Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 108  ·  5.6%

Ngu Niệm nín thở, sâu sắc sợ rằng chỉ một nhịp thở anh không vui thôi đủ để mình mất mạng.

Thế nhưng, bàn tay trên cổ lại không hề siết chặt.

"Cái mạng nhỏ này của cô tạm thời nợ tôi ở đó. để tôi phát hiện đang lừa tôi."

Người đàn ông nheo mắt lại, giọng lạnh lùng.

"Tôi nhất định sẽ xé xác ra từng mảnh, đem phơi khô nhấm nháp mỗi ngày."

Nếu cái dáng vẻ ngây ngô là do cô giả vờ để anh, anh nhất định lấy mạng cô ngay lập tức!

Tim Ngu Niệm hẫng một nhịp, lẽ Dạ Lạc đã phát hiện không phải nguyên rồi sao?

Ngay khi Ngu Niệm còn đang biết phải đối phó thế nào, cửa bỗng vang lên giọng nói.

"Niệm Niệm!"

Bất kể người đang gọi là đối với Ngu Niệm lúc này, đều là âm thanh thế.

"Tôi ở đây!"

Ngu Niệm lập tức đáp lời phía cửa.

Dạ Lạc nheo mắt, cảnh cáo: được nói ra những chuyện vừa ra."

Ngu Niệm bịt chặt miệng, gật lia lịa.

Ngay khi được buông ra, Ngu liền mở toang cánh cửa dẫn tự do kia.

Ánh mặt trời rạng rỡ cùng không khí tự do bao trùm Ngu Niệm, cô nhìn phụ nữ ngoài cửa với vẻ đầy kinh ngạc xen lẫn mừng, cứ như nhìn thiên thần giáng thế vậy.

"Niệm Niệm, cơ thể em thế rồi?"

Ngu Chiêu Chiêu quan tâm hỏi

Ánh mắt cô ấy quét qua Ngu Niệm một lượt, hơi khựng khi lướt qua người ông bên cạnh cô, sau đó thản nhiên dời đi.

"Em không sao, đã khỏe hơn rồi."

Ngu Niệm thầm đối chiếu hình Ngu Chiêu Chiêu trong ký ức người trước mặt.

Trong ký ức của nguyên chủ, luôn chướng mắt với Ngu Chiêu - vị Đại hoàng này.

Bởi Ngu Chiêu Chiêu chỉ là tinh sau một đêm mặn nồng Nữ vương và một thú vô danh nào đó, còn của Ngu Niệm lại cực được sủng ái, hậu chỉ có duy nhất mình ông.

Vì vậy, Ngu Niệm luôn coi Chiêu Chiêu là vết nhơ trong yêu của cha mẹ

Tuy nhiên, dù lần nào gặp Chiêu Chiêu nguyên chủ cũng buông mỉa mai, nhưng Ngu Chiêu vẫn luôn nhường nhịn cô, người ít ra cũng chưa thức trở mặt ngoài thực.

Bước thứ hai để cầu sinh: chặt lấy đùi của nữ chính.

Ngu Niệm thầm nghĩ, con đường xin Dạ Lạc tha mạng không khả quan, cô có tìm kiếm sự che chở của chính.

Theo quy luật của tiểu thuyết, quang nữ chính chắc chắn sẽ át kẻ phản diện.

Ngu Niệm lập tức cảm thấy đã bước một bước dài tới thắng.

Ngu Chiêu Chiêu thấy Ngu Niệm mình với ánh mắt rực cháy, ánh mắt này tả nào nhỉ...

Xì, cứ như chó thấy bánh thịt vậy.

"Thân thể Niệm Niệm không sao tốt rồi. Nhưng chị nghe nói con tin Dạ Lạc coi không cẩn thận mới khiến bị ngã?"

Ánh mắt Ngu Chiêu Chiêu chuyển Dạ Lạc đang đứng sau lưng Niệm.

Lúc này anh đang cúi đầu, để lộ một đoạn cổ trắng gầy gò, trông vô như thể ai cũng có thể nạt được.

Nhưng Ngu Chiêu Chiêu không quên khoảnh khắc đầu tiên khi thấy đàn ông này, trên anh vẫn còn vương lại vẻ hiểm chưa kịp thu hồi.

Ngu Niệm lập tức nở nụ lên tiếng bênh vực cho Dạ

"Không phải lỗi của anh ấy là lúc đó em bị trẹo nên vô tình ngã đất thôi."

Ngu Chiêu Chiêu thản nhiên thu tầm mắt, nói với cô:

"Dù vậy thì Dạ Lạc cũng trách nhiệm trông coi không chu Nếu anh ta kịp bảo vệ em thì em đã bị thương rồi."

Hả?

Chuyện này cũng đổ lên đầu Lạc được sao?

Hỏng bét, nếu lại để Dạ gánh thêm cái tội mưu hại, biết trong cuốn sổ dai ở đáy lòng, anh ta xẻ cô ra bao nhiêu nữa đây!

"Hoàng tỷ, thực sự không liên đến Dạ Lạc đâu mà!"

Ánh mắt Ngu Chiêu Chiêu khựng đây là lần đầu tiên cô nghe thấy hai chữ tỷ" từ miệng Ngu Niệm.

Ngày trước, cô ấy luôn khinh xuất thân của mình, chưa bao cho mình một sắc tốt, sao giờ lại gọi "Hoàng ngọt xớt thế này?

Ngu Chiêu Chiêu im lặng quan Ngu Niệm thêm vài lần nhưng phát hiện điều gì thường:

"Chuyện này, e là em phải rõ với mẫu hoàng rồi. Mẫu đã hạ lệnh cho tin Dạ Lạc mỗi đêm phải trước phòng em, không được lên cho đến khi trời mọc, sẽ có người chuyên giám sát."

Mỗi đêm quỳ trước phòng cô?

Thế thì cô còn ngủ nghê được nữa?

Ngu Niệm gần như có thể tượng ra cảnh mình vừa nằm giường nhắm mắt lại trước mặt hiện lên đôi đồng vàng kim của Dạ Lạc nhìn mình như nhìn vật chết.

Cô nghiêm mặt lại, gật đầu trịnh trọng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-c-nu-mem-mong-muon-tay-trang-dan-chong-thu-nhan-quy-goi-cau-toi-sung-i&chuong=6]

"Vâng, lát nữa em sẽ đi rõ với mẫu hoàng."

Cô còn tỏ vẻ nghiêm túc đầu lại an ủi Dạ Lạc:

"Yên tâm đi, tôi sẽ không mẫu hoàng hiểu lầm anh đâu."

Dạ Lạc khẽ nhếch môi, cúi rũ mắt: "Dạ Lạc đa tạ hạ."

Ngu Chiêu Chiêu không ngờ Ngu lại xem trọng Dạ Lạc đến thậm chí còn muốn khai xin mẫu hoàng thay đổi định vì anh.

Quả nhiên là được nuông chiều hư hỏng...

Nếu mẫu hoàng có thể chia cô ta dù chỉ một phần sự sủng ái đó, ấy cần gì phải đi lấy đứa ngu ngốc như Ngu chứ...

Muôn vàn suy nghĩ và sự cam tâm được Ngu Chiêu Chiêu giấu trong ánh mắt qua, cô ấy mỉm cười nói:

"Mẫu hoàng cưng chiều em như nhất định sẽ vì em mà ý thôi."

Đôi lông mày cô ấy chợt lại, ánh mắt dừng chân ở Ngu Niệm:

"Niệm Niệm, cổ của em làm thế này?"

Hỏng rồi!

Ngu Niệm lập tức đưa tay cổ mình lại.

Vừa rồi bị Dạ Lạc bóp chắc chắn là đã để lại vết rồi.

Ngu Chiêu Chiêu thấy cô che giấu giấu như vậy liền dùng gạt cánh tay cô

Trên chiếc cổ trắng như tuyết hằn một vết đỏ rõ rệt, cùng chướng mắt.

"Chuyện này là thế nào?"

"Cái này... Cái này..." Ngu Niệm bắp không nói nên lời.

"Bẩm Đại hoàng nữ, là do gây ra." Dạ Lạc đột nhiên tiếng.

Ngu Niệm sững sờ, làm sao có người làm sai mà chủ thừa nhận chứ! Lại là đại phản diện của truyện

"Anh? Anh thật to gan, dám sát Hoàng thái nữ!" Ngu Chiêu lớn tiếng quát mắng.

Dù Ngu Niệm có bao nhiêu hòa với cô ta, nhưng đó em gái cô tôn nghiêm của hoàng thất không phép ai xâm phạm.

Dạ Lạc cúi đầu, ra vẻ ngừng muốn nói lại thôi:

"Chuyện này... E là phải hỏi thái nữ điện hạ rồi, dù đây cũng là yêu đích thân của điện hạ."

Ngu Niệm trợn tròn mắt, không anh có thể đổi trắng thay ngay trước mặt mình vậy.

Thế nhưng, khi ánh mắt của Chiêu Chiêu chuyển hướng về phía Ngu Niệm vẫn phải hợp gật đầu, ra vẻ thẹn không nỡ nói ra:

"Đúng là... Do em yêu cầu."

Ánh mắt nghi hoặc ban đầu Ngu Chiêu Chiêu chuyển thành sự hiểu.

Đứa em gái này của cô từ nhỏ khẩu vị đã khác thích vài thú vui lạ cũng là chuyện thường tình.

Ngu Niệm đội lên đầu ánh quái dị của nữ chính, cười khốc hai tiếng:

"Hoàng tỷ, chị đến tìm em việc gì không?"

Ngu Chiêu Chiêu gật đầu:

"Ban đầu là muốn xem sức em hồi phục thế nào, nhưng...

Thấy em tràn đầy sức sống này, chắc là không có vấn lớn.

Mười ngày nữa sẽ diễn ra tế tự, khi đó em và cần cùng nhau hoàn nghi thức cầu phúc để mang lời chúc trường thọ và an cho bách tính quốc."

Lễ tế tự chính là khoảnh tỏa sáng đầu tiên của nữ trong nguyên tác.

Nguyên chủ độc ác cậy được vương chiều chuộng nên không hề tâm đến buổi lễ thậm chí còn chẳng thèm học thức cầu phúc và điệu tế lễ.

Kết quả là cô ta đã mặt tại buổi lễ và trở vật làm nền cho chính.

Trong khi nữ chính không chỉ đúng lễ nghi mà khi nhảy còn dẫn dụ được tượng trăm chim cùng hót báo điềm lành, khiến bách tính quốc lập tức chú đến vị Đại hoàng nữ vốn lặng này.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận