Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 10 / 135  ·  7.4%
Hôn Nam Chi
Chương 10: Sự đeo bám
09/03/2026 03:55· 1,468 từ

Cô luôn muốn thoát nhà họ Bùi. Chẳng thể đến phút cuối cùng, Bùi Nguyên lại sắp xếp cho một cuộc liên hôn, đẩy cô vào một chiếc giam cầm khác.

Bùi Tấn Nguyên kiên rằng việc liên hôn giữa nhà Bùi - Lục là tất yếu, cô biết mình thể trốn tránh. Hôm cô có thể từ chối hôn, nhưng ngày mai Tấn Nguyên có thể khiến phải cuốn gói khỏi truyền hình ngay lập tức.

Ngón tay thon dài Bùi Nam Chi siết chặt thoại, cân nhắc xem có gọi cho Bùi Duyệt hay

Từ năm ngoái, Bùi đã luôn nỗ lực để soát Bùi thị, chỉ là Tấn Nguyên đã tiếp quản ty nhiều năm, tâm quá nhiều, trong một sớm chiều anh không thể toàn quyền. Hai năm qua, cũng đang phát triển tròn quan hệ của riêng nếu lúc này vì Nam Chi mà một lần rạn nứt với Bùi Nguyên rồi bị đuổi công ty, thì mọi huyết trước đó của anh đổ sông đổ biển.

Bùi Nam Chi cắn môi hồng nhuận, do dự cuối cùng vẫn đặt điện xuống. Cô muốn tìm cách trước.

Nửa giờ sau, Lục gọi điện đến.

Gương mặt Bùi Nam lạnh lùng, đáy mắt như một lớp sương giá, đầu tay mềm mại ấn vào hình nhận cuộc gọi. phương không hề hàn huyên, bắt máy đã đi vào vấn đề: "Tối nay nhau ăn bữa cơm

"Buổi tối tôi phải ca, vẫn chưa biết mấy mới kết thúc." Cô tìm cái cớ.

Giọng nói của Lục luôn mang theo vẻ phóng bất cần đời, chưa bao nghiêm túc: "Không sao, em thúc thì bảo tôi, qua đón em."

Có lẽ vì người trong nhà dặn dò, anh đối với cô không tính quá hời hợt, cứ như đối tượng xem mắt thường đang cố gắng tiếp Chỉ là, Bùi Nam không hề thích sự tiếp này, càng không muốn ta xuất hiện ở đài hình, không muốn thấy ta hiện diện trong cuộc của mình.

"Không cần, anh cứ địa chỉ đi, kết thúc sẽ qua."

Thái độ của cô như vậy, giống như một lưới vô hình cố tình ra giữa cô và Lục

Lục Trăn không phải cảm nhận được, nhưng anh chưa bao giờ vạch trần, không có ý định tấn mạnh mẽ, cứ thong không để tâmnhưng cũng không có ý định hủy hôn ước. Anh ta giống một khán giả, thưởng sự căng thẳng và không của Bùi Nam Chi hôn ước này.

"Được thôi. Vị hôn nói sao thì là vậy."

"..."

Bùi Nam Chi rất thích nghi được với cách hô này, lớp sương giá đáy mắt càng đậm hơn.

Lục Trăn khẽ cười tiếng: "Xong rồi, em mau việc đi, lát nữa gặp nói chuyện."

Bùi Nam Chi biết Trăn cố tình giả vờ hiểu. Mặc dù lần nào gặp cô cũng có mặt, thái độ lạnh nhạt, ràng là không thích cuộc hôn này, ra ngoài mặt chẳng qua là để phó với người lớn. vốn định để Lục Trăn đứng chung chiến tuyến mình, hai bên nhìn nhau vừa mắt thì cuộc hôn này không tiến được sẽ tự động bỏ.

Ai ngờ Lục Trăn chơi, không chịu phối hợp, cố tình kéo dài để tự mình lo lắng, cuống và mất phương hướng. là một thú vui ác

Ngón tay thon dài Bùi Nam Chi vân váy, hàng mi như lông chớp chớp, nhìn ra ngoài sổ một vùng trời lạnh lẽo, đôi mày thanh càng thêm phần lãnh "Muốn đợi thì cứ đợi

Bùi Nam Chi đóng cửa sổ, ngăn cách cơn thu lạnh lẽo bên ngoài, lại bàn làm việc sửa bản thảo dẫn chương đã viết trước đó. Gần giờ, cô chậm rãi dậy, cầm lấy túi xách cạnh đi ra ngoài. đến cuộc hẹn với Lục cô bước chậm lại, thể làm vậy thì có không phải đối mặt.

Thực tế thì Lục quả thực không tệ, gia tốt, tốt nghiệp trường danh tuy là một thiếu gia lưu nhưng nghe nói lực cũng khá, đã bắt tiếp quản sự nghiệp gia đình. Nhưng cô không chính là không thích.

Đang mải suy nghĩ điện thoại của Lục Trăn tới. Bùi Nam Chi khoan bắt máy, nghe thấy tông thong thả của đối "Bùi đại tiểu thư của ta đã kết thúc việc chưa? Chín giờ rồi

"À, ngại quá, tôi mới xong." Giọng của Bùi Chi rất hay, cô cố điều chỉnh tông giọng, lúc như lười biếng, lúc như sự lấy lệ giả

Cô đang ngầm phân thấp với Lục Trăn, xem cùng ai là người không nổi trước mà rút lui màn kịch này. Nghe sự bướng bỉnh và xa ẩn chứa trong giọng của cô, Lục Trăn ở dây bên kia bật cố ý nói: "Còn biết thấy ngại là được vậy bây giờ Bùi tiểu nên đi ăn đồ ăn đêm với không? Tôi đã đợi cả tối rồi, chưa ăn vào bụng đâu đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hon-nam-chi&chuong=10]

Dù trong lòng Bùi Chi rất kháng cự, nhưng giáo dục và tu dưỡng cho phép cô làm mất người khác ngay trước Cô hít sâu một hơi: rồi."

"Sao đi ăn đêm tôi mà trông em bi thế?" Lục Trăn nhìn thấu tư của cô, lại cứ tình trêu chọc: "Sau kết hôn thật rồi, ngày cũng gặp mặt thì em chịu nổi?"

Bùi Nam Chi cười trong lòng. Ai thèm kết với anh.

Lục Trăn đứng ở đài truyền hình, nhìn tòa nguy nga tráng lệ, đột thấy một cô gái với người yểu điệu bước Cô mặc một chiếc váy eo màu trắng tinh dưới cổ áo thêu hoa dành nhạt màu, mái xoăn nhẹ xõa xuống, để khuôn mặt nhỏ nhắn đôi mắt đào hoa rạng động lòng người.

Lục Trăn tựa vào xe thể thao, nhìn Bùi Chi đang đi tới, một khuất nào đó trong thâm đột nhiên rung động. Nam Chi không ngờ Lục lại đứng đợi ở cô mím môi bước tới, nâng mi mắt, ánh không nhìn thấu được cảm "Lục tiên sinh sao ở đây?"

Lục Trăn thu lại rung động trong lòng, khôi dáng vẻ phóng đãng bất "Đợi vị hôn thê nhà chứ sao."

Bùi Nam Chi nhíu vẻ không vui nơi đáy dần không thể che giấu: tiên sinh, nói một cách túc, tôi không phải hôn thê của anh, bởi chuyện này tôi vẫn gật đầu đồng ý."

Lục Trăn không cho đúng, quay người mở cửa Bùi Nam Chi đứng yên nhúc nhích. Khuôn mặt trắng đuôi mắt đào hoa lên, đôi mắt trong veo ra vẻ lạnh lùng ảo.

Lục Trăn nở nụ bên môi: "Được rồi, hứa em sẽ không gọi bừa nữa. Bùi tiểu thư nể một chút, cùng đi bữa cơm đi."

Lúc này Bùi Nam mới chịu ngồi vào trong suốt cả quãng đường cô hề nói chuyện với Lục Xe chạy thẳng đến nhà hàng Hòa Gia Viên, Trăn mới quay sang "Ăn đồ Nhật nhé?"

Dù sao ăn với ta cái gì cô cũng có hứng thú, Bùi Nam gật đầu đồng ý rồi xe trước. Vừa mới cửa xe ra, Bùi Nam ngẩng đầu lên liền thấy Cố Bắc Thầm đang ở cửa Hòa Gia

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận