Sáng / Tối
"Mấy người định nghe theo sự sắp xếp của em sao?" Dung Tiêu nhướng mày, dường như có chút không tin.
"Em nói bọn chị làm!" Trương Hạ Doãn là người đầu tiên giơ tay biểu thị.
Với tư cách là một Tần Lộc chỉ biết ăn: "Sắp xếp cho anh một cái đơn giản, nếu mọi người muốn sống sót."
Dung Tiêu: "..." Tự dìm mình như vậy thật sự tốt sao?
"Tôi không cần, tôi sẽ làm ớt xào trứng." Từ Kha nói rồi lấy ớt chuông và trứng ra khỏi tủ lạnh.
Tuy nhiên, chưa kịp quay người, Đường Tâm Di đã nói: "Anh dùng hết rồi, chúng tôi sẽ không còn nữa, có cần chia ra không?"
Từ Kha cứng người lại, giải thích: "Tôi chỉ muốn lấy ra thôi."
"Tiêu Tiêu chia ra đi." Trương Hạ Doãn không để Từ Kha khó xử quá lâu, trực tiếp lấy rau còn lại trong tủ lạnh ra đề nghị.
Dung Tiêu không từ chối, vừa nhìn thấy nguyên liệu mà tổ chương trình cung cấp, cậu đã có vài ý tưởng, nhanh chóng chia ra, đặt một quả ớt chuông, một nắm rau mùi nhỏ và một củ hành lá trước mặt Tần Lộc, Tần Lộc ngẩn ra: "Đây là của anh, đây là để làm gì?"
"Lát nữa nói." Dung Tiêu nói xong tiếp tục chia, đặt một quả ớt chuông, một quả cà chua và một củ hành tây cùng nhau, đẩy đến trước mặt Trương Hạ Doãn, cuối cùng đặt một hai quả trứng và ba củ hành đến trước mặt Từ Kha: "Từ Kha những thứ này đủ không?"
Từ Kha gật đầu, không nói nhiều, trực tiếp cầm phần của mình đi vào bếp.
Đường Tâm Di còn lại thấy mọi người đều đã chia đồ, chỉ có cô là không có, không khỏi nói: "Tiêu Tiêu của chị đâu?"
"Em dạy chị làm trứng xào cà chua."
"Vậy còn em?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-vo-nam-thay-the-cua-ng-trum-hao-mon&chuong=26]
Trương Hạ Doãn thấy cậu sắp xếp cho mỗi người một món ăn, bản thân lại không có gì, không khỏi nói.
“Trứng xào hành tây.” Dung Tiêu mỉm cười với Trương Hạ Duẫn, tiếp tục nói: “Bây giờ mọi người rửa sạch rau trong tay đi, em sẽ hướng dẫn từ cái đơn giản nhất trước, được không?”
“Rửa rau à, rửa rau thì anh giỏi nhất.” Tần Lộc vừa nói vừa cầm số rau được chia, chạy đi tìm một cái chậu.
Nhà bếp trong căn hộ được thiết kế mở đặc biệt để phục vụ việc quay phim, nhờ vậy, hình ảnh họ bận rộn đều được ghi lại rõ ràng.
Tần Lộc nói mình giỏi rửa rau gì đó hoàn toàn là nói đùa, khi Dung Tiêu đi qua, cậu phát hiện bó rau mùi nhỏ vừa chia cho Tần Lộc đã chỉ còn lại lá, nếu rửa tiếp e rằng sẽ chẳng còn gì.
“Hái rau mùi chỉ cần ngắt bỏ phần gốc này thôi, phần còn lại giữ lại.” Dung Tiêu vừa nói vừa đưa tay làm mẫu, thấy cậu thuần thục như vậy, Tần Lộc không kìm được nói: “Có phải anh là học sinh tệ nhất mà em từng dạy không, thôi anh không muốn biết câu trả lời.”
Trương Hạ Duãn đứng phía sau chờ đến lượt rửa rau: “Tiêu Tiêu, em định để Tần Lộc làm món gì?”
“Rau hổ.” Dung Tiêu vừa nói ra ba chữ này, liền nghe thấy một tiếng “bốp”, mọi người đều giật mình, đặc biệt là Từ Kha đang đứng trước chảo, vẻ mặt hoảng hốt, rõ ràng là bị dọa không nhẹ.
“Sao vậy, không phải sắp nổ chứ?” Tần Lộc vẫn còn sợ hãi nhìn về phía đó.
Từ Kha hoảng loạn quay đầu nhìn Dung Tiêu một cái: “Tôi, tôi cũng không biết, tôi vừa vặn cái này thì…”
“Không sao, có thể là trong gas có không khí, bật lửa lên là được, anh đã cho dầu chưa, cho trứng vào trước, rồi cho ớt.” Dung Tiêu an ủi những người bị dọa sợ, tiện thể hướng dẫn Từ Kha, nhưng cậu vừa nói xong, liền nghe Đường Tâm Di nói: “Từ Kha, anh còn chưa đánh trứng, sao anh đã định xào rau rồi?”
Từ Kha: “…Tôi thử xem nồi có dùng được không.”
Dung Tiêu không nói gì thêm, ngay từ lúc nhìn thấy Từ Kha, cậu đã biết người này phần lớn chẳng biết làm gì, sở dĩ nói biết làm có lẽ là không muốn cậu giúp, vậy cậu phí công làm gì.
Thấy Tần Lộc rửa rau xong, cậu lấy ra một cái bát lớn từ bên dưới: “Vậy thì cắt những thứ này thành miếng nhỏ, cho vào bát.”
Tần Lộc nghe lời cậu, cũng không để ý đến Từ Kha, vội vàng cầm dao, run rẩy cắt ớt.
Trương Hạ Duãn nhìn một cái, tự mình lặng lẽ thay thế vị trí rửa rau của Tần Lộc.
Trong chốc lát mọi người đều không nói gì, nhưng hình ảnh bận rộn lại vô cùng hài hòa.
“Tiêu Nhi, hành lá anh cắt hết rồi sao?” Tần Lộc cầm củ hành lá to bằng cổ tay, vẫn còn sợ hãi hỏi.
“Không cần, cắt đến đây, băm nhỏ là đủ rồi.” Dung Tiêu đưa tay vẽ một vạch trên củ hành lá rồi đưa tay lấy chai xì dầu từ trên tủ xuống: “Lát nữa đổ xì dầu vào bát này, dùng đũa khuấy đều, món này của anh là xong rồi.”
“Ồ, hả?” Tần Lộc không ngờ lại đơn giản như vậy, có chút không dám tin nói: “Đơn giản vậy thôi sao, không cần xào hay chiên gì sao?”
“Bốp!” Từ Kha bên cạnh lại một lần nữa bật gas.
Mọi người: “…”
Từ Kha: “…”
Sau khi Tần Lộc thành công làm xong một món ăn, không kìm được lén nếm thử, thực ra bình thường cậu ta không ăn hành, nhưng không thể cưỡng lại được vì đây là món do chính tay cậu ta làm, dù có hành cũng có thể chịu đựng được.
Kết quả vừa ăn vào, sự kết hợp giữa ớt xanh và rau mùi, thêm một chút vị hành, trộn lẫn vào nhau lại khá ngon.
Đường Tâm Di thấy cậu ta có vẻ ăn ngon, không kìm được ghé sát vào hỏi: “Ngon không?”
“Em nghĩ có món này tôi có thể ăn hết một bát cơm.” Tần Lộc nói xong đưa đũa ra, ý bảo Đường Tâm Di nếm thử, Đường Tâm Di có gánh nặng hình tượng lắc đầu: “Chij không ăn hành.”
Tần Lộc trợn mắt: “Lát nữa chúng ta ăn hết, xem chị có chịu được không.”
“Không đâu, Hạ Duãn tuyệt đối sẽ không ăn.” Trừ khi cô ấy muốn mất fan.
“Vậy chúng ta đánh cược đi, nếu lát nữa Hạ Duãn ăn, tối nay chị sẽ chịu trách nhiệm rửa bát thì sao?” Tần Lộc hăm hở đề nghị, không hề sợ chuyện lớn.
Đường Tâm Di liếc nhìn về phía Trương Hạ Duãn, cảm thấy lúc này nhận thua có chút khó coi, huống hồ có nhiều người như vậy, không có lý do gì lát nữa ăn xong lại để một mình cô rửa bát: “Được!”
Dung Tiêu không biết hai người này đang lén đánh cược ở đây, đã bắt đầu chỉ huy Trương Hạ Duãn cắt ớt xanh và cà chua, còn cậu thì cắt hành tây, lập tức một mùi cay nồng xộc lên.
Trương Hạ Duãn nghiêng đầu nhìn, muốn nói có cần đổi không, để cô làm, thì thấy Dung Tiêu đỏ hoe mắt, như thể đang khóc, cậu vốn đã ngoan ngoãn, làm như vậy càng khiến người ta xót xa.
Dung Tiêu hít hít mũi, khàn giọng nói: “Chị Duãn Nhi, có bị cay không, chị chịu khó một chút nữa em xong ngay đây.” Mặc dù không gần lắm, nhưng mùi hành tây có sức sát thương khá lớn.
Tần Lộc ghé sát vào thấy vậy, hét lớn: “Tiêu Tiêu, có phải Trương Hạ Duãn quá ngốc, làm em khóc rồi không.”
Trương Hạ Duãn đã giơ dao làm bếp lên định chém người…
____
Tác giả có lời muốn nói: Món rau hổ thực sự siêu ngon~~ nhưng hơi khó chịu với những người không ăn hành, 23333
Xin một lượt theo dõi~~~
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận