Sáng / Tối
1993.8.15
Cô gái ấy tên là Mộng Phàm.
Là một cô gái vô cùng xinh đẹp, rất thích mặc quần áo màu trắng.
Làm việc chăm chỉ, siêng năng.
Cô ấy có một người bạn trai.
Ngoại hình không quá nổi bật, nhưng lại đối xử với Mộng Phàm tốt đến mức khó tin.
Cậu ấy cũng biết chuyện xảy ra đêm hôm đó.
Nhưng dường như chẳng hề bận tâm.
Đúng là một chàng trai rất tốt.
Về chuyện xảy ra trong đêm ấy, Mộng Phàm không muốn nhắc đến.
Tôi cũng không muốn hỏi nhiều.
Dù sao đó cũng là chuyện riêng tư của người ta.
1993.8.18
Vương Đào là một chàng trai rất tốt.
Cậu ấy và Mộng Phàm lớn lên cùng nhau.
Lớn hơn Mộng Phàm hai tuổi.
Năm kia, cậu ấy thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng của thành phố.
Năm ngoái, Mộng Phàm cũng như nguyện thi vào cùng trường với cậu ấy.
Mộng Phàm học điều dưỡng.
Vương Đào học y.
Đọc đến đây, Văn Sâm và Tiểu Phàm đều giật mình.
“Mộng Phàm lại là đàn chị của chúng ta sao?”
“Còn Vương Đào, bạn trai của cô ấy bây giờ đang ở đâu?”
Tiểu Phàm kinh ngạc hỏi.
“Đọc tiếp đi.”
“Xem phía sau viết gì.”
“Sau đó đã xảy ra chuyện gì nữa?”
1993.8.25
Hôm nay là sinh nhật mười chín tuổi của Mộng Phàm.
Cô ấy rất đẹp.
Vương Đào tặng cô ấy một sợi dây chuyền vàng.
Mộng Phàm nói: “Không có mặt dây chuyền.”
Vương Đào cười đáp: “Năm sau anh nhất định sẽ mua cho em luôn cả mặt dây.”
Mộng Phàm cảm động đến bật khóc.
Tôi từng nghe cô ấy nói gia cảnh của Vương Đào cũng không khá giả.
Đối với một sinh viên, một sợi dây chuyền vàng đã là món quà vô cùng xa xỉ rồi.
1993.12.5
Từ sau khi tôi cứu Mộng Phàm trong khu rừng nhỏ, cô ấy thường xuyên đến nhà tôi chơi.
Ánh mắt của Dương Quảng Phong nhìn cô ấy khiến tôi cảm thấy rất khó chịu.
Có lẽ là tôi nghĩ nhiều chăng?
Nhưng con bé Điền Điền nhà tôi lại rất thích Mộng Phàm.
Cũng phải thôi.
Một cô gái xinh đẹp như vậy, ai mà không thích chứ?
1994.1.1
Hôm nay là Tết Dương lịch.
Vương Đào và Mộng Phàm cùng đến nhà tôi đón năm mới.
Tôi nhận ra Vương Đào dường như đang có tâm sự.
Suốt buổi đều ủ rũ không vui.
Haizz...
Tâm tư của đám trẻ bây giờ thật khó đoán.
“Còn nữa không?”
Văn Sâm sốt ruột hỏi.
“Tớ cũng không biết.”
“Phía sau toàn là những chuyện không liên quan lắm.”
“Lật tiếp đi!”
“Lật tiếp xem!”
“Ơ... có rồi.”
“Không phải chứ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nu-sinh-ai-hoc-y-khoa&chuong=9]
chuyện này cũng quá tàn nhẫn rồi.”
1994.5.18
Trời bắt đầu nóng lên.
Đã rất lâu rồi tôi không gặp Mộng Phàm và Vương Đào.
Không biết hai đứa xảy ra chuyện gì.
Cũng chẳng đến báo cho tôi một tiếng.
Thật khiến người ta lo lắng.
1994.6.13
Hôm nay cuối cùng tôi cũng gặp lại Mộng Phàm.
Cô ấy gầy đi rất nhiều.
Gương mặt vốn hồng hào giờ tái nhợt, tiều tụy.
Vành mắt đỏ hoe.
Cô ấy mang đến cho tôi một tin rất xấu.
Vương Đào mắc bệnh bạch cầu.
Bác sĩ nói nếu không tiến hành ghép tủy sớm, có lẽ cậu ấy sẽ không sống được bao lâu nữa.
Tin này khiến tôi vô cùng sửng sốt.
Mộng Phàm run rẩy đôi vai, nghẹn ngào khóc nức nở.
Tôi đau lòng ôm cô ấy vào lòng.
Nói rằng: “Mộng Phàm, cứ khóc đi.”
“Khóc ra rồi sẽ dễ chịu hơn nhiều.”
Con bé đúng là một đứa trẻ số khổ.
Sống đến tuổi này rồi tôi mới hiểu.
Một đời người chỉ cần không bệnh tật tai ương, có cơm ăn áo mặc.
Thì còn chuyện gì không vượt qua được nữa?
Loại phẫu thuật này phải tốn biết bao nhiêu tiền chứ?
Huống hồ điều kiện gia đình Vương Đào cũng chẳng khá giả.
Làm sao chi trả nổi chi phí đó?
1994.8.17
Hôm nay tôi và lão Dương lại đến bệnh viện thăm Vương Đào.
Chàng trai khỏe mạnh ngày nào giờ bị bệnh tật hành hạ đến mức gầy yếu và trắng bệch.
Nhìn mà lòng tôi chẳng dễ chịu chút nào.
Lão Dương cũng là người tốt bụng.
Ông ấy bảo tôi cố gắng giúp đỡ bọn trẻ nhiều hơn.
Nhưng chúng tôi giúp được gì đây?
Lão Dương làm việc cả tháng cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền.
Trừ chi phí sinh hoạt ra thì gần như chẳng còn lại gì.
1994.8.25
Hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của Mộng Phàm.
Mộng Phàm hôm nay trông rất khác lần trước tôi gặp.
Cô ấy mặc một chiếc váy trắng tinh khôi.
Đẹp đến mê hồn.
Vương Đào quả thật không quên lời hứa năm xưa.
Cậu ấy mua cho cô một mặt dây chuyền hình trái tim bằng vàng.
Mộng Phàm còn đặc biệt đi chụp một tấm ảnh.
Vương Đào cắt một tấm nhỏ bỏ vào trong mặt dây chuyền.
Mộng Phàm cũng tặng tôi một tấm.
Tôi đặt nó trên chiếc bàn cạnh đầu giường nhà mình.
1994.9.1
Ca phẫu thuật của Vương Đào cuối cùng cũng được thực hiện.
Hơn nữa còn thành công ngoài mong đợi.
Khi tôi đang thắc mắc ai đã bỏ tiền ra thì nhìn thấy Mộng Phàm đi cùng một người đàn ông thấp béo.
Nhìn là biết một ông chủ giàu có.
Cánh tay mập mạp của ông ta khoác lên vai Mộng Phàm.
Khung cảnh ấy trông thật chướng mắt.
Chính ông ta đã bỏ ra năm trăm nghìn tệ.
Đổi lấy năm năm tuổi xuân của Mộng Phàm.
Đồng thời cứu sống Vương Đào.
Tôi hỏi cô ấy: “Vương Đào biết chuyện này chưa?”
“Anh ấy vẫn chưa biết.”
“Hiện giờ cháu chưa muốn nói.”
“Đợi bệnh tình ổn định hơn rồi cháu sẽ nói cho anh ấy biết.”
“Cháu không hối hận sao?”
“Không.”
“Cháu sẽ không hối hận.”
“Chỉ cần cứu được anh ấy.”
“Cho dù cháu phải chết cũng cam lòng.”
“Nhưng cháu có nghĩ tới không?”
“Nếu Vương Đào biết chuyện, chắc chắn nó sẽ phát điên mất.”
“Dì yên tâm.”
“Cháu sẽ xử lý ổn thỏa.”
Tôi không nói thêm gì nữa.
Nhưng làm sao tôi có thể yên tâm được đây?
Cô ấy có thể vì cậu ấy mà hy sinh đến mức ấy.
Thì cậu ấy cũng có thể vì cô ấy mà liều mạng.
Tôi quá hiểu hai đứa trẻ số khổ này rồi.
Đến đây, cuốn nhật ký đột ngột kết thúc.
Vành mắt Tiểu Phàm cũng đã đỏ hoe.
Cô nghẹn ngào: “Sao lại hết rồi?”
“Phần còn lại đâu mất rồi?”
“Thật bực mình.”
Văn Sâm thở dài: “Đúng vậy.”
“Phần sau đi đâu rồi?”
“Hay là bà Mã vốn chưa từng viết tiếp?”
Tiểu Phàm bỗng sáng mắt lên: “Tớ nghĩ đến một người rồi.”
“Chúng ta có thể tìm Dương Điền.”
“Cô ấy nhất định biết rất nhiều chuyện.”
“Khi đó cô ấy cũng không còn nhỏ nữa.”
“Nhiều chuyện chắc chắn vẫn còn nhớ.”
“Được.”
“Khi nào có thời gian chúng ta lại đến nhà dì Mã một chuyến.”
Trời dần tối.
Ngoài cửa sổ, những bông tuyết lớn không ngừng rơi xuống.
Trong ký túc xá, năm cô gái đều mang những tâm sự riêng.
Tiểu Phàm nghĩ về cuộc đời đầy trắc trở của Mộng Phàm.
Sau đó cô ấy đã sống ra sao?
Nếu Vương Đào biết tất cả những gì Mộng Phàm đã hy sinh vì mình...
Anh ấy sẽ phản ứng thế nào?
Tuyết ngừng rơi.
Đêm đã khuya.
Cơn ác mộng đã lâu không xuất hiện lại tìm đến Tiểu Phàm.
Trong mơ, cô dường như biến thành Mộng Phàm.
Cô thấy mình ngồi bên cửa sổ trên một chiếc xe buýt.
Có lẽ là mùa hè.
Vì cửa kính đang mở.
Cô chăm chú đọc một quyển sách.
Đột nhiên xe xóc mạnh.
Cuốn sách rơi xuống đất.
Cô vội la lên: “Dừng xe!”
Chiếc xe buýt dừng lại cách chỗ cuốn sách rơi hơn hai trăm mét.
“Bác tài, chờ cháu một chút.”
“Cháu quay lại lấy sách rồi sẽ về ngay.”
“Tôi có thể chờ cô.”
“Nhưng nếu lâu quá thì hành khách trên xe sẽ không đồng ý đâu.”
“Cháu sẽ quay lại rất nhanh.”
“Bác nhất định phải chờ cháu nhé.”
“Đây là chuyến xe cuối cùng rồi.”
Nói xong cô chạy xuống xe.
Một cơn gió thổi qua.
Chiếc váy trắng tung bay trong gió.
Tiểu Phàm cảm thấy mình thật đẹp.
Đẹp đến mức không giống chính mình.
Bởi cô chưa từng mặc đồ màu trắng.
Khi cô nhặt được sách rồi quay trở lại.
Mới chạy được vài bước.
Chiếc xe buýt đã từ từ lăn bánh.
Cô liều mạng đuổi theo.
Liều mạng gọi lớn: “Đợi tôi với!”
“Đợi tôi với!”
Nhưng người lái xe dường như không nghe thấy.
Chiếc xe cứ tiếp tục chạy.
Ngày càng xa.
Cho đến khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của cô…
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận