnh sát, nhưng không muốn xuất hiện nữa.
Châu Thừa Trạch ngồi cạnh Nghiêm Khả, cho đến vừa rồi vẫn im lặng, nhưng khi nghe câu hỏi cuối cùng của Hàn Trọng, trong lòng đột nhiên có một chút suy đoán: "Người phụ nữ báo án kia có phải đã nắm chắc phần thắng rồi không?"
Hàn Trọng biến sắc, một lát sau bật cười: "Mấy đứa trẻ này rốt cuộc là sao vậy? Tương lai muốn làm cảnh sát hình sự à?"
"...Không phải, chỉ là trực giác." Châu Thừa Trạch thật sự là trực giác, dường như đối với chuyện của Nghiêm Khả, cậu rất nhạy cảm, "Vậy nên nếu đối phương đã nắm chắc phần thắng rồi, tại sao các anh vẫn còn đến tìm Nghiêm Khả?"
"...Được rồi." Hàn Trọng ngượng ngùng sờ mũi, "Mấy ngày trước khi tôi nhận vụ án này, tôi đã đi điều tra hồ sơ của Nghiêm Cường, phát hiện ông ta trước đây cũng có tiền sử tương tự. Tôi đã xem lại tài liệu vụ án năm xưa, cộng thêm tôi có một số thứ rất có lợi cho các cậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hoc-ba-ngay-nao-cung-bien-thanh-meo-treu-choc-toi&chuong=75]
Tôi nghĩ có thể lật lại vụ án, nên muốn hỏi Nghiêm Khả có đồng ý không, nếu đồng ý, tôi có thể giúp cậu ấy."
"Tôi không phải là người nhiều chuyện đâu nhé, thằng nhóc Hàn Dã rất thích cậu mà, bây giờ cậu có thể coi là người thân chính thức của nó, nói ra thì cậu còn phải gọi tôi một tiếng bác đấy." Hàn Trọng nói một cách hiển nhiên, "Tôi bảo vệ cháu trai của mình cũng không có gì sai."
Nghiêm Khả chớp mắt, phát hiện cuộc thẩm vấn đang tốt đẹp bỗng biến thành một buổi nhận họ quy mô lớn, nhất thời không biết nói gì cho phải.
Đại Vinh đứng sau Hàn Trọng, không nhịn được đẩy Hàn Trọng: "Đội trưởng Hàn, chúng ta không thể lẫn lộn công tư."
"Tôi muốn điều tra lại vụ án cũ thì gọi là lẫn lộn công tư à?"
"Vậy... vậy cũng không phải." Đại Vinh không nói lại anh, ngoan ngoãn im miệng.
"Chuyện là như vậy, cậu vừa nói cậu là nhân chứng trong chuyện của Nghiêm Cường và Nghiêm Khả? Đã thấy gì?" Hàn Trọng nhìn Châu Thừa Trạch.
"...Có cần nói không?" Châu Thừa Trạch quay đầu hỏi ý kiến Nghiêm Khả.
"...Tùy." Nghiêm Khả không có ý kiến gì.
"Chính là hành vi bạo hành gia đình, còn có một lần ở trường học, lúc đó giáo viên chủ nhiệm của chúng tôi cũng có mặt, mặc dù bây giờ thầy ấy đã nghỉ việc, nhưng tôi nghĩ nếu anh cần thầy ấy làm chứng thì thầy ấy sẽ đồng ý." Châu Thừa Trạch nghĩ, đã muốn lật lại vụ án, vậy thì cũng đưa thầy Hác ra đi.
Hàn Trọng mắt sáng lên: "Có giáo viên làm chứng? Hơn nữa nếu văn phòng giáo viên của trường có camera giám sát thì càng dễ xử lý."
Hàn Trọng vừa nói vừa hào hứng bắt đầu tính toán các sắp xếp tiếp theo: "Nghiêm Khả, nếu cậu không muốn ra tòa, cậu có ngại chúng tôi lấy vụ án năm đó ra làm bằng chứng không?"
"Nếu các anh muốn dùng thì chẳng phải đều có thể dùng sao?" Nghiêm Khả không hiểu lắm về những thủ tục này.
"Nhưng vì lý do nhân đạo, chúng tôi vẫn phải xin phép đương sự đồng ý, ngoài ra chúng tôi cần ghi âm lời khai của cậu khi có công chứng viên. Hơn nữa, việc ghi âm có thể sử dụng được hay không còn tùy thuộc vào tòa án nói gì, nếu đến lúc đó không dùng được, có thể cậu sẽ phải ra tòa." Hàn Trọng cảm thấy trong trường hợp tốt nhất, Nghiêm Khả vẫn có thể ra tòa, như vậy sẽ giúp ích rất nhiều cho dù là vụ án nào, đặc biệt là vụ án của chính Nghiêm Khả.
"Nếu cần thiết." Liên quan đến bản thân, Nghiêm Khả dần thỏa hiệp, nếu nhất định phải có mặt y thì cũng không phải là không thể.
Châu Thừa Trạch kéo tay Nghiêm Khả: "Tôi có thể đi cùng cậu, đợi cậu bên ngoài cũng được."
Hàn Trọng nhìn thấy dáng vẻ của họ, đoán ra mối quan hệ của hai người, khẽ ho một tiếng, đứng dậy: "Hôm nay tạm thời thế này nhé, cảm ơn sự hợp tác của hai người, có tiến triển gì tôi sẽ liên hệ với hai người."
"Cảm ơn." Nghiêm Khả đứng dậy cảm ơn.
"Khách sáo." Hàn Trọng cười, đi đến trước mặt Nghiêm Khả, "Chuyện tôi đến hôm nay đừng nói với Hàn Dã, nếu nó biết là tôi đến tìm cậu, chắc sẽ nổi trận lôi đình, trong mắt nó tôi là một cảnh sát hoàn toàn không đáng tin cậy."
Nghiêm Khả ngoài việc đáp "Vâng", cũng không có gì để nói.
Tiễn Hàn Trọng và mấy cảnh sát khác đi, Nghiêm Khả mệt mỏi nằm vật ra, y chưa bao giờ nghĩ rằng chuyện mình báo cảnh sát hồi nhỏ giờ lại có thể được dùng làm bằng chứng, thậm chí có thể chuyện đó năm xưa còn phải điều tra lại.
Thời gian quá lâu rồi, y đều cảm thấy không thể nào. Hơn nữa Hàn Trọng nói trong tay anh có thứ rất có lợi cho họ, rốt cuộc là gì?
"Tôi thấy người đó nắm chắc phần thắng?" Châu Thừa Trạch ngồi xuống mép giường.
Nghiêm Khả lật người lại, ngẩng đầu nhìn cậu: "Lại là trực giác?"
"Không phải, trực giác chỉ áp dụng với cậu thôi." Châu Thừa Trạch cười nghiêng người, hôn lên môi y, "Chuyện này tạm thời cứ gác lại đã, cũng chỉ có thể đợi liên hệ thôi, đúng không?"
"Ừm." Nghiêm Khả cũng không vội, đã nhiều năm trôi qua rồi, y lại lật người nằm sấp trên giường, lầm bầm nói, "Tôi vốn nghĩ... khi tôi nhắc đến chuyện này, sẽ rất không vui, thậm chí sẽ rất tức giận, nhưng..."
"Nhưng?"
"Nhưng nói ra lại không khó như tôi tưởng, thậm chí còn có thể lý trí phân tích vấn đề." Đối với việc mình vừa đối mặt với một loạt câu hỏi của Hàn Trọng mà không có chút dao động nội tâm nào, Nghiêm Khả khá ngạc nhiên, y tưởng mình sẽ không kìm được mà bỏ đi giữa chừng như trút giận. Nhưng y không làm vậy, rất bình tĩnh đối phó đến cùng.
Châu Thừa Trạch vuốt tóc Nghiêm Khả, nằm xuống ôm y vào lòng: "Vì cậu đã lớn rồi, cậu bây giờ là người trưởng thành rồi."
Nghiêm Khả nghe thấy lời này, rất hài lòng, không ngừng gật đầu: "Đúng vậy, cách xử lý mọi việc của người trưởng thành quả nhiên là khác biệt."
Châu Thừa Trạch "haha" cười lớn, cười xong, mới đưa ra câu trả lời muốn nói nhất: "Nghiêm Khả, thực ra về những chuyện của người này... Cậu đã buông bỏ rồi."
"Thật sao? Vậy... đây có phải là chuyện tốt không?" Nghiêm Khả tuy miệng hỏi vậy, nhưng y biết đó là chuyện tốt.
"Đương nhiên là chuyện tốt." Châu Thừa Trạch cười nói, "Sau này, cậu và người này sẽ không còn quan hệ gì nữa, cùng lắm chỉ là quen biết, ông ta chẳng qua là một người qua đường không đáng nhắc đến trong cuộc đời cậu mà thôi. Đợi đến khi chúng ta già rồi, có thể còn không nhớ người này là ai nữa."
"Đúng." Nghiêm Khả tự nhủ: Tôi đã buông bỏ rồi.
_____
Tác giả có lời muốn nói: Sắp có Nghiêm Khả lớp 12 tươi mới đáng yêu rồi!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận