Câu nói này vừa thốt ra, không khí lập tức im lặng trong chốc lát.
Ngay khi Cố Thiên Dữ nghĩ rằng thiếu niên sẽ nổi giận, Dung Tiêu đột nhiên nhếch môi: “An thiếu muốn uống thế nào?”
Cậu vừa nói câu này, ánh mắt sắc lạnh của Cố Thiên Dữ đã bay về phía Quý Cẩn An.
Tô Thanh Huyền cười tủm tỉm ngồi một bên yên lặng xem kịch.
Quý Cẩn Hiên thì đá vào chân Quý Cẩn An dưới bàn, ra hiệu cho cậu ta đừng gây chuyện, nhưng không gây chuyện thì còn là tiểu bá vương Quý Cẩn An sao?
Quý Cẩn An lập tức có chút tủi thân nhìn anh trai mình: “Anh dâu, em nói sai rồi, em tự phạt một ly.”
“Cậu tự uống thì chán lắm, tôi uống cùng cậu.” Dung Tiêu vừa ăn một chút, dạ dày đã có chút no.
Cố Thiên Dữ thấy cậu rót rượu, đưa tay ngăn lại, trong mắt đầy vẻ không đồng tình.
Dung Tiêu chịu đi cùng anh là có mục đích, làm sao có thể nghe lời anh, giơ tay vỗ vào tay anh: “Muốn uống thì tự đi rót.”
Nói xong, cậu đặt ly rượu đầy xuống bàn, đôi mắt đào hoa chớp chớp, rồi nhìn sang Quý Cẩn An bên cạnh.
Quý Cẩn An đột nhiên cứng đờ người, chỉ cảm thấy tối nay mình có lẽ sẽ tiêu đời: “An thiếu, đến đây, ly này tôi uống cạn, cậu tùy ý.”
Nói xong cũng không đợi Quý Cẩn An ngăn cản, trực tiếp uống một hơi cạn sạch.
Cái khí thế hào sảng đó lại bùng lên, Quý Cẩn An lập tức có cảm giác tự mình rước họa vào thân.
Dung Tiêu đã như vậy rồi, cậu ta làm sao có thể không uống?
Ngẩng đầu lên, cũng uống cạn!
Dung Tiêu uống xong dứt khoát tự rót thêm một ly nữa, lần này cậu giơ lên, liếc nhìn Tô Thanh Huyền và Quý Cẩn Hiên đối diện, ban đầu mục đích cậu đến đây chỉ có Quý Cẩn An và Tô Thanh Huyền, mặc dù lúc đó ở quán bar vì Quý Cẩn An mở lời nên cậu mới uống thêm một chai, món nợ này vốn không nên tính lên đầu Tô Thanh Huyền, nhưng ai bảo lúc đó anh ta cũng không ngăn cản chứ?
Còn về Quý Cẩn Hiên, xin lỗi, ai bảo hôm nay anh ta xuất hiện chứ, cứ coi như là đi kèm đi!
“Ly này kính hai vị, tôi uống cạn các vị tùy ý.”
Vẫn không cho hai người cơ hội, uống một hơi cạn sạch!
Tô Thanh Huyền: “.......”
Quý Cẩn Hiên: “.......”
Quý Cẩn An đột nhiên cảm thấy cân bằng trong lòng: “.........” Có chút vui là sao vậy?
Cố Thiên Dữ: “= =”
Dung Tiêu trực tiếp như vậy, Quý Cẩn Hiên và Tô Thanh Huyền làm sao có thể không uống.
Thấy hai người uống cạn, quay đầu nhìn Cố Thiên Dữ, đôi mắt đào hoa đen láy tràn đầy ý cười: “Bạn bè của anh đều rất sảng khoái, hôm nay vui vẻ, chúng ta không say không về!”
Tô Thanh Huyền: “.......”
Quý Cẩn Hiên: “.......”
Quý Cẩn An: “.......”
Cố Thiên Dữ giơ tay kéo cổ tay Dung Tiêu lại, bây giờ anh cuối cùng cũng hiểu, tại sao Dung Tiêu lại không chút do dự đồng ý khi anh mời cậu, hơn nữa sau khi lên xe, còn đặc biệt nói với anh rằng sáng mai cậu có thể nghỉ ngơi.
Rõ ràng là cậu nhóc vẫn còn ghi hận chuyện lần trước.
Tuy nhiên, vì có chuyện lần trước, Cố Thiên Dữ ít nhiều cũng hiểu về tửu lượng của Dung Tiêu.
Nhưng rốt cuộc tốt đến mức nào, anh không biết, cũng không nỡ để Dung Tiêu uống.
Lúc này anh có chút hối hận vì đã đưa Dung Tiêu đến đây.
Ánh mắt nhìn Quý Cẩn An càng lúc càng không tốt.
“Đừng uống nữa, ăn chút gì đi.”
“Đúng vậy, ăn chút gì đi, thịt này đặc biệt ngon, là tôi đặc biệt cho người từ........” Quý Cẩn An vừa nhiệt tình gắp thức ăn cho Dung Tiêu, vừa nháy mắt với Tô Thanh Huyền.
Cậu ta không dám nhờ Quý Cẩn Hiên giúp, chuyện này sau khi về không biết sẽ bị anh trai mình sửa chữa thế nào nữa, nghĩ thôi đã muốn khóc rồi!
Dung Tiêu có chút ghét bỏ gạt miếng thịt mà Quý Cẩn An gắp cho mình sang một bên, đưa tay nắm lấy chai rượu bên cạnh: “An thiếu đừng chỉ ăn thịt, uống rượu đi!”
Nói xong cũng không rót rượu vào ly, cứ thế chọc vào trước mặt Quý Cẩn An.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-vo-nam-thay-the-cua-ng-trum-hao-mon&chuong=15]
Quý Cẩn An: “.......” Biết trước sẽ như vậy, mười phút trước cậu ta tuyệt đối sẽ không khoe khoang!
Chỉ hỏi cậu bây giờ uống hay không uống?
Chắc chắn phải uống!
Không uống không phải đàn ông!
Quý Cẩn An cũng không tiện rót rượu ra uống, mặc dù cậu ta cũng khá muốn uống như vậy, là một công tử nhà giàu, số lần cậu ta thổi chai bằng miệng thực sự không nhiều.
Ba mươi phút sau, Dung Tiêu vỗ vai Quý Cẩn An đang ngồi đó cầm chai rượu ợ hơi: “An thiếu, tửu lượng của cậu không được rồi, đàn ông, tuyệt đối không được hèn nhát trong chuyện rượu chè, cậu nói có đúng không?”
Nói xong, cậu dùng chai rượu trong tay mình chạm vào chai rượu trong tay Quý Cẩn An: “Thôi, uống hết chai này, không uống với cậu nữa, chán quá.”
Tuy nhiên, Quý Cẩn An làm sao còn có thể uống, trực tiếp “ầm” một tiếng, trượt từ ghế xuống gầm bàn.
Và so với Quý Cẩn An, sắc mặt Dung Tiêu vẫn bình thường, dường như mười mấy chai vào bụng, đối với cậu mà nói hoàn toàn giống như uống nước vậy.
Đôi mắt đào hoa đen láy, lướt nhẹ qua Tô Thanh Huyền và Quý Cẩn Hiên, khẽ nhếch môi, quay đầu nhìn Cố Thiên Dữ từ đầu đến cuối không ngăn cản cậu: “Tôi ăn no rồi, các anh cứ từ từ ăn, An thiếu xem ra không ổn rồi, nhớ pha cho cậu ta một ly nước mật ong, có thể giải rượu.”
Nói xong đứng dậy, lê dép lê lớn của Cố Thiên Dữ, đi lên lầu.
Đợi người đi rồi, Tô Thanh Huyền thở phào nhẹ nhõm dựa vào lưng ghế, có cảm giác như vừa thoát chết.
Quý Cẩn Hiên nhướng mày: “Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?”
Dù ban đầu không nhìn ra, nhưng em trai ruột của anh ta đã bị uống đến mức chui xuống gầm bàn rồi, anh ta còn gì mà không hiểu?
Cố Thiên Dữ lại đứng dậy: “Tôi lên xem một chút.” Hoàn toàn không có ý định giải thích.
Thế là Quý Cẩn Hiên nhìn sang người bên cạnh.
Tô Thanh Huyền: “........”
Anh ta cũng rất vô tội có được không, ai có thể ngờ rằng trùng hợp thay, anh dâu lại chạy đến câu lạc bộ bạc làm DJ?
Dung Tiêu trở về phòng, tự rót một ly nước lớn uống, uống xong đang chuẩn bị đi tắm, thì thấy Cố Thiên Dữ đẩy cửa bước vào.
Cậu không bất ngờ,Thấy anh còn cười hỏi: "Sao lại lên đây?"
Cố Thiên Dữ nhìn đôi mắt hoa đào đen láy của câuu, chỉ cảm thấy thằng nhóc này chắc chắn là cố ý hỏi mà biết rõ: "Em thật sự không biết chuyện này sao?"
"Tôi nên biết sao?"
Cố Thiên Dữ bị chọc cười: "Hôm nay em đến đây là để trả thù Cẩn An sao?"
Dung Tiêu không hề che giấu mà cười lớn, trong mắt lúc này như có ánh sáng: "Anh nhìn ra rồi, vậy sao anh không ngăn tôi lại, cứ để tôi chuốc rượu câuh ta?"
"Tôi ngăn em thì em sẽ dừng lại sao?" Cố Thiên Dữ phát hiện, thiếu niên say rượu còn thích cười hơn lúc bình thường, cũng quyến rũ hơn, làm sao đây, tim có chút ngứa ngáy.
"Không." Dung Tiêu lắc đầu: "Anh không ngăn rất tốt, nếu không tôi sẽ chuốc cả anh."
"Sao cuối cùng em lại bỏ qua Tô Thanh Huyền?"
Anh nhìn ra được, lúc đầu, Dung Tiêu muốn chuốc cả Tô Thanh Huyền và Quý Cẩn Hiên, nhưng cuối cùng không biết vì lý do gì lại bỏ qua.
"Không muốn uống nữa, chán quá, tôi nói cho anh biết, mấy người các anh, gộp lại cũng không uống lại tôi đâu, được rồi, tôi muốn tắm, anh ra ngoài đi, hôm nay tôi đã làm mất hứng của các anh, nhưng Quý Cẩn An vì cậu ta lần trước tôi đã uống thêm một chai, mối thù này tôi nhất định phải trả lại, coi như cậu ta xui xẻo."
___
Tác giả có lời muốn nói: Xin hãy sưu tầm ~
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận