Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 30 / 172  ·  17.4%
(NP) Nhiều Chồng Là Phi Pháp? Vậy Tôi Quen 7 Bạn Trai Thì Được Chứ?
Chương 30: Hỏng rồi, vậy mà không phòng bị được!
19/04/2026 02:05· 1,797 từ

Trở về ký túc đối mặt với bản kiểm tám nghìn chữ, Tô Lê thở thườn thượt.

[Hệ thống, cậu viết tôi được không?] Tô nhịn được mở lời.

Hệ thống: [Ký chủ hay là chúng ta tìm viết thuê đi?]

[Tìm ở đâu được? đại công nghệ thế này, nhất bị bóc mẽ chuyện viết điểm cũng phải thuê người thì hổ chết đi được.] Tô Lê

Hệ thống: [Điểm này chủ cứ yên tâm, 886 việc đảm bảo kín kẽ.]

[Cậu làm thế nào?] Lê không khỏi tò mò.

Hệ thống: [Tôi có đăng nhiệm vụ viết thuê mạng nội bộ của hệ thống, gì chẳng có hệ thống khác việc cho ký chủ của chúng coi như kiếm thêm chút thu ngoài luồng ấy mà.]

[Vậy tốn bao nhiêu lượng?] Tô Lê hỏi.

Hệ thống: [Ước chừng từ 100 điểm trở lên có hệ thống nhận.]

[Tôi trả gấp đôi 200 điểm luôn, bảo họ cho hay vào.] Tô Lê hào

Hệ thống: [Vậy tôi đăng nhiệm vụ 150 năng ai viết tốt sẽ được thưởng 50 năng lượng nữa.]

Sự thật chứng minh lượng "người" nhận nhiệm vụ hề ít, 886 vừa đăng lên có hệ thống vào giành lấy

Chưa đầy hai tiếng bản kiểm điểm tám nghìn đã được bàn giao trơn tru.

Tô Lê chưa bao viết kiểm điểm, nhưng nhìn Liền thấy hành văn cũng rất trình độ.

Thứ Tư hôm đó, Lê vừa tan học, mở thoại lên đã thấy một chuỗi nhắn từ Tô Triết gửi tới.

Đại ý là hôm là ngày Bạch Tịch làm thuật, nhưng phía Tô Triết lại ngột gặp chút rắc rối nên kịp đến bệnh viện để đồng cùng cô bé.

Vì vậy, anh hy Tô Lê có thể thay đến bệnh viện một chuyến, coi giúp anh ở bên cạnh chăm Bạch Tịch.

Dẫu sao Bạch Tịch đời còn nhỏ, Tô nghĩ một lát rồi cũng nhận

Sau khi biết thời phẫu thuật cụ thể, nhìn lại lịch học buổi chiều dứt khoát xin nghỉ.

Vừa bước chân vào viện, Tô Lê đã lờ cảm thấy có gì đó không nhưng cô không nghĩ ngợi nhiều.

Cô càng không biết ngay từ khoảnh khắc bệnh viện, hình ảnh của cô xuất hiện trên điện thoại của người nào đó.

Đi thẳng tới khu trú, lúc đi ngang qua cỏ lúc trước, Tô Lê theo năng liếc nhìn một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-nhieu-chong-la-phi-phap-vay-toi-quen-7-ban-trai-thi-uoc-chu&chuong=30]

Cô vẫn còn nhớ máng người đàn ông bịt nhìn thấy ngày hôm đó, giờ lại, hình như bản thân mình hơi quá nhạy cảm.

Vừa tới cửa phòng Tô Lê đã nghe thấy giọng nam trầm thấp vang lên bên trong:

"Kết quả kiểm tra thấy thực sự có thể hiện ca phẫu thuật này. Nhưng, đã thực sự nghĩ kỹ chưa?"

"Cháu sẽ không hối

Giọng nói của Bạch vô cùng kiên định.

Tô Lê giơ tay cửa phòng bệnh, đợi một sau mới đẩy cửa bước vào...

Ngay lập tức, Tô bắt gặp một bóng dáng ráo, hiên ngang trong phòng, chiếc blouse trắng toát lên khí chất dục lạnh lùng, ánh mắt người nhìn sang lại nhàn nhạt đến điểm.

Khi nhìn rõ gương đối phương, tim Tô hẫng một nhịp, sao lại là ngày hôm đó?

Nếu cô nhớ không đây cũng là một Alpha S, ngộ nhỡ độ tương thích quá 95%...

Cô nhất định phải phòng mới được.

Nghĩ đến đây, Tô âm thầm quan sát không phòng bệnh, cố gắng giữ khoảng nhất định với đối phương để kích hoạt tác dụng phụ.

Thấy Tô Lê ở phòng, Bạch Tịch khẽ ngồi "Chị Tô."

Tô Lê mỉm cười nhàng, chậm rãi bước vào

"Phía Tô Triết có việc nên không kịp qua anh ấy sợ em ở một sẽ lo lắng nên bảo chị bên cạnh em một chút."

Nghe vậy, Bạch Tịch có chút ngại ngùng:

"Thực ra không cần phức thế đâu ạ, em một mình cũng không sao mà. lỗi chị Tô, lại làm phiền phải chạy qua đây một chuyến."

"Đừng xin lỗi mà, đến cũng là để được yên tâm thôi."

Tô Lê cười nói, đó liếc nhìn Mộ Thanh đứng bên cạnh, giả vờ vô hỏi:

"Vị này là bác điều trị của em sao?"

Dù hỏi vậy nhưng Lê thừa biết anh ta phải.

Bởi vì hôm nhìn mắt đối phương hình như đang bị thương.

Vả lại, nhìn anh cũng chẳng giống bác sản chút nào.

"Không phải đâu chị

Bạch Tịch thấy Tô hiểu lầm liền vội vàng thích:

"Đây là bác sĩ bạn của mẹ em lúc thời. Biết chuyện của em, bác Mộ đã tình nguyện tài trợ bộ viện phí, cũng như học và sinh hoạt phí từ lớp hai cho đến tận tốt nghiệp đại học

"Hóa ra là vậy, sĩ Mộ đúng là một tốt bụng và nhiệt huyết." Tô khẽ nói.

Nhìn bộ dạng có đề phòng của Tô Lê, Thanh Hòa lạnh lùng đáp:

"Bởi vì mẹ con từng giúp đỡ tôi."

Tô Lê cũng không hỏi kỹ xem người ta giúp đỡ chuyện gì, với sự biết của cô về Bạch Tịch, vấn đề mà cô nghĩ tới hẳn Bạch Tịch đã tìm hiểu rồi.

"Tôi còn có chút xin phép đi trước." Mộ Hòa nói.

"Vâng ạ."

Bạch Tịch tiễn Mộ Hòa bằng ánh mắt, còn Lê cũng thận trọng tránh để lại gần mình.

Ba mét, ba mét, đối không được để anh vào phạm vi ba mét.

May mắn là cuối Tô Lê cũng bình an sự nhìn Mộ Thanh Hòa rời

Trút được gánh nặng, Lê ngồi xuống chiếc ghế cạnh, trò chuyện với Bạch Tịch thấy thoải mái hơn hẳn.

Thế nhưng Bạch Tịch nhạy bén nhận ra điều

"Chị Tô, chị không bác sĩ Mộ sao?"

"Làm gì có, sao lại nghĩ thế?" Tô đáp.

"Chắc là cảm giác lầm của em thôi, em thấy chị Tô hình như rất muốn để bác sĩ Mộ lại mình." Bạch Tịch khẽ nói.

Nghe vậy, Tô Lê khỏi khựng lại, ngay cả Tịch cũng nhận ra sao?

Nếu cô nhớ không thì khả năng cảm nhận Alpha cấp S còn mạnh hơn chẳng lẽ... Cũng bị anh phát ra rồi?

Vì vậy, Tô Lê thấy hơi ngượng ngùng:

"Chỉ là ảo giác em thôi, bác sĩ Mộ trai như thế, sao chị có ghét anh ấy được chứ."

Thấy thế, Bạch Tịch không hỏi thêm gì nữa.

Đến khi mấy tờ kiểm tra cuối cùng lần có kết quả, Bạch Tịch cũng đầu tiến hành công tác chuẩn trước khi phẫu thuật.

Mãi cho đến khi người vào phòng mổ xong, Lê mới ngồi xuống băng ghế bên ngoài...

"Chào cô, cô có người nhà của bệnh nhân Tịch không?"

Một y tá chạy trước mặt Tô Lê.

"Là tôi đây ạ." Lê vội đứng dậy.

Thấy vậy, y tá một tờ phiếu cho

"Cô cầm tờ phiếu sang tòa nhà phía sau, tầng sáu khu D phòng khám để lấy tài liệu nhé."

Nói xong, y tá quay người đi luôn, đến Tô Lê định hỏi thêm một cũng không kịp thời gian.

"Tầng sáu khu D khám 205..."

Tô Lê lẩm bẩm miệng, sợ mình quên mất.

Nhưng nhìn kỹ lại trên phiếu thực ra cũng ghi sẵn địa chỉ rồi.

Tô Lê đi qua hành lang nối liền để tòa nhà phía sau, rồi đi máy lên tầng sáu.

Tầng này rất vắng Tô Lê chỉ thấy vài sĩ và y tá mặc áo trắng đi lại.

Khu D nằm ở trong cùng, rất nhanh sau Tô Lê đã tìm thấy phòng 205.

Tô Lê khẽ gõ hương hoa quả ngọt ngào khe cửa len lỏi vào căn tối om...

Hệ thống: [Phát hiện có độ tương thích với chủ trên 95%, tác dụng phụ việc tiếp xúc pheromone lần đầu phát sinh, thời gian duy trì: phút.]

Hỏng rồi!

Tô Lê không ngờ đã trăm phương nghìn kế phòng, cuối cùng lại vẫn không bị được!

Khi cảm giác rã xâm chiếm toàn thân, cố chống đỡ để mình không xuống, cũng không biết có phải đã có hai lần kinh nghiệm không mà lần này tình hình cô thực sự ổn trước một chút.

Còn ở phía sau cửa, bàn tay Mộ Thanh đã đặt lên nắm đấm cửa, tiếp theo khẽ nhấn xuống.

Cánh cửa từ từ ra, nhưng Tô Lê chỉ bên trong là một khoảng tối như mực.

Giây tiếp theo, từ bóng tối vươn ra một tay lớn rõ từng khớp xương, sau đó cổ tay Tô Lê chặt lại, trực tiếp bị người kéo tuột vào trong bóng tối.

Thân thể đang bủn của Tô Lê làm sao nổi sự giằng co này?

Cô lảo đảo suýt nữa thì ngã nhào xuống

Tô Lê tuyệt vọng nghiền mắt lại, may phút chót, cô đã rơi vào vòng tay nồng nàn hương trà pha chút mùi mực thanh tao.

Dường như cảm nhận sự yếu ớt của người đàn ông ôm cô rất khi cúi đầu xuống, anh vùi vào hõm cổ cô và hít hơi thật sâu.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận