Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 232 / 370  ·  62.7%
Đoạn Tuyệt Quan Hệ Ngày Đầu Tiên, Ban Thưởng Một Tỷ!
Chương 232: Bị thân phận của Trần Phàm hù dọa đến sững sờ !
12/11/2025 21:38· 1,069 từ

Vừa rồi Diêu Tuyết Kỳ nói gì, ông chủ của ta ra lệnh phải rời đi, ta có thể không đi Càng nghĩ, Hà Thư Hào cảm thấy không đúng. Ông chủ Diêu Tuyết Kỳ là chứ. Vừa rồi ra lệnh cho ta rời đi, dường chỉ có mỗi Trần Phàm. Chẳng Trần Phàm chính là ông chủ Diêu Tuyết Kỳ?

Nghĩ tới đây, Hà Thư Hào sợ không thôi. Ban hắn còn tưởng Trần Phàm chỉ một gã tiểu bạch kiểm nhờ vào Hạ Nhược Thủy. giới con ông cháu cha ở Lăng, hắn gần như quen biết hoặc ít nhất từng qua. Nhưng người trước thì chưa từng thấy bao giờ. vì vậy hắn mới dám ngông như thế, cho rằng Trần chẳng qua chỉ dựa hơi bạn gái. ngờ, thân phận của người này khủng khiếp đến vậy.

Trong lúc Hà Thư Hào còn ngẩn ngơ, Trần Phàm lái chiếc Pagani Huayra Imola Roadster nơi. Từ khi tới Kim anh chưa có xe riêng, tạm thời dùng chiếc này để chuyển. Chiếc xe lao dừng ngay trước mặt Hà Thư rồi không nói lời Trần Phàm thẳng tay lái xe nát đống hoa hồng mà hắn bị.

Hà Thư Hào đau lòng muốn như thể tim gan bị nghiền nát.

Trần Phàm bước xuống xe, lạnh nhìn hắn. “Nếu là bây giờ đã biết điều mà đi.” Trần Phàm vốn đã ghét kẻ này đến cực không muốn để hắn làm bẩn mình và Hạ Nhược

“Hừ, tiểu tử, ngươi kiêu ngạo gì chứ.” “Dù cho là ông chủ của Diêu Tuyết thì sao, thân phận của còn mạnh hơn ngươi nhiều!” Thư Hào ngạo mạn đáp lại.

Hà thị tập đoàn nhà hắn, không thể so với Giai Ảnh Thị, nhưng cũng chẳng nhỏ bé. Sao hắn sợ một người như Trần

“Ta cho ngươi cơ hội cuối Ngay lập tức chia với Hạ Nhược Thủy. Nếu không, sẽ khiến ngươi không thể yên ở Kim Lăng này!” Thư Hào lớn tiếng uy hiếp.

“Tại Kim Lăng, ta—”

Ầm!

Hắn còn chưa nói dứt câu, bị một cú đá hất bay ra xa, ngã nhào chó ăn đất.

“Mẹ nó! Là tên khốn nào đá tao...”

Ngay lập tức, Hà Thư Hào giận đùng đùng. Hắn đại thiếu gia của Hà thị đoàn, vậy mà lại bị bay trước mặt bao nhiêu như thế này, còn mặt mũi nữa.

Hắn gượng đứng dậy, quay người định chửi. Nhưng khi rõ người vừa đá mình là hắn lập tức ngây người, thân cứng đờ. Sự kiêu trong mắt hắn biến mất không dấu vết.

“Cố... Cố thiếu? Sao ngài lại đây...” Hà Thư Hào rẩy hỏi.

Vừa nói, hắn vội móc bao trong túi, rút ra điếu, cung kính đưa cho người mặt.

“Mẹ kiếp, mày là cái thá mà dám nói chuyện lão đại của tao kiểu đó, nhổ vào mặt mày!”

Người vừa xuất hiện chính là Nguyên Hồng — phó trưởng của Phi Vũ Siêu Xe Hội, người sùng bái Trần đến cực điểm!

“Hả?” “Cố thiếu... đại nhân của là...” Hà Thư Hào mắt, sững sờ nhìn giữa Trần và Cố Nguyên Hồng.

“Ngươi đang chỉ tay vào ai

Ầm!

Cố Nguyên Hồng tung thêm một đá, khiến Hà Thư bay thẳng ra xa.

“Ngươi có tư cách gì mà chỉ tay vào lão của ta?!”

Trời ơi! Thì ra Trần Phàm sự là lão đại Cố Nguyên Hồng. Điều này khiến Thư Hào sững sờ đến như hóa đá. Làm sao mà hắn khinh thường lại người mà Cố thiếu phải cung kính gọi là “lão chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-tuyet-quan-he-ngay-au-tien-ban-thuong-mot-ty&chuong=232]

“Dám vô lễ với lão đại, em, cho ta đánh cho nhớ đời!” Cố Nguyên Hồng lớn.

Ngay sau đó, mấy gã đàn của hắn lập tức tới, vây chặt Hà Thư Hào bắt đầu ra tay.

“Á!” “Đừng đánh nữa! Xin đừng mặt!”

Tiếng kêu thảm vang dội khắp Chỉ trong chốc lát, Thư Hào đã bị đánh bầm mặt mũi sưng vù, chật đến đáng thương.

“Lão đại, giao hắn cho tôi, nhất định khiến hắn thế nào là dám uy hiếp Cố Nguyên Hồng nói đầy phẫn. Thật ra hắn vốn để mời Trần Phàm đi ăn nào ngờ vừa đến thấy cảnh Hà Thư Hào dám tiếng với Trần thiếu.

“Ừ.” Trần Phàm gật đầu, tỏ hài lòng. Anh vỗ Cố Nguyên Hồng, ý khen ngợi làm tốt.

“Trần thiếu, tôi sai rồi, tôi sai rồi!” Bịch!

Hà Thư Hào quỳ gối xuống run rẩy cầu xin thứ.

“Tôi thề sẽ không dám dây à không, là không quấy rầy Hạ tổng tài nữa!”

Trần Phàm lạnh lùng cười.

“Ngươi sắp xếp đi, để hắn này vĩnh viễn đừng hiện trước mặt ta và Nhược nữa. Cũng đừng bao giờ chân đến Kim Lăng.”

“Rõ, Trần thiếu. Để tôi lo, nay hắn sẽ phải khỏi Kim Lăng.” Cố Nguyên Hồng dứt khoát.

Hà Thư Hào đúng là có bối cảnh, nhưng so thế lực của Cố Nguyên Hồng chẳng đáng là gì. Nghe sắc mặt Hà Thư Hào bệch, cả người run rẩy, suýt

Sau khi giao hắn cho Cố Hồng xử lý, Trần cùng Hạ Nhược Thủy rời đi. Trần Phàm định đưa Hạ Thủy đi ăn tối, Cố Hồng cũng hiểu ý, không dám phiền thêm.

Hai người đến một nhà hàng cấp nhất Kim Lăng. đây, Trần Phàm lấy ra món anh đã chuẩn bị riêng Hạ Nhược Thủy.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận