Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 21 / 227  ·  9.3%
(NP) Bảo Mẫu Vạn Người Mê Đại Chiến Hào Môn: Thân Phận Thật Sự Của Thiên Kim
Chương 21: Nắm thóp Lâm Diệu Thâm
08/04/2026 03:41· 1,727 từ

Khi còn thiếu niên, Diệu Thâm từng rất thiết với một người giúp

Người đó đã làm Lâm gia nhiều năm, luôn coi đối phương như gái và rất thích món bánh hồng do cô ấy

Anh tuy là người chơi, ngạo mạn, nhưng tính không xấu, chưa bao khinh rẻ người làm mà ngược còn coi trọng họ người nhà.

Thế nhưng người giúp đó cuối cùng lại Khuất Tâm Liên sa thải.

Lâm Diệu Thâm gặng lý do thì biết chỉ vì hành động giơ lau vụn bánh bên khóe miệng bị kẻ khác báo lại với mẹ.

Bà ta nghi ngờ ấy có ý đồ chính nên ngay trong ngày đuổi người đi.

Kể từ đó, Lâm Thâm cực kỳ căm những hành vi kiểu này.

Hiện tại, hành động Tần Sảng khiến anh lại ký ức đó, ánh nhìn cô ta không hề che vẻ ghê tởm.

"Cô tự viết đơn việc đi, đừng bao xuất hiện ở Lâm gia

Lâm Diệu Thâm nói liền ra hiệu cho gia Lưu xử lý, Tần vẫn còn đang sững sờ tại vì không dám tin tai mình.

Câu nói này với khác thì chẳng có to tát, nhưng từ miệng Diệu Thâm thốt ra, đối với Sảng chẳng khác nào tiễn xuyên tâm.

Đến mức khi bị ta kéo đi, cô vẫn ngây dại rơi lệ, cả biện minh cũng quên sạch.

Giang Vụ Tích liếc cô ta bằng ánh lạnh lẽo, rồi rủ mi giấu cảm xúc.

Nếu Tần Sảng không ra hại cô, có cô còn phải tốn chút gian để tìm xem con chuột hũ gạo này rốt là ai, dù sao kẻ ngoài sáng còn cô ở tối.

Chuyến này cô chỉ thuận nước đẩy thuyền, tay Lâm Diệu Thâm để tận gốc cái gai này.

Nhưng bản thân cô là cũng phải trả bằng xương bằng thịt.

Giang Vụ Tích cảm đầu óc choáng váng, chân bị đông cứng vẫn hoàn toàn khôi phục cảm giác.

Đột nhiên, Lâm Diệu ném vật kia lên cô.

"Giải thích đi."

Lúc này trong phòng còn lại hai người họ.

Lâm Diệu Thâm đứng cuối giường, hai tay túi quần, nhìn cô chằm từ trên cao.

"Tại sao cô lại thứ này vào Lâm

Giang Vụ Tích cụp trong đầu lóe lên cách trả lời.

Nếu giả ngây bảo phải của mình, chỉ Lâm Diệu Thâm kiểm tra là sẽ bị lật tẩy ngay, đó ngay cả hình cũng sụp đổ theo.

Nếu thừa nhận là mình, bất kể lý gì cũng rất gượng ép, chí còn củng cố thêm cái lăng loàn.

Mất đi lòng tin thiện cảm của Lâm Thâm thì sau này ở gia sẽ càng tứ bề thọ

Thấy cô mãi không tiếng, Lâm Diệu Thâm kiên nhẫn bước tới, nâng cô lên.

Đáy mắt anh hiện vẻ dò xét và nghi.

"Chẳng lẽ những gì Sảng nói là sự cô thực sự có ý riêng, muốn quyến rũ người đàn của cái nhà này

"Tại sao thiếu gia quan tâm đến chuyện ạ?"

Lâm Diệu Thâm ngẩn "Cái gì?"

Câu hỏi này anh từng nghĩ kỹ, nhất bị chặn họng không nói lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-bao-mau-van-nguoi-me-ai-chien-hao-mon-than-phan-that-su-cua-thien-kim&chuong=21]

Giang Vụ Tích đón ánh mắt của anh,

"Thứ này tôi dùng ai, dùng thế nào, khi nào, có liên quan đến thiếu gia không? Một người bình thường gặp chuyện đều sẽ tránh đi thiếu gia lại trực tiếp chất tôi, cứ như là... Cứ như Anh rất quan tâm vậy."

Nói rồi, cô dời đi, đôi mày thanh khẽ chau lại như đang phiền lòng.

"Nếu thiếu gia không tâm thì xin đừng nữa, cũng đừng cho tôi hội để hiểu lầm..."

Đến câu cuối cùng, cô đã nhỏ dần, thất vọng trên gương mặt quyện cùng dáng vẻ mong manh ớt càng khiến người nảy sinh lòng thương xót.

Nhiệt độ xung quanh tăng thêm vài độ.

Lâm Diệu Thâm bỗng mất mình định nói vành tai nóng bừng, cổ hơi ngứa ngáy.

Sự ngang ngược thường lúc này trở nên tuếch.

"Lại thành lỗi của rồi? Tôi làm cô lầm cái gì chứ?"

"Chẳng lẽ không phải

Nước mắt của Giang Tích nói đến là nhưng cô khóc rất lặng hàng mi đẫm lệ khẽ rủ

Cô nắm chặt góc nhìn anh đầy mờ đáy mắt hiện rõ vẻ ngô và thấp thỏm.

"Ở cầu thang cố đứng gần nói chuyện tôi, ở hồ bơi nhất kéo tôi xuống nước, chỉ cần về nhà là tìm hội trêu chọc tôi, rồi vào kho lạnh cứu tôi..."

Giang Vụ Tích liệt từng việc một, giọng nghẹn ngào uất ức, thành "tẩy não" Lâm Diệu Thâm.

"Ngay cả Tần Sảng nhìn ra giữa chúng thiếu đi ranh giới, khiến vừa mới tới đã bị đồng nhắm vào cô lập... gia, nếu anh không thích xin đừng làm những việc dễ hiểu lầm như vậy nữa..."

Lâm Diệu Thâm cảm tim mình đập loạn nhìn những giọt nước mắt cô rơi lã chã như hạt thậm chí có một rơi trúng mu bàn tay

Anh cảm thấy vùng đó như bị bỏng

"Khóc cái gì mà

Lâm Diệu Thâm chưa giờ dỗ dành con toàn là phụ nữ dỗ anh.

Lúc này anh cau giơ tay lau nước cho cô, nhưng càng lau càng nhiều, cảm thấy mình sắp chống đỡ nổi nữa.

"Được rồi, sau này sẽ giữ khoảng cách cô, được chưa?"

Giang Vụ Tích quay đi, tung chăn xuống

"Tôi không sao nữa chỉ là lúc bị sợ quá nên giờ mới tủi thân thôi."

Nói rồi cô giả chân yếu mềm, thân đổ về phía trước.

Lâm Diệu Thâm theo năng đỡ lấy, cúi nhìn người đang ngã vào mình, yết hầu khẽ chuyển động.

Một người cúi đầu, người ngước mắt, bốn chạm nhau.

Giang Vụ Tích nhìn bằng đôi mắt ướt hơi đỏ lên, tựa như lẩm bẩm một mình:

"Nếu như tôi chính muốn quyến rũ thiếu thì sao?"

Đồng tử Lâm Diệu khẽ run rẩy.

Giang Vụ Tích nhón chậm rãi ngẩng đầu sát lại gần anh, chừa anh đủ thời gian để cự

Nhưng Lâm Diệu Thâm cử động, không đẩy cũng không nói lời nào.

Hai chóp mũi chạm

Anh lại ngửi thấy hương đặc biệt trên cô.

Lần đầu ngửi thấy quen, lần thứ hai ba bắt đầu ghi nhớ, giờ phút này chỉ cần ngửi thôi, trái tim đã lại vì đau đớn.

Ánh mắt Lâm Diệu thâm trầm hẳn đi, ngón tay nắm lấy cánh cô hơi dùng lực, vào khoảnh cô sắp chạm vào anh, anh chậm rãi nhắm lại.

Vì vậy, anh không thấy nụ cười nhếch nơi khóe môi Giang Vụ

Cô dừng lại ở trí chỉ cách vài

Sau đó cô hoảng đẩy anh ra, cúi che mặt.

"Thiếu gia, tôi... Tôi làm việc đây."

Nói xong liền vội rời đi, nhanh đến mang theo một cơn gió.

Lâm Diệu Thâm đứng ra tại chỗ, chỉ thấy trong không khí vẫn vương vấn mùi hương của cô.

"A..."

Anh ôm đầu mình, điên cuồng vung nắm vào không trung, ảo não mặt vào gối gào thét.

"Mình điên thật rồi... sao mình lại nhắm cơ chứ a a a a a a a..."

Giang Vụ Tích tìm gia Lưu xác nhận Sảng đã nghỉ việc, rồi cớ sợ ảnh hưởng đến đánh thử việc, khẩn khoản ông bảo những người khác nhắc lại chuyện này và đừng với ông chủ, bà chủ.

Quản gia Lưu vốn người công minh, biết không ở cô nên cuối đã đồng ý.

Sau khi chuyện này xuống, một ngày cũng thúc, nhưng Giang Vụ Tích chưa tìm được cơ hội đặt nghe lén bên cạnh Tâm Liên.

Hơn nữa, cô đã sốt.

Nhìn nhiệt kế hiển 38 độ, Giang Vụ khẽ nhíu mày.

Đêm nay Sở Phóng đến đón cô lên

Dựa theo tính cách anh, nếu phát hiện phát sốt chắc chắn sẽ bỏ mọi kế hoạch để đích chăm sóc cô.

Vậy thì lần tới thông qua anh để Phó Thời Yến chẳng biết bao giờ.

Nghĩ đến đây, Giang Tích đi vào phòng vặn vòi hoa sen sang lạnh nhất, đứng dưới làn nước răng xả suốt nửa đồng hồ.

Nước lạnh xối lên cô run bần bật, đôi mắt vẫn luôn kiên và sáng rực.

Con đường phục thù không chỉ phải tàn với kẻ thù, mà đôi còn phải tàn nhẫn với chính

Sở Phóng không lâu đã tới, khi Giang Tích lên xe, anh theo quen hôn nhẹ vào má cô, tiếp theo liền ngạc nắm lấy tay cô xoa

"Sao người em lại thế này?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận