Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 227  ·  4%

Giang Vụ Tích hiểu ngay lập tức, cô biết câu hỏi "biết rên không" anh ta có ý gì.

Chẳng trách từ nãy giờ thái độ và điệu của anh ta lại cợt như thế, chắc hẳn nghe thấy lời gã khách quen nên đã coi cô là hạng bán hoa.

Lòng Giang Vụ Tích lẽo như băng.

Cô tự nhủ rằng đóng giả làm sinh đại học, cô cần phải ngụy trăm phương nghìn kế khiến người ta tin tưởng, vậy để bị coi là hạng rẻ thì chỉ mất đúng một

Những ký ức tồi trong quá khứ ùa cô cắn chặt môi, quay mặt để ngăn cơn buồn đang dâng trào.

Đã từ lâu còn nhớ đến những mắt bẩn thỉu trước kia.

Từ nhỏ đến lớn, điều kinh tởm về ông cô đã thấy quá đủ cạnh mẹ mình.

Tiếng cười nhạo của khiến cô nghiến chặt ép bản thân phải nuốt ngược mắt vào trong.

Đó không phải giọt nước mắt yếu mà là sự bất mãn với phận của chính mình.

Đàn ông chẳng qua chỉ tạm thời là mạnh thống trị thế giới này thôi.

Những người phụ nữ gì trong tay phải dùng dáng vẻ mềm mỏng tiếp cận, lấy lòng, dụng, rồi từ đó đổi lấy mình muốn.

Nhưng chỉ cần đứng váy tôi, thì dù có cao cao tại thượng đến chẳng phải vẫn phải đầu xưng thần đó sao?

Lúc này, Giang Vụ nhìn trực diện vào nhưng ánh mắt ấy như xuyên qua người anh, nhìn một khoảng không vô định.

Sở Phóng chạm tay mặt cô, lau đi nước mắt.

"Khóc cái gì."

Người đàn ông im vài giây, định rời người cô.

Nhưng Giang Vụ Tích túm lấy cổ áo kéo sát vào mặt mình rồi bạo hôn lên, mang vẻ quyết liệt không cho phép từ.

"Nhớ kỹ, đêm nay tôi chơi anh."

Sở Phóng khựng lại, mắt nhìn cô trong tối.

Anh nhìn thấy đôi mày khẽ nhíu lại cô, không hiểu sao trái tim thấy vừa xót xa mềm yếu. Anh vô thức đưa đỡ lấy sau gáy cô, làm thêm nụ hôn này với sự dịu dàng mà chính cũng không nhận ra.

Ngoài cửa sổ, sấm ầm ầm, một trận rào trút xuống.

Trận mưa này đối Giang Vụ Tích là giải tỏa và chinh phục, nhưng lòng Sở Phóng lại một dư vị khác lạ.

Khi người đàn ông ngủ sâu, cô gỡ tay anh đang đặt ngang eo ra, nhẹ nhàng bước giường.

Trước khi rời khỏi lấy đi ví của anh để gây chút rắc

Cô cắt nát đống tờ tùy thân, ném ví lẫn mảnh vụn vào thùng

Đàn ông thì nên cùng một chỗ với rưởi.

Quay trở lại thời hiện tại, cô nhận người đàn ông đêm đó chính Sở Phóng.

Sở Phóng thấy đầu im lặng liền lại gần một bước, ánh mắt chặt vào cô nhưng nói vẫn không kém phần cay

"Cái tên Giang Tịch chắc cũng là giả đúng không?"

Bị nói trúng tim gương mặt Giang Vụ cũng không lộ vẻ hoảng loạn.

Cô hiện không biết Phóng đã điều tra mình đến mức nào. Nếu anh phui thân phận thật của cô trước mặt Lâm gia, không những không trả được thù còn bị bọn họ hành ra bã.

Nghĩ đến đây, tức thay đổi thái

"Thưa ngài, tôi không ngài đang nói gì

Giang Vụ Tích tỏ lạnh lùng, hơi nghiêng đi, vô tình để lộ đuôi ửng đỏ cùng vẻ mỏi hiện rõ trên chân mày.

Sở Phóng quả nhiên còn bám lấy chuyện tên nữa.

Anh nhìn mái tóc của cô rồi hỏi:

"Bị đánh à?"

Chỉ thấy hàng mi khẽ run lên, cô

"Không có."

Lại lừa anh.

Sở Phóng bỗng thấy mình khó hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-bao-mau-van-nguoi-me-ai-chien-hao-mon-than-phan-that-su-cua-thien-kim&chuong=9]

"Tôi không cần biết tên là Lộ Lộ Giang Tịch, tốt nhất cô nên thật trả lời câu của tôi."

Giang Vụ Tích ngước nhìn anh, lạnh nhạt

"Tôi có nghĩa vụ phối hợp với ngài

Sở Phóng bật cười: không giả vờ tiếp

Cô định rời đi bị Sở Phóng dùng ngón tay móc vào cổ áo nhấc bổng cô lại như xách một con mèo nhỏ.

"Hôm đó cô rời bằng cách nào?"

Giang Vụ Tích chớp lần này sự hoài trong mắt cô là thật, hiểu đây là kiểu hỏi gì.

Chỉ thấy môi người ông khẽ động đậy lại khựng lại vài giây, như sắp xếp từ ngữ.

"Đêm đó khóc thảm như thế, sao còn sức mà lẻn đi được?"

Giang Vụ Tích hơi người.

Cô đã dự đoán Phóng sẽ hỏi tại cô trộm tiền, lai lịch thế tại sao đêm đó quan hệ với anh... Duy chỉ việc anh quan tâm đến điều cô chưa từng nghĩ

Nhưng cô lập tức bén nắm lấy cơ này.

"Ngài nghĩ là ngài lắm sao?"

Sở Phóng nhướng mày, đến bật cười, nhìn chằm vào cô.

"Tôi không giỏi? Thế đó là ai cứ riết lấy không chịu buông?"

Giang Vụ Tích hờ đáp: "Chuyện qua bao rồi, ai mà nhớ được chứ."

Câu nói này khiến đàn ông im lặng.

Sở Phóng từng gọi tất cả những cô tên Lộ Lộ ở các hộp tại Kinh Thành, nhưng nhiên không tìm thấy cô.

Anh thậm chí đã nghĩ, nếu cô thực làm nghề đó thì cũng chẳng cô có nỗi anh cũng sẽ bao nuôi để cô sau này không phải khách nữa.

Không bỏ cuộc, anh tục cho người điều cuối cùng lại tra ra còn là sinh viên.

Tâm trạng Sở Phóng ấy khá phức tạp, thấy đêm đó mình làm hơi tay.

Lúc đó anh lại vướng vào một vụ rối, ngày nào cũng sống trong bị người ta truy tương lai của cô thì mở, nên anh tự thấy mình nên dính dáng gì đến từ đó mới thôi ý tìm kiếm.

Nhưng hôm nay gặp có vẻ vẫn không tốt, vẫn phải đi bưng rót nước cho người

Thế là anh như trai mới lớn, thế đi theo cô từ hội ra ngoài, đợi nửa trời, nghĩ ra bao nhiêu câu đầu nhưng đến khi thấy cô hoe mắt bước ra thì sạch sành sanh.

Cô dường như vừa chịu uất ức, cứ đi vô định như một linh lạc lối.

Sở Phóng đột nhiên hối hận, nếu lúc tìm được cô, để cô đi mình thì hôm nay đã không phải ở đây thấp hơn người khác.

Vậy mà người phụ này lại nói cái Qua rồi, không nhớ rõ.

Hừ.

Sở Phóng thấy não chắc bị vào nước bình thường quanh anh không thiếu ông con trai, à không thiếu phụ nữ, vậy mà người duy nhất anh chủ động tâm lại dám trưng ra mặt đó với anh.

"Được. Cứ coi như tự chuốc lấy nhục

Anh định nói thế lại nhìn thấy ngón cô đang siết chặt tà váy, ngón tay trắng bệch, rẩy không ngừng.

Nhìn lên trên, gương nhỏ nhắn ấy đầy bướng bỉnh và cứng cỏi, dường đang cố gắng gồng để bảo vệ lòng tự trọng sụp đổ.

Sở Phóng chợt nhận gái này khác với những người phụ nữ từng lấy anh trước đây.

Cô tốt nghiệp đại Bắc Viện mà lại làm giúp việc ở đây, bị quen nhận ra chắc trong lòng khó chịu lắm.

"Suýt nữa thì quên giỏi lừa người nào."

Sở Phóng nói xong dùng đầu ngón tay đi vệt nước mắt còn sót trên mặt cô.

"Đưa điện thoại cho

Giang Vụ Tích biết đã nắm chắc phần

Cô đẩy nhẹ ra lệ thường, rồi để Phóng lấy điện thoại đi, tự số của anh vào.

"Không được chặn số, được không nghe máy."

Trước khi đi, người ông xoa đầu cô cái như xoa đầu mèo.

"Hôm nào tôi đến đi chơi, đồ bướng

Nhìn theo bóng Sở đi xa, Giang Vụ sao chép số điện thoại của vào WeChat, bỗng hiện một ảnh đại diện là ma hát tuồng khiến cô giật nảy

Nhìn lại cái tên Sở Nhân Mỹ.

Giữa mùa hè nóng cô cảm thấy cả sống lưng.

Cô không nhấn kết đứng chờ đối chủ động kết bạn với mình.

Đồng thời, một kế đang dần hình thành tâm trí cô.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận