Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 225 / 370  ·  60.8%
Đoạn Tuyệt Quan Hệ Ngày Đầu Tiên, Ban Thưởng Một Tỷ!
Chương 225: Kim Lăng trước kia là địa bàn của Từ gia các ngươi, nhưng bây giờ ta tới, thì không còn là vậy nữa!
12/11/2025 21:35· 1,279 từ

Hơn một giờ sau, Phàm đáp xuống Kim Lăng bằng bay tư nhân.

Anh nhận lại va từ tay nhân viên phi hành dặn họ trong thời gian cứ ở lại Kim Lăng, tùy chờ lệnh của anh.

Xách va li bước ngoài, Trần Phàm không sắp xếp khác đến đón, bởi vì Chấn Vũ đã nói sẽ đích ra sân bay tiếp anh.

Khi Trần Phàm vừa ra khỏi sảnh sân bay, từ đối diện có ba bốn niên trẻ tuổi đi tới.

"Trần Phàm?!"

Người đi đầu là gã vóc dáng gầy nhỏ, vừa thấy Trần Phàm liền kinh kêu lên.

Trần Phàm cau mày lại, trong lòng thầm nghĩ, người anh chưa từng gặp bao sao lại biết mình?

Gã gầy nhỏ cùng bọn bước nhanh tới, nhìn kỹ Phàm rồi kiêu ngạo nói.

"Ngươi có lẽ không ta là ai chứ?"

Nói xong, một người bên cạnh hắn lập tức giới một cách nịnh nọt.

"Vị này là Từ gia, thành viên dòng chính của Lăng Từ gia, con trai Từ Lục gia."

Vừa nghe nhắc đến gia, gương mặt Từ Anh Bác tức ánh lên vẻ tự hắn lấy việc mình là người gia làm vinh dự.

"Hóa ra ngươi là trai của Từ Nguyên Vũ à."

Trần Phàm bừng tỉnh ra.

Anh còn tưởng hắn ai, hóa ra lại là con của cái ông Từ Lục hôm qua theo Từ Quân Dao Giang Châu.

"Tiểu tử, ta thật hiểu ngươi nghĩ cái gì. Toàn Kim Lăng, không, là cả Nam này, không biết bao nhiêu ước ao được làm con rể gia chúng ta. Chúng ta gia khai ân, cho cơ hội đổi đời, Quân Dao tỷ của ta, mà ngươi dám từ chối..."

Từ Anh Bác khinh nhìn Trần Phàm.

"Xem ra ngươi rất làm hiệp sĩ đổ vỏ. Vậy chúc ngươi sau này cũng được một người vợ to bụng, ngươi đổ vỏ cho đủ."

Trần Phàm cười lạnh, điệu “thiện lương” đầy mỉa mai.

"Ngươi... mẹ nó!"

Từ Anh Bác tức đến mức run người.

"Ai nha, chẳng phải ngươi Từ gia nói đó là ân, là cơ hội đổi sao? Thật đúng là vừa ngu tự cao."

Trần Phàm nhàn nhạt giọng đầy khinh thường.

Từ Anh Bác tức mức mặt đỏ bừng, gần như thở.

"Chúng ta Từ gia thân phận gì, là hào phú cấp của Kim Lăng, đại tộc đứng đầu Kim Lăng. Còn là cái thá gì, cũng dám với chúng ta sao?"

Từ Anh Bác giận quát.

"Hơn nữa, ngươi còn rời khỏi Giang Châu, tới Kim của chúng ta."

"Ngươi thật không biết chết, tự tìm đường chết sao?!"

Hắn ngẩng cao đầu, điệu đắc ý như người chiến

Nếu như Trần Phàm ở Giang Châu, vì khoảng cách bọn hắn muốn đối phó có chút khó khăn. Dù sao đó là địa bàn của Trần

Nhưng ở Kim Lăng khác, đây là địa bàn của gia. Trần Phàm tự chui vào lưới, chẳng phải tự tìm chết sao?

"Kim Lăng trước kia địa bàn của các ngươi Từ nhưng bây giờ ta tới, tương lai sẽ không còn là thế nữa!"

Trần Phàm lạnh lùng giọng bá đạo vô cùng.

Nói xong, anh thản quay người đi thẳng ra ngoài.

Đứng tại chỗ, Từ Bác tức đến mức khóe miệng rẩy.

Cái gì mà Kim trước là địa bàn của Từ còn giờ hắn tới thì phải nữa?

Trần Phàm định cướp Lăng từ tay Từ gia sao? là hoang đường!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-tuyet-quan-he-ngay-au-tien-ban-thuong-mot-ty&chuong=225]

Không cam lòng bị Phàm nói một câu đã rời như vậy, Từ Anh Bác theo mấy người bạn đuổi theo ngoài.

Hắn vừa ra đến sân bay Kim Lăng thì bắt Trần Phàm.

Lúc này bên ngoài bay người đông như hội, vô hành khách ra vào đều thu hút bởi một cảnh tượng trước.

Một đoàn siêu xe lồ đang đậu trước cửa sân

Chỉ cần nhìn qua thấy ít nhất có hơn hai chiếc, mà không chiếc nào năm trăm vạn.

Đặc biệt là chiếc đầu — một chiếc Pagani Huayra Roadster trị giá hàng chục

Nhìn đội xe xa này, đám đông xung quanh bàn ầm ĩ.

"Trời ạ, đội siêu này khủng quá!"

"Thanh thế lớn như không biết là đến đón ai

"Phô trương như thế, chắn là tới đón nhân vật có tầm cỡ rồi!"

Đám người xôn xao, cũng tò mò và ngưỡng mộ. có một ngày họ cũng đón bằng đội xe như vậy, chết cũng mãn nguyện.

Trần Phàm cũng dừng nhìn thoáng qua đội siêu xe, lòng đã đoán được phần người đứng sau việc này.

"Ai nha, người từ quê mùa nhỏ bé tới, thấy thế lớn liền sợ ngây rồi sao?"

Từ Anh Bác đi giọng đầy mỉa mai.

"Hừ, chuyện này có đâu, ta từng tổ chức cả chiếc siêu xe diễu hành mà."

Hắn ngẩng đầu khoe trước mặt Trần Phàm.

"Đội xe này là đón ta!"

Từ Anh Bác lớn tuyên bố.

Trước đó, hắn đã đàn em sắp xếp xe đến nên giờ gần như chắc đội siêu xe này là do gọi đến.

Nghe hắn nói, những xung quanh lập tức đổ dồn mắt lại.

"Hóa ra là đón à?"

"Nhìn còn trẻ vậy phô trương thật!"

"Lợi hại quá!"

Tiếng bàn tán vang khắp nơi, ánh mắt ngưỡng mộ Từ Anh Bác càng thêm ý.

"Tiểu tử, hôm nay sẽ cho ngươi thấy, giữa ngươi Từ gia chúng ta có cách lớn thế nào."

Nói xong, hắn kéo người bạn đi về phía đội xe, nghênh ngang bước tới.

Từ Anh Bác tiến đến trước chiếc Pagani Huayra Imola đưa tay định kéo cửa

Nhưng ngay khi hắn bị trưng cái vẻ oai vệ bước vào, một cảnh khiến xấu hổ vô cùng xảy ra cửa xe hoàn toàn không mở

"Làm gì đấy, đừng động lung tung!"

Từ trong ghế lái, thanh niên bước xuống, tức giận thẳng vào mặt hắn.

"A?"

Nhìn kỹ người vừa xe không phải đàn em của Từ Anh Bác sững sờ.

"Các ngươi... không phải đón ta sao?"

Hắn lắp bắp hỏi.

"Đón ngươi? Đón ngươi cái gì?"

"Ai mà rảnh đón

Thanh niên kia liếc một cái khinh bỉ, rồi ánh hắn bất ngờ dừng lại một thân ảnh cao lớn, tuấn trong đám đông.

Ánh mắt lập tức lên, gương mặt tràn đầy kích

Ngay sau đó, hắn chóng chạy tới chỗ người đó.

Mọi ánh nhìn đều theo, và trong khoảnh khắc ấy, Anh Bác đứng chết trân chỗ, mặt cứng đờ như tượng

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận