Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 23 / 223  ·  10.3%
(NP) Mỹ Nhân Mạt Thế Mang Bụng Bầu, Các Đại Lão Tranh Nhau Làm Cha
Chương 23: Gặp lại Hứa Lâm Xuyên
09/04/2026 00:53· 1,705 từ

Phong Dã quét mắt nhìn hai người, quả nhiên đã xảy ra chuyện!

"Cẩn thận!"

Sau lời nhắc nhở của Dã, Lục Dư Dương Kiều Tây nghiêng người né tránh tấn công bằng gai từ phía sau.

"Lên lầu!"

Hai người một trước một nhanh chóng sải bước lên bậc thang.

Lúc này, con thây ma hóa trước mặt họ bị Phong Dã thu hút, nó dồn toàn lực tấn anh.

Lục Dư Dương chớp lấy hội ngàn vàng ấy, phải ngưng tụ nốt chút hàn cuối cùng, một mũi băng trong suốt xé gió lao đi.

"Phập!"

Mũi băng xuyên thấu chuẩn vào huyệt thái dương con thây ma, dòng máu thối đen đỏ bắn tung lên mặt tường.

Chỉ trong chớp mắt, hai thây ma tiến hóa đổ rạp xuống đất không kịp trối.

Con thây ma hệ tinh dường như cảm nhận nguy hiểm, nó đột ngột ngửa phát ra một tiếng rít chói tai với tần số quái dị.

"Hộc... Hộc..."

Âm thanh này giống như loại tín hiệu triệu khiến thây ma trong cả tòa viện bắt đầu xao dữ dội.

Đàn thây ma bên ngoài sảnh tòa nhà khám đổ về như thủy triều, trên cũng vang lên những bước chân hỗn loạn.

Đôi mắt Phong Dã lóe tia lạnh lẽo, những điện xanh tím nhảy múa trên ngón tay.

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc sét sắp bùng nổ, điện quang lại tan biến một quái dị.

"Nó có thể áp chế năng của chúng ta."

Kiều Tây nhanh chóng phân cục diện, giọng nói run rẩy vì hơi thở dồn

"Nhân lúc bầy quái vật bao vây hoàn toàn, ta phải rời khỏi đây ngay."

"Hai người rút trước đi."

Kế hoạch ban đầu của là để Kiều Tây sát, giờ tình hình đã thay

Nhưng con thây ma tiến có khả năng điều đồng loại trước mắt này nhất phải bị tiêu diệt.

Dứt lời, anh nhanh chóng xuống lầu, áp sát thây ma hệ tinh thần đó.

Kiều Tây nhanh tay cúi dùng dao găm móc tinh hạch trong đầu con thây tiến hóa vừa chết.

Cô lau sạch rồi giơ

"Thứ này có thể nâng dị năng, hiện tại giải quyết được hai con biến rồi, có muốn ở dọn dẹp nốt lũ còn lại

Nếu lúc nãy là hai năm, cô chắc chắn không do dự mà rời đi

Nhưng giờ có thêm Phong tham chiến, lại đã khử được hai tên sừng sỏ.

Rủi ro khi ở lại giảm đi đáng kể.

Ánh mắt Lục Dư Dương đinh vào viên tinh trên tay cô, anh nhanh chóng ra quyết định.

Vào khoảnh khắc Phong Dã con thây ma hệ thần khống chế, anh đã dùng năng thay đối phương đứng mọi đòn tấn công.

Kiều Tây cũng nhanh chóng nhập chiến trường.

Cô biến thành một tờ bay lượn quanh những thây ma còn lại, liên tục nhiễu khiến chúng phân

Lũ quái vật không tài tập trung tấn công và Lục Dư Dương được.

"Phập!"

Một mũi tên băng xuyên đầu thây ma, thêm tên tiến hóa nữa bị hạ

Phía dưới, lũ thây ma vẫn đang lổ ngổn lên cầu thang.

Khi số lượng thây ma hóa ít dần, Kiều kinh ngạc nhận thấy trong ánh của con thây ma tinh thần kia lộ ra vẻ hãi và hèn nhát rất "người".

Sau đó, nó đột nhiên đầu bỏ chạy.

"Oàng!"

Một luồng lôi quang chói giáng xuống đầu nó.

Vị "Vua thây ma" trong lai cứ thế đổ xuống như một thân cây mục.

Phong Dã nhanh nhẹn khoét tinh hạch, lau sạch đưa cho Kiều Tây:

"Cô giữ lấy trước đi, người cứ rời đi tôi còn phải tìm một thứ."

Nói xong, anh khẽ gật cảm ơn Lục Dư rồi quay người rời đi.

Lục Dư Dương dõi mắt bóng dáng Phong Dã, tiếng:

"Dị năng của anh ta mạnh."

Kiều Tây nghiêng đầu cười anh: "Anh cũng chẳng đâu!"

Rồi cô liếc thấy cánh bị bỏng của anh:

"Chắc anh ta còn việc làm, để tôi đỡ lên lầu tìm cồn sát trùng vết thương."

Họ đi lên tầng hai, con thây ma vừa tên hệ tinh thần triệu tập ngửi thấy mùi máu liền điên cuồng lao về phía

Vì dị năng trong người còn nhiều, họ phải kiệm để đối phó với tình bất ngờ, nên cả đều cầm dao găm xông lên.

Thân thủ của Lục Dư tuy không sắc lẹm hiểm hóc như Phong Dã, nhưng ràng trong ba tháng cũng đã được rèn luyện vô nhạy bén.

Hai người phối hợp, một giải quyết sạch bảy con thây ma.

Đám quái vật ở phía vẫn đang vật vờ chỗ, chưa phát hiện ra họ.

"Đừng bận tâm đến chúng chúng ta đến phòng liệu."

Đi vòng nửa vòng tầng Kiều Tây cầm chắc găm, cẩn thận đẩy cửa phòng liệu.

Bên trong, một con thây mặc bộ đồ y nghe thấy động tĩnh liền lao ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-my-nhan-mat-the-mang-bung-bau-cac-ai-lao-tranh-nhau-lam-cha&chuong=23]

Sau khi hai người phối nhanh chóng giải quyết Kiều Tây đỡ Lục Dư Dương xuống ghế.

Cô lục lọi một hồi, thấy cồn đỏ và bông trong tủ.

"Anh cởi áo khoác ra

Lục Dư Dương vâng một rồi bắt đầu cởi vừa mới cử động đã chạm vết thương khiến gương tuấn tú nhăn lại.

"Tôi sẽ làm chậm một

Cô vừa nói vừa giúp cởi áo khoác ngoài.

Để lộ chiếc áo thun tay bên trong đã cháy lốm đốm những lỗ lớn.

Cánh tay anh là một thịt da nát bấy bỏng.

"Thương nặng thế này sao?"

Kiều Tây nhíu chặt mày, vàng dùng cồn đỏ trùng vết thương cho anh.

Lục Dư Dương mím môi:

"Không sao đâu, cơ thể năng giả không chỉ sức đề kháng với virus, mà bị thương cũng hồi nhanh hơn người thường."

Lời anh nói đã nhắc Kiều Tây, cô lập lấy năm viên tinh hạch ra.

"Năm viên tinh hạch này chiến lợi phẩm chung chúng ta, anh hấp thụ một trước đi."

"Hấp thụ?"

"Ừm."

Kiều Tây đưa một viên hạch cho anh:

"Nắm chặt trong lòng bàn điều động dị năng bình thường, rất nhanh sẽ hấp được thôi."

Lục Dư Dương im lặng lâu, cuối cùng dưới thúc giục của cô, anh bắt vận chuyển dị năng.

Quả nhiên, ngay lập tức một luồng sức mạnh cuộn từ lòng bàn tay tràn thể anh.

Lục Dư Dương dù đã bị tâm lý nhưng đáy mắt vẫn hiện lên vẻ kinh:

"Sau này dị năng giả giết được nhiều thây tiến hóa, có tinh thạch để thụ thì sẽ càng nên mạnh mẽ hơn sao?"

"Đúng vậy, về lý thuyết như thế, nhưng tôi phải nói cho anh một sự tàn khốc, thây ma hóa mạnh hơn dị năng giả thường nhiều, nếu đụng độ đơn thì thường là dị năng bị ăn thịt, hôm thắng được là vì cả Phong Dã đều dị năng giả biến dị."

Năm hệ Kim, Mộc, Thủy, Thổ là dị năng thường, phổ biến nhất.

Còn lại đều là dị biến dị, nhưng không dị năng biến dị nào cũng dụ như dị của cô chẳng hạn, đúng là bỏ đi.

Sau khi anh hấp thụ thạch, Kiều Tây không lo lắng cho vết thương của nữa, cô sơ cứu giản rồi dùng băng gạc quấn cho anh.

Trong lúc đó, cô đã ngoài quan sát mấy

Không ngờ Phong Dã lại "đại sát tứ phương" bệnh viện.

Đại sảnh tòa nhà khám vốn dĩ đầy rẫy ma nay dần trở nên yên chỉ còn lại những xác không hồn nằm la liệt đất.

Kiều Tây chạm vào bốn tinh hạch trong túi, thấy hơi đáng tiếc.

Tinh hạch đối với cô có tác dụng gì.

"Tôi chợt nhớ ra phía vẫn còn một con ma tiến hóa, chúng ta xuống quyết nó rồi móc hạch ra đi."

Cho không tội gì không

"Được."

Lục Dư Dương đi cùng xuống lầu, băng qua xác thây ma hướng về phía lớn.

Vừa mới đi tới cửa, tay cô đã bị Dương giữ chặt.

"Có người."

Kiều Tây áp sát bên anh, thò đầu ra quan sát.

Quả nhiên, một nhóm người leo qua tường bao viện nhảy vào trong, mà trong một bóng dáng dù có hóa thành tro cô nhận ra.

Hứa Lâm Xuyên không ở trên địa bàn của đến đây làm cái quái gì

Gương mặt Kiều Tây tràn vẻ phẫn nộ, nếu mắt có thể giết người, cô lăng trì anh ta trăm lẻ tám nhát rồi.

Nhưng cô biết, lúc này đối không thể đối trực diện với anh ta.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận