Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nữ Sinh Đại Học Y Khoa

Chương 5

Ngày cập nhật : 2026-05-30 00:31:34

“Tiểu Phàm, tớ điều tra được rồi! Tớ tìm được địa chỉ nhà bà Mã rồi!”


“Có gì mà cậu kích động dữ vậy chứ?”


“Tớ có một phát hiện cực kỳ quan trọng.”


“Phát hiện gì? Mau nói đi.”


“Bà Mã mỗi ngày đi nhận ca đều phải đạp xe ngang qua trạm nghĩa trang.”


“Dù có muộn thế nào bà ấy cũng đi qua đó.”


“Ồ! Cậu nghĩ cái chết của bác tài xế có liên quan đến cái chết của bà Mã sao?”


“Vì sao chỉ có tài xế, người bán vé và bà Mã chết chứ?”


“Đúng rồi, hôm trước viên cảnh sát kia còn nói năm nào cũng xảy ra chuyện tương tự.”


“Rốt cuộc là vì sao?”


“Chúng ta phải mau điều tra thôi. Tớ sợ sẽ lại có người chết nữa.”


“Tớ cũng có cảm giác đó. Mặc dù mấy ngày nay rất yên ổn, nhưng tớ luôn cảm thấy sẽ còn chuyện xảy ra.”


“Cảm giác ấy đặc biệt mãnh liệt.”


“Cậu nói xem... người tiếp theo có phải là tớ không?”


“Tớ cũng đã nhìn thấy cô ta mà.”


“Cô ta có giết tớ không?”


“Cậu đừng tự dọa mình nữa.”


“Chúng ta mau tìm ra chân tướng đi.”


“Đợi sự thật được phơi bày, có lẽ mọi người sẽ không còn gặp nguy hiểm nữa.”


Chớp mắt đã đến cuối tuần.


Hôm nay là ngày Tiểu Phàm và Văn Sâm đến nhà bà Mã.


Trời âm u đến đáng sợ.


Tâm trạng của cả hai cũng nặng nề theo.


“Hôm nay có mưa không nhỉ?”


“Nhìn thế này thì rất có khả năng.”


“Vậy chúng ta đi nhanh về nhanh thôi.”


“Đừng về muộn như lần trước nữa.”


“Bây giờ tớ thật sự bắt đầu sợ màn đêm rồi.”


Văn Sâm bất lực thở dài.


“Phía trước là nhà bà Mã.”


“Ừm.”


Tiểu Phàm vẫn chẳng có chút tinh thần nào.


“Đi thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-sinh-ai-hoc-y-khoa&chuong=5]

Chẳng phải cậu muốn về sớm sao?”


“Còn không mau lên.”


“Trong nhà bà Mã còn ai khác không?”


“Hình như chỉ còn một cô con gái thôi.”


“Ồ, vậy còn bố cô ấy?”


“Không biết. Lát nữa có thể hỏi.”


Chẳng mấy chốc họ đã đến nơi.


Nhà bà Mã nằm ở tầng ba.


Căn hộ quay lưng với ánh mặt trời.


Phía dưới lại có cả một hàng cây lớn.


Lá rụng phủ kín mặt đất.


Tiểu Phàm gõ cửa.


“Có ai ở nhà không?”


Cánh cửa kêu lên một tiếng “két” rồi tự mở ra.


“Cửa không khóa à.”


“Vào xem thử đi.” Văn Sâm nói.


“Này! Làm vậy không ổn lắm đâu.”


“Có gì mà không ổn.”


“Trong nhà cũng chẳng có ai.”


“Vào thôi.”


Tiểu Phàm bất đắc dĩ đi theo sau.


Vừa bước vào đã nhìn thấy di ảnh của bà Mã treo chính giữa phòng.


Bên cạnh là một người đàn ông.


Có lẽ là chồng bà ấy.


Tiểu Phàm thầm nghĩ.


“Này, sao tớ cứ cảm thấy có người đang nhìn chúng ta vậy?”


“Vừa bước vào đây tớ đã thấy rất khó chịu rồi.”


Hôm nay vốn đã âm u.


Cửa sổ lại bị cành cây che kín.


Cả căn phòng tối tăm và lạnh lẽo.


Văn Sâm đi lòng vòng khắp nhà bà Mã như đang tìm kiếm thứ gì đó.


Còn Tiểu Phàm đứng trước di ảnh của bà Mã ngẩn người.


Cô cảm thấy như bà Mã đang muốn nói điều gì đó với mình.


Bà đang mỉm cười.


“Dì Mã...”


“Có phải vì cháu nên dì mới mất mạng không?”


“Nếu cháu không đi tìm dì thì có lẽ dì đã không xảy ra chuyện.”


“Đều là lỗi của cháu...”


“Hu hu...”


Tiểu Phàm chỉ lo khóc.


Không hề nhận ra cửa đã mở.


Có người bước vào.


“Các người là ai?”


“Tại sao lại ở nhà tôi?”


“Á!”


Tiểu Phàm giật nảy mình.


Cô quay đầu lại.


Một cô gái trạc tuổi cô đang đứng trước mặt.


Gương mặt thanh tú, gọn gàng.


Đôi mắt khóc đến đỏ hoe.


Chắc hẳn đây là con gái của bà Mã.


“Xin lỗi.”


“Thấy cửa không khóa nên tôi vào.”


“Tôi là sinh viên Học viện Y khoa.”


“Lúc còn sống bà Mã rất tốt với chúng tôi.”


“Nghe tin dì gặp chuyện nên tôi đến thắp hương.”


“Bà Mã là mẹ của cậu phải không?”


“Đúng.”


“Trong nhà còn ai nữa không?”


“À, còn một người bạn học của tôi.”


“Văn Sâm, ra đây đi.”


“Xin lỗi nhé.”


“Bây giờ chỉ còn mình cậu sống ở đây thôi sao?”


“Bố cậu mất từ khi nào?”


“Nguyên nhân là gì?”


“Tôi cảm thấy cậu giống cảnh sát quá.”


“Cậu muốn nói gì?”


“Hay là cậu biết chuyện gì đó?”


“Mẹ tôi chết là vì cậu sao?”


“Lúc nãy cậu khóc, những lời cậu nói tôi đều nghe thấy.”


“Chuyện này không thể giải thích bằng vài câu được.”


“Lần này chúng tôi đến đây chính là muốn điều tra nguyên nhân thật sự khiến bà Mã qua đời.”


“Cậu có thể giúp chúng tôi không?”


“Nguyên nhân tử vong?”


“Chẳng phải mẹ tôi bị đau tim sao?”


“Vậy còn bố cậu?”


“Bố tôi...”


“Ông ấy mất hai năm trước.”


“Cụ thể thế nào thì tôi cũng không rõ lắm.”


Đúng lúc đó Văn Sâm bước ra.


“Vậy trước khi mất, bà Mã có điều gì bất thường không?”


“Bất thường à... để tôi nghĩ xem.”


“Đúng rồi, cố nhớ kỹ đi.”


“Điều đó rất quan trọng với chúng tôi.”


“Có một đêm, tôi thức dậy đi vệ sinh.”


“Tôi nghe thấy mẹ đang nói chuyện với ảnh của bố.”


“Tôi không nghe rõ bà nói gì.”


“Nhưng có nghe được hai chữ báo ứng.”


Nghe đến đây, Tiểu Phàm nổi hết da gà.


Bà Mã nhất định đã dự cảm được điều bất hạnh sắp xảy đến với mình.


“Đó là chuyện xảy ra khi nào?”


“Khoảng hai tuần trước khi mẹ tôi mất.”


“À đúng rồi!”


“Hình như bà từng cất một thứ gì đó trong một chiếc hộp.”


“Tôi chưa từng nhìn thấy chiếc hộp ấy trước đây.”


“Bây giờ thì sao?”


“Chiếc hộp ở đâu?”


“Tôi cũng không biết.”


“Nhưng tôi sẽ giúp các cậu tìm thử.”


“Các cậu thật sự nghi ngờ mẹ tôi bị hại sao?”


“Đúng vậy.”


“Có manh mối gì không?”


“Kể tôi nghe xem.”


Tiểu Phàm nhìn Văn Sâm.


Văn Sâm gật đầu.


“Nói đi.”


“Đến nước này rồi còn gì không thể nói nữa.”


“Là thế này...”


Tiểu Phàm kể lại toàn bộ những chuyện đã xảy ra.


“Chuyện này...”


“Các cậu đang kể chuyện ma cho tôi nghe à?”


“Làm sao có chuyện như thế được?”


“Quá vô lý rồi!”


“Nếu cậu không tin thì chúng tôi cũng chẳng có cách nào.”


“Ngay cả bản thân tôi cũng không dám tin.”


“Nhưng mọi chuyện đã thật sự xảy ra.”


“Không tin cũng phải tin thôi.”


“Vậy tôi sẽ giúp các cậu tìm chiếc hộp đó.”


“Tôi nghĩ bên trong có thể có thứ mà các cậu muốn.”


“Được.”


“Tôi là Lý Tiểu Phàm, còn đây là Văn Sâm.”


“Cậu tên gì?”



“Tôi tên Dương Điền.”


“Tên rất hay.”


“Chúng tôi phải về rồi.”


“Tạm biệt.”


“Được, tạm biệt.”


Văn Sâm và Tiểu Phàm rời khỏi nhà bà Mã.


Bên ngoài gió thổi dữ dội.


“Tớ có thể cảm nhận được.”


“Bà Mã nhất định đã để lại thứ gì đó cho chúng ta.”


“Có phải chính là chiếc hộp mà Dương Điền nhắc tới không?”

Bình Luận

0 Thảo luận