Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 21 / 172  ·  12.2%
(NP) Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ?
Chương 21: Kết cục của anh, tự lưu đày nơi Tây Bắc
19/04/2026 02:05· 1,871 từ

Sau cú sốc ban nãy, lại thêm một nữa bàng hoàng đến tột

"Ta nhớ thiết lập hình của nam chính khá mà?" Tô Lê thắc mắc.

Hệ thống: [Nam chính không đề, không có nghĩa người nhà anh ta cũng Kẻ tham gia vào chuyện này chú ba của nam chính trong tác.

Chính vì có một đứa trai thiên tài xuất từ nhỏ như nam chính, ta mới liều lĩnh tìm kiếm cấp cao để sinh con.]

Hệ thống: [Cô gái bị một Omega cấp tuy rằng pháp luật cấm bán Omega, nhưng luôn có những hở để bọn chúng lách luật.]

[Vậy kết cục của cô này trong sách ra Lê không kìm được hỏi.

Hệ thống: [Trong sách chỉ đến việc nam chính một người em họ, người vì trầm cảm sau sinh mà sát.]

[Một cô gái tốt như lại bị những kẻ hại chết, thật đáng tiếc.] Lê xót xa nói.

Dù không thể giúp đỡ cả mọi người, nhưng gặp phải thì giúp được nào hay chút nấy vậy.

Phía bên kia, Tô Triết đang kiên trì nỗ thuyết phục chị mình.

Tô Triết: [Chị ơi, giúp với.]

Tô Triết: [Em xin chị [Cầu xin].jpg]

Tô Lê: [Đưa tiền không cách, báo cảnh giải quyết sẽ thực tế

Tô Triết: [Chị ơi, chuyện báo cảnh sát cũng dễ giải quyết đâu.]

Hệ thống: [Trong giới thượng Kinh Thành, chỉ nhà họ Lục và họ là có thể đối kháng với nam chính. Thêm nữa là gia cô gái kia đã nhận tiền, ông bố ở đó thì cảnh sát đúng là khó lòng quyết.]

Tô Lê đã hiểu, chuyện quả thực không phải báo cảnh sát là xong.

Nhưng vì không phải một một cõi độc tôn, thì vẫn còn cách.

Tô Lê: [Tô Triết, em tự suy nghĩ cho em chắc chắn chuyện này cần tiền là giải quyết được Chị cho em hai phương án.]

Tô Lê: [Thứ nhất, chị em tiền. Thứ hai, Lục Lẫm giúp em.]

Lần này, Tô Triết im rất lâu mới gửi nhắn lại cho Tô Lê.

Tô Triết: [Anh Lục chưa lại đơn vị sao

Tô Lê: [Chưa.]

Tô Triết: [Vậy em muốn giúp đỡ một chút

Tô Lê: [Vậy giờ em thể nói rõ tình cụ thể cho chị chưa?]

Lần này, Tô Triết không giếm nữa, đem toàn chuyện xảy ra với cô Bạch Tịch kể lại cho Tô

Thực tế cũng gần giống những gì 886 đã Bạch Tịch là một cô xuất thân từ gia đình bình nhưng lại là một Omega cấp hiếm có.

Vì thế, ông bố nát luôn đối xử với ấy như báu vật, nuôi cô ấy học đến tận trường lớp chọn.

Bạch Tịch cũng rất nỗ không chỉ xinh đẹp thành tích học tập còn cùng ưu tú.

Nào ngờ ông bố kia coi cô ấy như món hàng để đợi giá, có ai trả giá khiến ông hài lòng là ông ta sẵn bán đứng con gái mình.

Lục Lẫm sau khi nhận điện thoại của Tô anh chăm chú nghe hết gì cô nói rồi đáp:

"Đừng lo lắng, chuyện này giao cho tôi xử

"Có phiền phức lắm không Lê vẫn thấy lo.

Bởi vì trong sách, nhà chính thực sự là thế lực độc tôn, cả họ Lục và họ Phó đều chèn ép một bậc.

Hệ thống: [Ký chủ yên đi, hiện tại nhà Lục và họ Phó đang thời kỳ hưng thịnh nhất.]

"Nếu động vào đứa trẻ Minh Uyên kia thì rất rắc rối, nhà họ đang dồn hết tâm trí muốn vào nó để đổi đời.

Còn về ông chú ba thì cũng gần như quân cờ bỏ đi thôi, họ Tống sẽ không vì chuyện mà đối đầu trực diện với đâu."

Lục Lẫm khẳng định.

Thấy anh nói vậy, Tô cũng yên tâm hơn: em bảo Tô Triết liên với anh nhé?"

"Không cần đâu, tôi sẽ động liên lạc với nhóc."

Lục Lẫm nói xong lại thêm một câu:

"Nhưng nếu chuyện này được quyết, em nợ tôi bữa cơm đấy nhé."

"Đừng nói là một bữa, bữa hay ba bữa anh chọn luôn."

Tô Lê đáp: "Cô bé thực sự rất đáng nếu bị ép đến đường em sợ em ấy sẽ nghĩ mất."

Dẫu sao những tình tiết sách Tô Lê cũng tiện tiết lộ quá nhiều.

Sau khi kết thúc cuộc với Lục Lẫm, Tô gửi tin nhắn cho Tô báo rằng mọi chuyện đang tiến thuận lợi và Lục Lẫm sẽ lạc với cậu.

Hệ thống: [Ký chủ, sao chẳng tò mò chút về chuyện của bạn trai một vậy?]

[Tò mò cái gì về ấy?] Tô Lê giả không biết.

Hệ thống: [Thì là kết của anh ta trong tác ấy.]

[Sách được viết dưới góc của Úc Kiều Kiều, yếu xoay quanh chuyện với chính Tống Minh Uyên, ngay cả Tịch còn không được nhắc tới những người khác chưa chắc đã đâu.] Tô Lê phân tích.

Hệ thống: [Bạn trai số thực sự có được tới đấy nhé.]

Hệ thống nhỏ cứ nói câu một như vậy, thiếu điều chủ động bảo: chủ ơi, cô mau hỏi tôi

Tô Lê cũng thật bất thực ra cô có nỗi lo lắng thầm kín, trong cốt truyện gốc Lục Lẫm gặp được Omega định mệnh của thì cô sẽ có cảm giác như kẻ cướp bạn trai người khác.

Vì thế, cô thà rằng hỏi.

Nhưng rõ ràng là hệ nhỏ đang ngứa ngáy nói lắm rồi...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-nhieu-chong-la-phi-phap-vay-toi-quen-7-ban-trai-thi-uoc-chu&chuong=21]

[Thôi được rồi, 886, trong nói Lục Lẫm có cục thế nào?] Tô Lê khoát hỏi.

Hệ thống: [Hội chứng rối pheromone liên tục bùng tuyến thể bị tổn thương trọng, mức độ nguy hiểm quá cuối cùng anh ta phải tự lưu đày nơi Tây Bắc.

Kể từ đó, nhà họ bắt đầu sa sút, chủ Lục Tranh từng đích đến Tây Bắc tìm kiếm nhưng không thấy bóng dáng em trai Lẫm đâu.]

[Vậy là anh ấy còn hay đã chết, trong cũng không nói rõ sao.]

Tô Lê không diễn tả cảm xúc của mình này, chỉ thấy lồng ngực thắt lại đầy khó chịu.

Hệ thống: [Dựa theo quy của thế giới này phán đoán thì không sống đâu.]

[Vậy là trong sách anh vẫn luôn không tìm Omega có thể xoa dịu Tô Lê trầm ngâm.

Hệ thống: [Alpha cấp S mạnh mẽ, Omega có tương thích với họ lại hiếm hoi hơn.

Dù có miễn cưỡng tìm Omega có độ tương thấp hơn một chút để dịu thì cũng chỉ là chữa không chữa gốc, thường thì tuổi cũng chẳng kéo dài được bao

Chẳng biết có phải vì biết kết cục của Lẫm trong nguyên tác hay mà đêm đó, Tô Lê đã thấy mình đi đến vùng Tây hoang vu, nhìn thấy một Lục thảm hại đang tự lưu chính mình.

Ánh mắt anh lúc thì loạn, lúc lại sắc như dao, trong một ngày đến hai phần ba thời gian vào trạng thái cuồng loạn.

Khi tỉnh táo, anh sẽ một mình bên đống ngước mắt nhìn lên bầu sao.

Khi mất kiểm soát, anh một con dã thú cuồng, bất kể ai đến đều lao vào chiến đấu.

Cho đến khi những vết trên người ngày một thêm, ngay cả khả năng phục mạnh mẽ của Alpha cấp cũng không còn tác dụng, anh hoàn toàn gục ngã trên bãi vàng...

Khi tỉnh dậy, Tô Lê tay thấy nước mắt thấm đẫm khuôn mặt.

Suốt mấy ngày liền, Tô không hề gặp lại Ngạn Từ, Lục Lẫm cũng tới trường, cuộc sống của cô thế mà quay trở lại quỹ bình thường.

Mỗi ngày các tiết chuyên văn hóa thay nhau, bài tập sáng tối thế luyện tập, các vở kịch phải tập dượt hết vở này vở khác.

Cho đến thứ Bảy, Tô đã sửa soạn xong từ sớm, ngồi chờ trong túc xá.

"Chị ơi, xuống nhanh đi, em đến rồi đây."

Giọng của Tô Triết vang trong điện thoại.

Khi Tô Lê xuống lầu, xa cô đã nghe tiếng gọi của em trai: ơi!"

Tô Triết vẫy tay thật sau đó rảo bước về phía cô...

Nhưng ánh mắt của Tô lại không tự chủ dừng lại trên bóng cao lớn đứng bên cạnh cửa

"Chị nhìn cái gì thế?"

Tô Triết nhìn theo hướng của Tô Lê thấy Lẫm đang đứng đó, lập bất mãn nói:

"Anh Lục có chạy mất lo, chị đừng nữa, nhìn em trai chị này."

"Em thì có gì mà

Tô Lê đáp lại không nể nang.

"Thì tuy em không đẹp bằng người ta, nhưng điểm là em là em ruột của chị còn gì?"

Tô Triết hậm hực nói.

Nhưng vừa dứt lời, cậu đã hớn hở trở

"Cơ mà cũng nhờ có của anh Lục, chứ nhà mình căn bản là vào đây được."

Lục Lẫm tiến lại gần kịp nghe thấy lời Triết, liền lên tiếng:

"Tôi cũng vừa hay có việc gần đây."

Tô Triết định nói gì nhưng chợt nghĩ địa không hợp lý nên vội Tô Lê cùng lên xe của Lẫm.

Tô Lê vừa mở cửa phụ thì thấy Tô đã nhanh nhảu kéo cửa sau:

"Chị ơi ngồi đây này, phụ của anh Lục cho ai ngồi đâu."

"Không sao, cứ ngồi đi."

Lục Lẫm vội vàng lên sợ rằng mình nói một bước là Tô Lê chui xuống hàng ghế sau mất.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận