Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 223  ·  7.6%

Kiều Tây bừng tỉnh, một hồi giằng co không có quả, cô mới sực ra mình có thể dụng dị năng.

Cơ thể cô nhanh thu nhỏ lại, tiếng "cạch" vang khi cô rơi xuống nhà.

Hơi thở nóng rực người tan biến, nhưng dư vị những cái chạm dường vẫn còn vương vấn đó.

Đôi gò má Kiều ửng lên một lớp hồng mỏng nhưng lúc này cô trong hình dạng một đá, chẳng ai có thể ra được.

Phong Dã cảm thấy tay trống rỗng, sợi dây lý căng thẳng trong não đột ngột đứt lìa.

Dục vọng trong đáy rút đi như thủy triều, anh chóng khôi phục lại tỉnh táo.

Nhìn chằm chằm vào không trong lòng mình, chân mày vô thức nhíu lại.

Cánh môi mềm mại, giác mịn màng dưới lòng bàn tất cả đều chân đến lạ lùng.

Anh nhanh chóng ngồi lập tức nhìn thấy Hình Kiều nằm sóng xoài dưới

Là cô ta sao?

Ánh mắt Phong chốc tràn ngập sát ý.

Không đúng!

Không phải cô ta, áo cô ta vẫn còn nguyên mà lúc nãy rõ chính tay anh đã rách vải vóc.

Chỉ là bóng hình quá mờ ảo, anh không chắc là người thật hay là ảo giác.

"Hình Kiều!"

Giọng nói của anh thấu xương, Hình Kiều vừa mới lại, vừa chạm phải mắt của Phong Dã rùng mình ớn lạnh.

"Anh... Sao anh lại rồi?"

Ánh mắt Hình Kiều liên hồi vì chột dạ, nhưng cố tỏ ra bình

Phong Dã nhếch môi một nụ cười lạnh lẽo: "Giang đâu?"

Hình Kiều thực sự dọa cho khiếp vía: "Cậu ta... ta ở đâu, em biết."

Phong Dã không nói lời, bước ra mở cửa phòng.

Đợi một lát, thấy người đi ngang qua, anh trực chặn đối phương lại:

"Đi gọi Giang Bạch đây, bảo là Hình Kiều tìm ta."

"Vâng."

Chưa đầy năm phút Giang Bạch đã vội vã chạy

Dáng vẻ hớt hải: Kiều, có phải anh Dã..."

Lời còn chưa dứt, Bạch đã thấy Phong Dã đang giữa phòng, ánh mắt táo vô cùng, hoàn không có vẻ lờ đờ thôi miên khống chế.

Sắc mặt vốn đã bệch của cậu ta nay còn hơn cả giấy.

Cậu ta biết thực của mình không bằng Phong Dã, không ngờ anh lại lại nhanh đến thế.

"Giang Bạch, cậu biết gọi cậu tới đây để làm không?"

"Em... Em không biết." ta rụt rè liếc nhìn Hình đang ngồi dưới đất.

Nhưng Hình Kiều lúc như con rùa rụt cổ, chẳng nhìn cậu ta lấy cái.

Cơ thể cậu ta bị dị năng phản phệ, vô suy yếu.

Nếu Phong Dã ra lúc này, cậu ta hoàn toàn có sức phản kháng.

"Không biết sao?"

Phong Dã dứt lời, mắt chỉ còn lại một mảnh giá.

Ngay khoảnh khắc sau, luồng điện quang bổ thẳng xuống đầu Giang Bạch, cậu run bắn lên, tóc đứng, mắt trợn ngược giật liên hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-my-nhan-mat-the-mang-bung-bau-cac-ai-lao-tranh-nhau-lam-cha&chuong=17]

Sau khi nếm trải "hương vị tuyệt diệu" ấy, miệng ta méo xệch, nước chảy ròng ròng, trong cũng đã ướt đẫm nước

Thần sắc Phong lùng đến cực điểm: "Giờ thì chưa?"

Giang Bạch nước mắt mũi giàn giụa, miệng không ngừng xin:

"Em cũng chỉ làm lệnh thôi, em sai rồi, anh em không dám nữa

"Lần này chỉ cáo, lần sau còn dám giở với tôi, tôi sẽ mạng cậu."

"Vâng vâng, em nhớ ạ."

Giang Bạch vừa cúi khom lưng vừa lùi dần ra cửa:

"Vậy anh Dã, em phép đi trước."

"Giang Bạch, đứng lại cho tôi!"

Hình Kiều không muốn mình đối mặt với Phong Dã lập tức gọi cậu lại.

Giang Bạch tiến không mà lùi cũng chẳng xong.

"Hình Kiều."

Nghe tiếng Phong Dã, Hình Kiều run lên bần bật.

"Đừng bao giờ thò vào chuyện của tôi nữa, nếu tôi sẽ rời khỏi tị nạn này."

Hình Kiều vừa giận tức, cô ta đã chủ động tận miệng mà Phong không thèm động vào, độ của anh đối với ta cứ như đối với đống rác rưởi.

Nhưng cô ta biết đã làm hỏng chuyện, nếu Phong thực sự bỏ đi, trai cô ta chắc sẽ hỏi tội cô ta tiên.

Trong thành phố thây dày đặc, Lục Dư Dương đã ba ngày mà vẫn tìm thấy Kiều Tây.

Anh không muốn đối với kết cục tồi tệ nhất, vẫn kiên trì tìm

Đúng lúc này, anh phía trước có người sống sót ngang qua.

Lập tức lách mình sau cột đá.

Tiếng bước chân hỗn hòa cùng giọng nói thô kệch những gã đàn ông lúc càng gần.

"Phong Dã thì thá gì chứ?"

Một gã râu quai hằn học nhổ toẹt một bãi:

"Chẳng qua là cậy chút dị năng, rồi ra vẻ mặt đại ca."

Gã đàn ông mặt thịt ngang này tỏ vẻ vô không phục.

Gã cao gầy bên vội vàng kéo tay gã: "Mẹ mày nhỏ cái mồm

Gã lo lắng nhìn quất, xác định không có ai hạ giọng nói:

"Tuần trước lão Lục vì sờ soạng Triệu Văn Tĩnh cái mà mấy ngày bị anh ta lôi ngoài làm lá chắn sống thây ma kìa..."

Gã râu quai nón lạnh một tiếng, bãi đờm đặc xuống mặt đất chỉ giày Lục Dư Dương đầy tấc.

"Con nhỏ mà anh mang về ấy."

Gã râu quai nón nhiên hạ thấp giọng, thanh âm nhụa ghê tởm:

"Ngon hơn hẳn mấy chim sơn ca đại ca nuôi khu B. Cái eo đôi chân đó... Lão mà được ngủ với một đêm thì thây ma gặm cũng đáng."

"Nhỏ tiếng thôi, Phong cưng cô ta như bảo bối đến đại ca còn dám động vào đâu."

Tiếng nói dần đi

Lục Dư Dương bước khỏi bóng tối, gương mặt tuấn như bị phủ một mây mù âm u.

Kiều Tây đang ngồi ghế bành, đôi chân cô thản gác lên người một đàn ông.

"Nằm yên đó, tôi phép anh cử động chưa?"

Trong tay cô vẫn xoay lưỡi dao sắc lẹm, thỉnh lại lướt qua dái gã:

"Dám nhìn thêm cái tôi giúp anh nhắm mắt vĩnh nhé?"

Giọng nói ngọt ngào mật rót, nhưng ánh mắt lại tựa hầm băng.

Mồ hôi lạnh rịn trên trán gã đàn ông, yết chuyển động lên xuống:

"Đừng... Đừng, vừa rồi không cố ý đâu, tôi chỉ Chỉ là vô tình phải cô thôi."

Cô biết Phong nơi này là một sự tồn đặc biệt, ngay cả Võ cũng phải kiêng

Huống hồ cô cũng ở lại đây lâu, nên cô đối không để mình thiệt thòi, cái gì động thủ là cô làm chứ không nói nhiều.

Thấy gã đàn ông ngồi dậy, Kiều Tây lại bồi một đạp:

"Cứ nằm yên đó, giờ học được cách quản lý tay và cái mắt mình cho tốt thì được đứng dậy, rõ chưa?"

Từng hạt mồ hôi trên trán gã đàn ông thi rơi xuống.

Nhưng gã không dám kháng, chỉ cần Phong Dã nói câu, Hình Võ có lấy mạng gã ngay khắc.

Thấy gã đã biết Kiều Tây mới ngả người ra

Chỉ là vừa ngẩng ánh mắt cô chợt khựng lại.

Trong bóng tối cách năm mét, Lục Dư Dương đứng im như một pho

Anh vẫn mặc chiếc khoác đen ấy, gương mặt thanh như tùng trên tuyết ra mờ ảo trong sáng lờ mờ, đáy mắt trào những cảm xúc Kiều Tây không tài nào đọc

Kiều Tây nhanh chóng dậy, sải bước về phía anh.

Cô reo lên đầy nhiên: "Sao anh lại ở đây? tìm tôi à?"

Lục Dư Dương mím "Cô không sao là tốt rồi."

Kiều Tây nhạy bén ra sự biến đổi trong cảm của anh.

"Anh đang giận sao?"

Kiều Tây thầm nghĩ mất tích mấy ngày, anh tìm đến tận đây chắc tốn không ít công quả thực chẳng dễ dàng

Thế là cô dịu dỗ dành:

"Tôi không cố ý quay về đâu, mà là lúc năng sắp cạn thì thây ma đá một văng vào đây."

"Cô không phải ở lại đây sao?" Lục Dư nhìn xoáy vào mắt hỏi.

Kiều Tây bật cười: chẳng đã nói với anh là muốn đến khu an sao? Sao tôi có ở lại chỗ này được."

Ánh mắt Lục quét qua những người trong khu nạn:

"Vậy bây giờ đi tôi, tôi đưa cô rời khỏi

Kiều Tây vừa định tiếng thì có tiếng bước chân tiến lại gần, loáng còn nghe thấy giọng Phong Dã.

Cô lập tức đẩy Dư Dương về phía trước, cùng nép chặt vào góc của hành lang.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận