Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 14 / 42  ·  33.3%
(NP) Cô Nàng Bình Thường Sợ Giao Tiếp Lại Rơi Vào Vòng Xoáy Tình Si
Chương 14: Anh trai của Hạ Ngôn
07/04/2026 01:30· 2,373 từ

Các bạn sinh viên rất mực, chỉ đứng từ xa sát chứ không lại gần.

Giang Hữu nín thở, thấy đông như vậy, cô hoàn toàn dám xuống xe.

Điện thoại cô cứ kêu liên cô vô thức mở ra hóa ra đã có người chụp chiếc xe rồi đăng lên "Tỏ tình" của trường.

Bài đăng vừa lên chưa đầy giây đã có hàng chục luận phản hồi.

Cô siết chặt điện thoại, mím càng không dám bước xuống.

Hạ Ngôn liếc nhìn cô, nhớ chuyện cô bị vây xem sáng, anh liền khởi động xe, lại rồi lái đi, đỗ một góc vắng vẻ và tối cách đó không xa.

"Được rồi, ở đây không đâu."

Anh tháo dây an toàn xuống nghĩ ngợi một lát rồi thêm mũ và kính râm.

Giang Hữu thở phào nhẹ nhõm, theo xuống xe, cô lên cảm ơn Hạ Ngôn rồi định bộ về trường.

Mới đi được vài bước, nhận anh vẫn lẳng lặng theo đột ngột dừng chân, quay cúi đầu, tìm cách khéo đuổi người:

"Em đã về đến trường rồi, cần tiễn nữa đâu, anh đi ạ."

Vừa dứt lời, một đôi bàn lớn của chàng trai đã lấy má cô, ép cô phải đầu nhìn thẳng vào anh anh đang đeo kính râm.

"Tôi đã bọc mình kín mít này rồi, sẽ không gây rối cho em đâu."

Suốt dọc đường, Hạ Ngôn cứ đi tính lại, tại sao trong nhà, Giang Hữu cho anh lại gần, còn ra thì lúc nào cũng muốn giữ cách với anh.

Và anh vừa rút ra kết Giang Hữu không thích bị khác dòm ngó, không thích bị xem.

Còn anh, dù nghĩ thế này hơi tự luyến, nhưng đúng anh có vốn liếng để thu mọi ánh nhìn, từ ngoại cho đến khí chất bên trong.

Nghĩ thông suốt rồi, sự bực trong lòng anh dần tan hóa ra cô không phải bài anh, mà chỉ là không bị chú ý thôi.

Có thể nói, Hạ Ngôn đã trúng một nửa.

Giang Hữu vội lùi lại vài đỏ mặt cụp mắt, thầm chàng trai này đúng là một nghiệt", chỉ cần một cử nhỏ cũng dễ dàng làm xao lòng người.

"Đi thôi, tôi tiễn em đến chân cầu thang ký túc

Hạ Ngôn nắm lấy cổ tay kéo đi về phía trước.

Thấy cô gái nhỏ không còn những lời làm anh bực nữa, lại ngoan ngoãn để anh tay, khóe môi anh khẽ lên. Tâm trạng vui vẻ, anh nhẹ đầu ngón tay xuống bàn tay cô, mười ngón đan

Cơ thể Giang Hữu hơi cứng nhìn đôi bàn tay đang vào nhau, hàng mi khẽ run

Tay anh rất đẹp, thon dài sạch sẽ, dưới màn đêm càng trắng trẻo như ngọc, tỏa ánh sáng bóng bẩy dưới đèn đường.

Tay cô tuy không xấu, kích vừa vặn, nhưng so với tay "ngọc ngà" kia thì đúng một trời một vực, làm cô trông thật tầm thường.

Trong lòng vừa ghen tị vừa mộ, cô không tự nhiên rút tay ra, không muốn bị nữa.

Hạ Ngôn nhíu mày, không hiểu vừa rồi còn đang yên giây sau cô đã bắt đầu bỏ anh rồi?

Đang định lên tiếng thì thấy gái nhỏ chủ động tiến gần, đi sát sạt bên cạnh

Đôi mắt hổ phách thoáng chút ngàng rồi mở to vì sướng, một luồng điện chạy khắp thể khiến anh cảm thấy dại, vô cùng sảng khoái.

Dùng từ "sung sướng đến ngỡ cho vị đại thiếu gia Hạ vốn được cưng chiều từ này thì có hơi hạ anh.

Nhưng sự chủ động của Giang thực sự khiến Hạ Ngôn túng đến mức không biết phải sao.

Trước cổng trường vẫn còn rất người chưa tản đi, Giang thấy vậy, biết không rút tay được nên mới chủ động sát vào anh, giấu đôi bàn đang đan chặt vào giữa người.

Vất vả lắm mới giấu kỹ ai dè chàng trai lại khích nhấc tay lên, đặt một hôn nhẹ vào đầu ngón cô.

Giang Hữu: "..."

Khí chất của Hạ Ngôn quá dù có đội mũ đeo râm thì vẫn có không ít bị thu hút, quay sang anh.

Cũng có người nhìn thấy cô, nhiên nở nụ cười đầy mờ.

Giang Hữu nín cả thở, mặt bừng quẹt thẻ sinh viên cổng nhỏ, vội vàng dẫn Hạ vào trong.

Ký túc xá nữ không cách trường quá xa, đi bộ mất hai ba phút.

Vừa nhìn thấy tòa nhà xá, một ngọn lửa giận lên trong lòng Hạ Ngôn.

Cái thứ này mà cũng gọi nhà à?

Cái đồ vô tâm này nhất đòi về chỉ để ở nơi quỷ quái này sao?

Lớp sơn trên tường bong tróc lổ, khắp nơi bao trùm khí lạnh lẽo, u ám, chỉ thỉnh thoảng có một hai bước ra thì mới có chút người, trông chẳng khác gì ma.

"Em chắc chắn không muốn về tôi chứ?"

Sự chê bai trong giọng nói anh không chút che giấu.

Giang Hữu rụt vai rút tay "Cảm ơn anh đã đưa về, hẹn gặp lại ngày mai."

Mới đi được vài bước, bàn lớn của Hạ Ngôn đã chặt lấy cổ tay cô:

"Chúng ta còn chưa kết bạn

Giang Hữu im lặng một lát, mắt lấy điện thoại ra QR của anh.

Ảnh đại diện của anh chú mèo mướp vàng béo đang nằm ngủ dưới mái hiên, danh WeChat là "Mèo Hồ

Cô liếc nhìn một cái, lưu chú là "Hạ Ngôn" rồi điện thoại, chào tạm biệt anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-co-nang-binh-thuong-so-giao-tiep-lai-roi-vao-vong-xoay-tinh-si&chuong=14]

Hạ Ngôn không nỡ rời đi, kéo cô sang một bên, vào gốc cây, ngậm lấy môi hôn một hồi lâu.

Vì lâu rồi cô không uống nên môi hơi khô.

Hôn xong, anh dùng đầu lưỡi nhẹ cho môi cô ẩm mới buông ra, dặn dò bên "Lên phòng nhớ uống nhiều vào."

Mặt Giang Hữu đỏ bừng, nhí đáp lại một tiếng quay người đi vào ký túc

Phòng cô ở tầng ba, hiện đang kỳ nghỉ hè nên người về quê, hành lang chỉ đác vài người lên xuống.

Nhưng điều kỳ lạ là ai thấy cô cũng đều lộ nụ cười trêu chọc, mập mờ, ẩn ý.

Giang Hữu cụp mắt mím môi, ngoài bình tĩnh nhưng nội bắt đầu hoảng loạn.

Tại sao họ lại nhìn vậy?

Vừa đi cô vừa lấy điện ra xem, trên diễn đàn cũng không có tin đồn cô cả.

Về đến phòng vẫn không nghĩ suốt, mãi đến khi vào vệ sinh soi gương, cô mới trên cổ mình chi chít vết hôn.

Gương mặt cô không khống chế mà bùng cháy dữ dội.

"Hạ... Ngôn!"

Cô nghiến răng nghiến lợi, vừa vừa thẹn.

Nghĩ đến ánh mắt của bạn cô không nhịn được mà tay che mặt ngồi thụp xuống, hổ đến mức muốn phát

Dưới lầu, Hạ Ngôn vắt kính sau tai, đứng nhìn tòa túc xá hồi lâu, lâu đến có người tiến lại xin anh mới từ từ hoàn hồn, cô gái đang có vẻ đầy phấn khích và thẹn thùng mặt.

Cách đó không xa còn người bạn của cô ta đứng đợi.

Anh hững hờ liếc nhìn một rồi nói: "Tôi vừa tiễn gái lên phòng."

Đã có bạn gái rồi, không bạn WeChat. Thực ra anh thể từ chối trực tiếp, nhưng làm sao được, anh chỉ khoe khoang rằng mình đã có gái thôi.

Khi Hạ Ngôn không đối diện Giang Hữu, anh giống như mặt trời mùa đông hay chiếc trong tủ lạnh, tuy rạng nhưng không thấy hơi ấm.

Dù đôi môi mỏng của anh mỉm cười và sở hữu mắt đào hoa long lanh thâm

Cô gái nhìn sững vào ngũ xinh đẹp của anh một mới phản ứng lại, vừa cười nói:

"Ngại quá, ngại quá ạ."

Rồi cô ta ngượng ngùng chạy đi.

Hạ Ngôn nhìn tòa ký túc một lần nữa rồi rời trường.

Chiếc xe đỗ ở góc vắng đang bị rất nhiều người quanh chụp ảnh, anh phớt lờ vừa gọi điện cho anh vừa thong thả bước tới.

Dưới những ánh mắt kinh ngạc, mộ và cả những người tiến lại bắt chuyện, anh thản lên xe.

Lái đi được một đoạn thì trai mới bắt máy.

"Anh, dạo này anh thế nào

"Có chuyện gì thì nói đi."

Đầu dây bên kia vang lên lật tài liệu, được rồi, trai anh lúc nào cũng kiệm như vàng.

Hạ Ngôn không vòng vo, đi vào vấn đề:

"Ở thành phố Thịnh An trường Đại học Sư phạm Trung đúng không? Mỗi năm trường được đầu tư không ít từ chính phủ đến các tập vậy mà cái ký túc nữ rách nát đến mức không thể thống gì."

Nói đến đây anh lại thấy đó không phải chỗ cho ở, vậy mà cô bạn gái tâm của anh lại coi như báu vật, nhất quyết đòi ở, đúng là tức chết mà.

Ở đó có cái gì tốt

Nghĩ đến đây, anh chỉ muốn ngay quay lại, xách cô ngoài rồi "ăn" vài miếng cho ghét.

Hạ Ngôn dùng đủ mọi từ để mô tả tòa nhà nát đó, tóm lại là cực tệ hại, rách nát, không nơi cho người ở.

Đầu dây bên kia im lặng giây rồi bắt đúng trọng "Chú đến ký túc xá nữ gì?"

Câu nói vừa thốt ra, không rơi vào sự im lặng chóc.

Hạ Ngôn như bị bóp nghẹt nhất thời không nói nên

Anh tấp xe vào lề đường, mắt đẹp nhìn ra ngoài sổ.

Những bức tường kính của các cao ốc phản chiếu ánh neon lấp lánh, tựa như vì sao rơi xuống nhân

Gió đêm se lạnh thổi vào, bình tĩnh lại, suy nghĩ lâu.

Xác nhận đây không phải thú nhất thời, không phải của lạ, cũng không phải bốc mà là quyết định sau đã suy nghĩ thấu đáo, anh khẽ cười nói:

"Còn vì cái gì nữa, đưa gái về ký túc xá sao. Tết này em sẽ dắt cho anh xem mặt."

"Làm thật đấy à?"

"Chứ còn sao nữa. Đúng rồi, có nói với mẹ đấy, gái em nhát gan lắm."

Anh thực sự sợ mẹ sẽ ngay tới đây để xem dâu tương lai trông như thế

Tại Kinh Thành.

Hạ Bắc đặt tập tài liệu những ngón tay thon dài trẻo tháo chiếc kính gọng vàng sống mũi, anh đứng dậy khỏi bàn làm việc, cầm điện đi tới bên cửa sổ.

Bên ngoài là một con ngõ có mấy người lính gác đứng canh.

Anh hờ hững nhìn xuống, chiếc khoác cán bộ cắt may tế đang mở cúc, lộ ra áo sơ mi trắng tinh bên trong.

Cổ áo không cài hết, xương xanh trắng trẻo thanh tú tôn lên khí chất nho nhã phàm, lại phảng phất chút thái của một "kẻ tri thức hoại".

"Anh, anh còn nghe không đấy?"

"Đại học Sư phạm Đằng Trung?"

Cổ tay Hạ Bắc cầm điện có buộc một sợi dây trên đó treo một miếng bạch ấm áp.

Tay phải anh cầm một chiếc lửa vuông vức, vừa vân vừa khiến nó phát ra những tách, tách.

Sau khi nghe được câu trả khẳng định của em trai, cúp máy, lấy một điếu thuốc vào miệng rồi châm lửa.

Khói thuốc lượn một vòng trong rồi được chậm rãi phả theo một đường thẳng, ngay lập làn khói bao quanh, làm đi vẻ quý khí hờ hững người đàn ông.

Thằng nhóc Hạ Ngôn đó, anh lạ gì, chuyện gì nó quyết thì dù có đâm đầu tường chảy máu cũng không giờ quay lại.

Cô gái ở Đại học Đằng Trung tại Thịnh An

Nghe qua đã biết không phải trong giới.

Nhưng thì đã sao, gia đình tầm này đã không cần hôn nhân liên minh để củng thế lực nữa, chỉ cần phương thân thế trong sạch là

Hút xong bốn năm hơi thuốc, quay lại bàn làm việc. phải sắp tới có đợt khảo và chỉ tiêu KPI sao?

Cứ chọn thành phố Thịnh An tiện thể gặp mặt em tương lai luôn.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận