Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 47 / 135  ·  34.8%
Hôn Nam Chi
Chương 47: Chị dâu
07/04/2026 09:55· 3,577 từ

Nhìn nụ cười của Cố Bắc trên bức ảnh, Bùi Nam thả lỏng người, cuộn tròn trên pha, hai tay cầm thoại nhắn tin.

Chi Chi: [Các chị em, tớ một câu hỏi muốn hỏi.]

Tầm Tầm: [Chị dâu, xin cứ

Chi Chi: [Cậu có thể bình chút được không?]

Tầm Tầm: [Tớ gọi cậu là dâu, sao lại không bình

Bùi Nam Chi mặc kệ cô

Chi Chi: [Nếu các cậu lĩnh với một người anh hàng nhưng hai người chưa có nền tình cảm, vậy các sẽ bồi dưỡng tình cảm thế nào?]

Úc Úc: [Cậu hỏi câu này gượng gạo quá. Nói thẳng là, cậu muốn hỏi cách yêu với Cố Bắc Thầm gì, OK?]

Bùi Nam Chi cũng không vặn [Đúng, tớ chính là muốn cái này.]

Úc Úc: [Đã lĩnh chứng rồi, yêu đương cái gì nữa, phải có thể bắt đầu quang chính đại làm chuyện vợ chồng rồi sao?]

Chi Chi: [Hửm?]

Úc Úc: [Kéo vào phòng, đóng lên giường, làm tình.]

Tính cách Tần Phức Úc trước luôn như vậy, sấm rền cuốn, không có sự vặn vẹo con gái.

Cũng không phải nói là không chỉ là không hợp với cách của Bùi Nam Chi, cô tiếp nhận nổi.

Chi Chi: [Chị em à, tha tớ đi.]

Chi Chi: [@Tầm Tầm, cậu nói

Chi Chi: [Các cậu cũng biết, chưa từng yêu đương mà.]

Nhưng trước đây Cố Bắc Thầm nói, sau khi kết hôn họ cần bồi dưỡng tình cảm.

Chi Chi: [Hai người ở bên làm sao để bồi dưỡng cảm nhỉ?]

Úc Úc: [Chi Chi quả nhiên thanh thuần, kết hôn xong đầu tiên nghĩ đến là làm bồi dưỡng tình cảm.]

Chi Chi: [Thì tại tớ không mà, nên hơi căng thẳng.]

Úc Úc: [Chuyện này không trách được, cho dù là tớ phải người đứng đầu giới danh như Cố Bắc Thầm, tâm lý cũng giống cậu

Bọn họ đều biết Bùi Nam không có kinh nghiệm yêu huống hồ quan hệ giữa cô Cố Bắc Thầm lại biệt, giữa hai người không nền tảng tình cảm cứ thế tiến thẳng việc lĩnh chứng, Bùi Chi có thắc mắc phương diện này cũng là thường.

Cố Phi Tầm nghiêm túc giải

Tầm Tầm: [Chi Chi, tớ thấy này không cần quá gượng đâu.]

Tầm Tầm: [Cậu và anh trai đã lĩnh chứng rồi, sau hai người sẽ luôn ở bên thoải mái là thích nhất.]

Tầm Tầm: [Cho nên, tớ nghĩ thích ứng với sự tồn của đối phương, chắc là điều trọng nhất khi yêu nhỉ.]

Tầm Tầm: [Hai người sống chung, xuyên chạm mặt, trò chuyện, nhiên sẽ có nền tảng tình sau đó là ôm hôn hít.]

Chi Chi: [Là vậy sao?]

Tầm Tầm: [Dù sao thì giữa Hoắc Trì là như đó.]

Tầm Tầm: [Năm đó sau khi ra hôn ước bằng miệng, chúng tớ cũng không cố ý xếp gì cả, cứ sống như bình thường, từ tìm hiểu đối phương, đi đến hiện tại.]

Tầm Tầm: [Cho nên, tớ nghĩ yêu chính là chuyện thuận tự nhiên.]

Tầm Tầm: [Nhưng mà, tớ nghĩ yêu cũng cần rất nhiều lãng mạn.]

Tầm Tầm: [Chính là trong lúc sống bình thường, phải cố tìm hiểu đối phương, anh ấy ăn gì, anh ấy làm gì, mỗi ngày thức anh ấy sẽ làm sau khi tan làm anh ấy sẽ tắm hay tiếp tục làm sau khi biết tất cả anh ấy, thỉnh thoảng cũng có chủ động tạo cho anh ấy bất ngờ.]

Chi Chi: [Bất ngờ gì?]

Tầm Tầm: [Chính là cùng anh đi ăn món anh ấy làm việc anh ấy thích, hoặc những ngày lễ tết lại cho đối phương một thức nào đó.]

Tầm Tầm: [Tớ nghĩ hai người bên nhau, cho dù chỉ đứng ngoài ban công ngắm bình hay hoàng hôn, đều chuyện rất tuyệt vời rồi.]

Chi Chi: [Ý của Tầm Tầm phải chú ý đến những tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống?]

Tầm Tầm: [Nói vậy cũng không

Tầm Tầm: [Thực ra điều tớ nói là, Chi Chi, cậu cần cố ý nghĩ xem làm để bồi dưỡng tình cậu đã lĩnh chứng với ấy, đồng ý ở anh ấy cả đời, đã là sự lãng đẹp đẽ nhất mà dành cho anh ấy rồi.]

Tầm Tầm: [Phần còn lại, cứ anh trai tớ lo đi.]

Úc Úc: [Cậu chắc chắn tính như Cố Bắc Thầm, sẽ động bồi dưỡng tình cảm với Chi sao?]

Tầm Tầm: [Nói cũng đúng.]

Tầm Tầm: [Loại đàn ông như ấy sao lại có được vợ xinh đẹp thế này chứ, ông trời có mà.]

Úc Úc: [Còn không phải vì em gái thông minh

Tầm Tầm: [Hì hì hì.]

Tầm Tầm: [@Chi Chi, với kiểu như anh trai tớ, hay cậu cứ trực tiếp đóng cửa

Úc Úc: [Đã bảo rồi, trực lên giường.]

Chi Chi: [Đừng có động tí lên giường, chúng ta nói văn minh chút được không.]

Bùi Nam Chi cảm thấy, bọn kết hôn là do cô ra yêu cầu, là cô chiếm nghi. Cho nên cô đáng lẽ cô phải chủ cho anh nhiều hơn chút, cố gắng bồi tình cảm với anh đúng.

Tầm Tầm: [Chỉ có thể nói hời cho anh trai tớ

Úc Úc: [Chi Chi giỏi quá. thật sự không cân nhắc tớ, trực tiếp nhốt vào phòng

Tầm Tầm: [Tiểu Úc Úc, cậu quá, tớ thích lắm.]

Cố Phi Tầm và Tần Phức vẫn còn ríu rít bàn trong nhóm, Bùi Nam Chi thoát khung chat không tiếp nữa.

Chưa từng yêu đương không có nghiệm, Bùi Nam Chi mới đến việc thỉnh giáo hai cô thân, nhưng rõ ràng người này đều không đáng cậy.

Cố Phi Tầm và Hoắc Trì hai tình cảm tương duyệt, thêm tính cách người này vốn phô trương, chưa bao phải phiền não vì chuyện sao để yêu đương, thứ đều thuận theo nhiên.

Tần Phức Úc thì sao, tính thẳng thắn, chướng mắt việc đình sắp xếp liên hôn với gia cho cô ấy, tiếp bỏ nhà ra đi, cả điện thoại của mẹ cũng có thể nghe, tình yêu mà ấy muốn là sự nhiệt.

Những điều này đều khác với yêu mà Bùi Nam Chi muốn.

Cô cho rằng tình yêu lâu nhất, nên là dòng nước róc rách.

Cố Phi Tầm nói không sai, Cố Bắc Thầm có nhiều thời gian để bồi dưỡng cảm, nhưng có một Bùi Nam Chi không đồng không cho rằng gái cứ nhất định bị động, nhất định đợi đàn ông trao rồi mới nhận lấy.

Cô cũng có thể trở thành cho đi.

Bùi Nam Chi mím môi cười: sao anh ấy cũng coi đã giúp mình một việc lớn, bị cho anh ấy nghi thức là chuyện hết bình thường."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hon-nam-chi&chuong=47]

Huống hồ đây cũng là ngày lĩnh chứng, cô không hy sau này nhớ lại, chẳng có ức tốt đẹp

Hôm nay cô qua đây rất không chuẩn bị đồ đạc liền nghĩ đến việc gọi giao mang tới, gọi điện mới biết bên này chung cư cao cấp, hàng căn bản không được, chỉ có thể đến cổng.

Cô đành phải gọi điện thoại quản gia khu chung cư, họ sắp xếp người mang tới.

Mười phút sau, Bùi Nam Chi lẽ mở cửa phòng, xác không có ai, đi chân trần lên sàn nhà bước tới mở cửa, nhận lấy từ tay quản gia cửa.

Quay người lại, cô ngước mắt thấy cửa thư phòng đóng bóng dáng xinh đẹp của cô ra sau sô pha, đầu tháo dỡ đồ đạc gia mang tới.

Vì thời gian cấp bách, một cũng không thể chuẩn bị nhiều, những thứ cô nhờ quản mang tới đều là trang trí bán thành phẩm.

Bong bóng màu trắng và màu cùng với ruy băng màu nhạt, còn có cả bánh kem.

Trang trí xong phòng khách, Bùi Chi trở về phòng, định một bộ quần áo.

Trong phòng thay đồ của phòng chính đã chuẩn bị sẵn loại quần áo đẹp đẽ, đa váy, đủ các sắc, màu nhã nhặn chiếm số, còn có một đồ công sở, đều hàng hiệu lớn, sờ chất liệu hoàn toàn biệt.

Cô nhìn quanh phòng thay đồ vòng, những ngón tay trắng thon dài lướt qua móc áo, cùng dừng lại ở lấy chiếc váy liền thân một thương hiệu lớn treo.

Màu trắng hồng rất nhạt, kiểu của mùa này, tinh tế không phô trương, lộng lẫy mà quá xa hoa, vừa thích hợp cho dịp tối

Cởi bỏ chiếc váy len dệt trên người, cô thay chiếc màu trắng hồng này, ngón tay ve bông hoa hải thêu bằng chỉ mảnh bên ngẩng đầu nhìn chính trong chiếc gương toàn

Tiện tay lấy thỏi son bóng cạnh, cử chỉ thanh nhã lại lớp trang điểm.

Cô đứng trước gương cẩn thận nghía, xác nhận lớp trang hoàn hảo, mới đi gõ cửa phòng.

Ngón tay trắng trẻo gõ trầm vài tiếng lên cửa, bên đều không có phản ứng, cô tưởng Cố Bắc Thầm ngủ thiếp đi hoặc đang video gì đó, không trả lời.

Cô đành đứng đợi ở cửa.

Lúc chuẩn bị trước đó hoàn không cảm thấy gì, đến này đứng trước cửa thư phòng, anh bước ra, trái trong lồng ngực mới bắt đập rộn lên có dại.

Hai người vừa lĩnh chứng về, đã đặc biệt chuẩn bị ngờ, còn trang trí tinh tế vậy.

Mái tóc dài mượt mà xõa đuôi tóc uốn xoăn nhẹ, váy dài màu trắng hồng giống dáng vẻ ngày cô lại anh dưới mưa.

"Như vậy có vẻ quá cố không, lát nữa anh ấy tưởng mình lĩnh chứng xong vui quá mức."

Bùi Nam Chi cúi đầu đang dự xem có nên thay quần áo khác không, dứt khoát đi, căn bản chẳng bất ngờ gì cả, thì nhiên nghe thấy giọng Bắc Thầm từ tầng truyền đến: "Chi Chi?"

Cô chợt ngước mắt lên, thấy Bắc Thầm không biết từ nào cũng đã thay một bộ áo, đang đứng ở

Vẫn là áo sơ mi trắng, điểm khác biệt, trên áo sơ mi có họa tiết hoa tinh xảo, phối áo khoác vest màu nâu

So với khí chất tổng tài đạo ngày thường, anh trước vẫn cao quý, nhưng lại hiếm thêm chút sức dịu dàng.

Ánh mắt Cố Bắc Thầm dừng trên khuôn mặt cô, rõ đã phát hiện ra sự thay của cô, khóe môi lên một nụ cười nhạt, như tâm trạng vô vui vẻ.

Anh từ cầu thang xoắn ốc bước từng bước đi xuống, cùng đứng trước mặt cô.

Dường như lúc này mới phát ra sự thay đổi của khách, anh nhìn mọi thứ trong khách, nhướng mày hỏi: chuẩn bị à?"

Cô mím đôi môi đỏ mọng: phải anh nói, sau này ta... phải từ từ bồi dưỡng cảm sao. Hôm nay ngày chúng ta lĩnh chứng, nghĩ đi nghĩ lại, thấy nên làm chút đó. Cho nên..."

"Cho nên, nhân lúc anh làm đã lén lút chuẩn bị ngờ?"

Cố Bắc Thầm người này vừa miệng, luôn giống như hận thể chọc thủng mọi lớp giấy hết mọi thứ ra mặt, Bùi Nam Chi đến vẫn chưa quen.

Cô chớp chớp hàng mi: "Em tùy tiện trang trí chút bóng và ruy băng, mua một bánh kem, cũng không là bất ngờ lớn gì."

Cố Bắc Thầm đứng yên tại âu phục phẳng phiu, đôi đen láy nhìn cô, không nhúc cũng không nói gì.

Đôi mắt sâu thẳm đó giống bầu trời sao, khiến Bùi Chi chìm sâu vào trong đó.

Chốc lát, Cố Bắc Thầm bước những ngón tay thon dài lấy cổ tay mảnh khảnh của dẫn cô đi đến chiếc bàn thấp màu trắng.

Trên bàn đặt một chiếc bánh hai tầng, đế trắng, bắt màu hồng, ở giữa vẽ hai nhân nhỏ nhắn đáng là dáng vẻ của chú rể.

"Bánh kem cưới?"

"Vâng." Bùi Nam Chi lộ vẻ ngùng, ánh mắt không tiện trên mặt anh, dời đi nhìn chỗ khác: "Cửa hàng rất nổi tiếng, kiểu dáng biệt phải đặt trước, nay thời gian quá gáp, nên chỉ có bánh kem cưới kiểu bình thường này. Có thể thích hợp lắm nhưng thời gian bách, anh đừng để bụng."

"Không có gì là không thích hôm nay chúng ta kết rồi mà."

Bùi Nam Chi khựng lại, ngước nhìn anh, mặt mày hớn "Nói cũng đúng."

Suy nghĩ của cô vẫn dừng việc hai người đã chức tiệc đính hôn, mà quên rằng mặc dù không là hôn lễ thực sự, hai người lĩnh chứng hôn, cũng coi như một nghi thức khác pháp luật.

Trong ánh mắt Cố Bắc Thầm như có chút tiếc nuối: còn tưởng Cố phu nhân cố đặt chiếc bánh kem muốn nhân cơ hội nhắc anh, nên chuẩn bị kết hôn."

"Không phải không phải." Bùi Nam vội vàng phủ nhận: "Em có ý đó."

"Ồ."

Bầu không khí lập tức chùng sự lạnh lùng kiêu ngạo liệt trên người Cố Bắc Thầm Bùi Nam Chi không phớt lờ.

Cô nghiêng đầu, liếc nhìn anh cái, thăm dò hỏi: "Anh thích sao?"

Cố Bắc Thầm căng mặt: "Bình anh không thích đồ ngọt."

Không phải không thích kiểu dáng

Bùi Nam Chi gật đầu thấu "Vậy lần sau em làm kem không ngọt cho anh."

Nghe vậy, Cố Bắc Thầm quay nhìn cô: "Em làm?"

"Vâng, anh yên tâm, trước đây từng đi học một khóa, loại đồ ngọt này em đều làm."

Khóe miệng đang trĩu xuống của Bắc Thầm lại cong lên:

"Chiếc bánh kem này chắc khá anh sẽ không thích đâu, cất đi cho anh."

Cố Bắc Thầm nắm lấy bàn thon thả của cô: "Cứ đó, quản gia sẽ xử lý."

"Vâng."

Bùi Nam Chi cúi đầu nhìn bàn tay đang đan vào cảm thấy bàn tay anh thật rất dễ dàng bao lấy toàn bộ bàn tay nắn bóp trong lòng tay.

Cố Bắc Thầm kéo cô đi phía trước.

"Đi đâu vậy anh?"

"Dẫn em đi tham quan một

"Ồ."

Căn biệt thự này cao ba tầng một là khu vực hoạt, tầng hai là khu vực trí thư giãn, tầng có khu vực tập thể ban công bên ngoài một hồ nước lớn.

Lần đầu tiên tới đây, Cố Thầm đã dẫn cô đi quan rồi.

Cô còn nghe Cố Phi Tầm căn biệt thự này là Cố Bắc Thầm tự mình đầu kiếm được khoản tiền tiên thời đại học rồi lại.

Cố Bắc Thầm luôn là thiên tài chính được trong giới nhận, sau khi trưởng thành đã được rất nhiều dự cho Tập đoàn Cố thị, án đầu tiên đã được ba trăm triệu đây cũng là lý tại sao ông cụ ông Cố rất yên giao công ty cho anh.

Bùi Nam Chi ngước mắt nhìn

Bỏ qua Tập đoàn Cố thị vị trí người đứng đầu danh lưu, bản thân Cố Bắc đã là một người xuất sắc.

Cô nhìn thang máy đi thẳng tầng ba, trong lòng nghi không phải đi tham quan sao?

Cố Bắc Thầm đây là muốn đi tham quan phòng thể hình ở tầng ba?

Cửa thang máy mở ra, Cố Thầm kéo người đi về trước, đi ngang qua phòng tập hình tiến thẳng ra thượng bên ngoài.

Bùi Nam Chi ngẩng đầu lên, thấy một mảng màu xanh

Trong làn nước hồ xanh biếc nổi những bông hoa hải màu trắng, trên bờ đặt rất bông hoa tinh xảo, trắng màu hồng, bị những ruy băng lụa mềm quấn lấy, bay lượn tận chân trời.

Trên chiếc bàn ăn màu trắng bao quanh bởi những bông là một chiếc bánh kem sáu trên cùng có một hình nhân đáng yêu, mặc cưới màu trắng và vest màu trắng, nhìn ràng là một cặp mới cưới.

Bùi Nam Chi nhớ lại chiếc kem mình vừa chuẩn bị, nhiều có chút nghèo nàn.

Cô quay người nhìn Cố Bắc đôi mắt ngấn nước: "Đây bất ngờ dành cho em sao?"

Cố Bắc Thầm thong thả nhìn "Đây chẳng phải là muốn dưỡng tình cảm với Cố phu sao."

"Cảm ơn anh, em rất thích."

Đôi mắt Cố Bắc Thầm sâu "Thích bất ngờ hay thích dưỡng tình cảm?"

"..." Bùi Nam Chi quay người về phía trước: "Thích bất

"Không thích bồi dưỡng tình cảm?"

"Không phải." Bùi Nam Chi bất dĩ, đành nhắm mắt nói: thích."

Buổi chiều, quản gia Lâm Thâm vợ là Lý Phân sống một căn nhà khác ở sân đang chuẩn bị bữa cho Cố tổng và Cố nhân.

Quản gia đã chăm sóc Cố Thầm từ khi anh còn sau này Cố Bắc Thầm mua liền được điều qua quản gia, hai vợ chồng nhìn Cố Bắc Thầm lên.

Họ tiếp xúc với Cố Bắc thời gian dài, biết Cố Thầm người này nhìn thì lạnh thực ra rất tốt, tin anh kết hôn trong đều rất mừng cho

Thím Lý nhìn quản gia Lâm: nói xem phu nhân có những thứ Cố tổng chuẩn bị ấy không?"

"Sẽ thích thôi."

Thím Lý: "Đây là lần đầu tôi thấy Cố tổng đích chuẩn bị bất ngờ cho người chiếc bánh kem đó là cậu ấy liên hệ ta đặc biệt làm."

"Nghe nói phu nhân rất thích đồ ngọt, Cố tổng chắc là vì muốn dỗ vợ vui."

Thím Lý dừng động tác: "Phu chẳng phải cũng chuẩn bị ngờ cho Cố tổng sao, buổi tôi đi dọn dẹp khách, hỏi Cố tổng chiếc kem đó xử lý nào, ông đoán xem tổng dặn dò thế

"Thế nào?"

"Cố tổng bảo tôi để lại cậu ấy một miếng nếm mùi vị."

"Cố tổng ăn bánh kem? Cậu không phải không thích ăn ngọt sao, mỗi năm sinh nhật tiểu thư ép cậu ăn, cậu ấy sống chết không ăn, nếm một cũng không được."

"Đúng vậy, cho nên mới nói tổng chắc chắn rất thích nhân, ngay cả bánh kem cô tặng cũng ăn rồi."

Quản gia Lâm dùng sức gật tỏ vẻ tán thành.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận