Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 108  ·  6.5%

Ngu Niệm muốn ôm chặt lấy của nữ chính, đương nhiên không tranh giành cơ hội tỏa này với cô ấy.

"Ồ, chuyện này em biết rồi."

Ngu Niệm trả lời với vẻ chút bận tâm, dù sao lúc đó cô cứ giả vờ biết gì cả, vừa hay thể làm nền cho chính.

Ngu Chiêu Chiêu thấy cô hoàn không để tâm đến việc liền nhấn mạnh:

"Lần tế lễ này không phải đùa đâu, nó được chủ bởi Quốc sư Bạch Ngọc Hành. biết tâm tư của em, những dịp trọng đại này không phải lúc để yêu đương nhăng nhít đâu."

Quốc sư Bạch Ngọc Hành?

Yêu đương nhăng nhít?

Ngu Niệm lục lại ký ức, năm trước trong tiệc sinh của Nữ vương, nguyên chủ lần tiên nhìn thấy Quốc Ngọc Hành liền cảm kinh tâm động phách, thề không cưới được anh về không thôi.

Thậm chí cô ta còn hạ định "gạo nấu thành cơm", vị Quốc sư vốn thanh cao nói phải lập tức xin chức với Nữ vương, chủ cũng vì thế mà cấm túc một tháng.

Kể từ đó, Bạch Ngọc Hành thành "ánh trăng sáng" trong nguyên chủ, chỉ có thể đứng nhìn mà không thể chạm

Ngu Chiêu Chiêu thấy Ngu Niệm bắt đầu thả hồn đi đó, trong lòng khẽ thở dài.

Cô lo lắng cho đứa em này làm gì chứ, dù nó cũng có sự sủng ái mẫu hoàng, dù có gây họa lớn đến đâu mẫu hoàng cũng sẽ tha và dọn dẹp bãi chiến cho nó.

Ngược lại là chính cô.

Cô nên lo lắng cho bản mình thì hơn, nếu trong dịp quan trọng như vậy mà lỗi, không biết sẽ phải hình phạt thế nào.

"Em hãy chú ý chuyện này vào, chị không ở lại thêm nữa."

Ngu Chiêu Chiêu quay người định đi.

"Đúng rồi, Hàn Trầm dù sao thị vệ thân cận em, cứ để người ta quỳ dưới nắng thế kia thì mà chịu cho thấu."

Ngu Niệm nghe vậy, trong lòng khỏi thắc mắc.

Hàn Trầm là thị vệ thân được ban cho nguyên chủ khi cô còn nhỏ, nguyên chủ xử với anh cực kỳ dung.

Ngu Niệm vội vàng chạy ra

Trong khoảng sân trống trải, Hàn đang quỳ thẳng tắp dưới nắng gay gắt, bộ đồ sẫm đã bị mồ hôi thấm

"Hàn Trầm, anh quỳ bao lâu Mau đứng lên đi."

"Điện hạ! Người vừa mới khỏi bệnh, không được đứng dưới thế này. Thần khẩn cầu người nghĩ cho sức khỏe chỗ râm mát nghỉ

Hàn Trầm không ngờ Ngu Niệm xuất hiện trước mặt mình, khi kinh ngạc, việc đầu tiên nghĩ đến chính là sức của cô nên vội khuyên nhủ.

Ngu Niệm thấy không thuyết phục anh, liền trực tiếp ra định kéo anh dậy.

Hàn Trầm vốn dĩ kiên quyết phạt quỳ, nhưng lại sợ cứng đầu sẽ làm điện hạ thương, đành phải miễn cưỡng lên.

"Là do thần hộ vệ không toàn mới khiến điện hạ thương, điện hạ cứ để thần tục quỳ đi ạ."

Người đàn ông trầm giọng nói, đầu không dám nhìn thẳng Niệm.

Làn da màu lúa mạch không mất đi vẻ tuấn tú anh, những giọt mồ hôi lăn trên thái dương trông cực nam tính.

Đôi lông mày kiếm, mắt sáng sao, sống mũi cao thẳng bờ môi dày mỏng vừa phải, tự trách trên khuôn mặt càng khiến người ta sinh lòng trắc ẩn.

Ngu Niệm biết rằng, ngoài mẫu ra, đây là người duy đối xử chân thành với nguyên

"Chuyện này không trách anh được, đó là do tôi sai đi nơi khác, chuyện tôi bị không phải trách nhiệm của

"Nếu thần có thể quay lại hơn, đã không để kẻ đối xử với người như vậy!"

Người đàn ông nhắc đến Dạ lại không nén nổi căm phẫn, nếu không phải tại điện hạ đã không bị

"Làm cậu thất vọng rồi."

Dạ Lạc tựa lưng vào thân khẽ nhướng mày.

"Anh!"

Hàn Trầm nể mặt Ngu Niệm đây nên chỉ giận lườm Dạ Lạc.

"Điện hạ, sao người lại để đứng dậy?"

Ngu Niệm chỉ muốn dĩ hòa quý:

"Chuyện này là do chính tôi chân, không phải lỗi của cả, Hàn Trầm anh không cần hành hạ bản thân mình."

"Đây là mệnh lệnh."

Ngu Niệm sợ Hàn Trầm quá trách, không biết sau lưng anh lại ngược đãi bản thân thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-c-nu-mem-mong-muon-tay-trang-dan-chong-thu-nhan-quy-goi-cau-toi-sung-i&chuong=7]

"Rõ, thưa điện hạ."

Hàn Trầm cúi đầu đầy thành

"Nhưng kẻ này tuyệt đối không phép xuất hiện một mình cạnh điện hạ."

Hàn Trầm không thèm che giấu thù địch dành cho Dạ

Dạ Lạc thản nhiên nhìn sang Niệm.

Cả hai người dường như đang đợi sự lựa chọn của

"Hàn Trầm, anh lo xa quá Dạ Lạc anh ấy không gì đâu."

Cô còn phải dùng tình yêu hòa bình để cảm hóa phản diện nữa mà, Ngu Niệm rằng chỉ cần mình kiên lan tỏa sự thiện Dạ Lạc nhất định sẽ toàn tha thứ cho cô.

"Điện hạ..."

Hàn Trầm khẽ gọi, anh rũ xuống, che giấu sự hụt bên trong.

Dạ Lạc khẽ nheo mắt.

Người đàn bà này rốt cuộc giở trò gì đây?

Ngu Niệm chẳng buồn quan tâm những toan tính nhỏ nhặt hai người họ, cô đưa Hàn vào cung điện, cũng dùng thuốc mỡ cao cấp để bôi lên vết thương anh.

Hàn Trầm vốn quen mặc đồ cổng cao tường, đột nhiên để lộ một mảng da thịt trước mặt Ngu Niệm khiến không khỏi ngượng ngùng.

Mái tóc đen ngắn che bớt vành tai đang ửng đỏ.

"Điện hạ, thế này không hợp nghi cho lắm."

"Anh không nghe lời tôi nữa

Hàn Trầm lập tức đáp: "Thần nghe theo mọi sai bảo điện hạ."

"Vậy thì buông tay ra, để bôi thuốc cho, sẽ nhanh thôi."

"Thần da dày thịt béo, loại quý giá thế này không lãng phí trên người thần."

Hàn Trầm chân thành nói. Anh một thị vệ thân dù được chủ tử yêu quý cũng không được cậy sủng kiêu, càng không được quá lễ tiết.

Ngu Niệm không thèm ngẩng đầu đem toàn bộ phần thuốc sót lại trong lòng bàn tay hết lên đầu gối của

"Tôi nói được là được."

Hàn Trầm trung thành với nguyên như vậy, cô đương nhiên sẽ coi anh như một người

"Xong rồi, đừng vội kéo ống xuống, đợi thuốc thấm hết

Ngu Niệm đứng dậy, vỗ vỗ bàn tay vẻ mãn nguyện đã hoàn thành công việc.

"Thần... Thần tuân lệnh."

Hàn Trầm cúi gầm mặt xuống, tai nóng bừng như có đốt, cũng may là Ngu Niệm chú ý thấy.

Dạ Lạc đứng một bên chứng hết mọi hành động của Niệm, anh khẽ cười lạnh đầy mai.

Cái kỹ năng diễn xuất vụng này, cũng chỉ có loại ngu trung kia mới cảm động

Ngay khi anh đang ác ý đoán xem khi nào Ngu mới lột bỏ lớp mặt nạ tạo này, bỗng nhiên trên tay truyền đến một giác mềm mại, anh sơ bị cô kéo đi.

"Đi thôi, tôi đưa anh đi mẫu hoàng tha cho."

Lúc này Ngu Niệm đang vội đi xin giúp Dạ Lạc nhất thời quên mất cả sợ trực tiếp nắm lấy cánh anh kéo đi.

Dạ Lạc dừng bước, gỡ từng tay của cô ra:

"Đừng. Chạm. Vào. Tôi."

Bàn tay thon dài lạnh lẽo anh bóp cho tay Ngu đau điếng.

Cô rụt tay lại, nhìn thấy mắt lạnh lùng chán ghét người đàn ông, sực nhớ ra quan hệ căm ghét lẫn của họ hiện tại, lí nhí:

"Tôi biết rồi."

Hàn Trầm cau mày, thanh đao hông đã rút ra một che chắn trước chủ tử:

"Anh dám bất kính với điện

Anh định đứng dậy bắt giữ ác tặc này, Ngu Niệm lên tiếng ngăn cản:

"Không sao đâu, Hàn Trầm anh xuống mau."

"Điện hạ... Xin người đừng dung cho hắn."

Dù vậy, Hàn Trầm vẫn thu lại và ngồi xuống sofa.

"Hàn Trầm, anh cứ ngồi đây ngơi cho tốt, tôi đưa Lạc ra ngoài một lát, sẽ ngay thôi."

Ngu Niệm bảo anh không cần lắng, cô giấu bàn tay đau ra sau lưng, khẽ xoa để giảm đau.

"Điện hạ định ở riêng một với Dạ Lạc, thứ cho không thể đồng ý. Chức trách thần là bảo vệ an cho điện hạ, ngày qua... Đã là thất trách, lần nữa để ngọc thể người chịu tổn hại, thần chết vạn lần cũng đền hết tội."

Đôi mắt đen láy của Hàn hiện lên sự kiên định cùng không thể nhượng bộ.

Ngu Niệm nhìn vào đôi mắt thành như ánh sao của thực sự không thể mở lời chối thêm nữa.

"Hừ, hắn nói đúng đấy, cô nhất nên dắt theo một vệ đi cùng, tránh cho lúc riêng tôi bị bạo loạn thần rồi ăn thịt mất."

Dạ Lạc nhếch môi thốt ra lời tàn nhẫn, đôi mắt thành mắt rắn, lộ rõ bản hung bạo của dã thú.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận