Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 10 / 442  ·  2.3%
Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết
Chương 10: Đứng dậy mà nói chuyện
11/05/2026 03:14· 1,147 từ

Mũi dao màu bạc phản ánh sáng trắng sắc lạnh trên bàn, khiến Lục Ứng khi trở về phòng vẫn không bồn chồn.

Trong đầu anh cứ hiện khoảnh khắc Kiều Ngô ném con xuống rồi ngước mắt mình, một cảm giác tê dại buốt chạy dọc từ bàn chân lên tận đầu.

Cô thay đổi rồi.

Trở nên không còn nghe lại còn gan lì và phản

Chẳng trách người ta nói bà dễ thay đổi, phiền chết được.

Sáu giờ rưỡi dậy ư?

Nằm mơ đi.

Lục Ứng Trì liếc nhìn loa nhỏ lắp trong phòng, nhếch cười lạnh, không chút dự vớ ngay một món đồ trí trên kệ trưng ném thẳng vào đó.

Phòng cách âm rất tốt, động lớn như vậy cũng không hút sự chú ý ai khác.

Lục Ứng Trì ngã người chiếc giường lớn, trong lòng chỉ một chữ: Sướng!

Ngày hôm sau, Kiều Tri thức dậy theo đồng hồ sinh

Dù giờ không còn làm gia nữa, nhưng chuyện ngày hôm vẫn truyền đến tai

Ông có chút lo lắng định dậy sớm làm bữa sáng, cơ hội này trò với con gái.

Không ngờ vừa xuống lầu nghe thấy tiếng động trong bếp.

Dù có một căn biệt nhỏ riêng với con gái, nhưng luôn ghi nhớ thân của mình, không bao giờ để làm khác sang đây đỡ mà luôn tự làm mọi việc.

Kiều Tri Nghĩa bước tới, khi nhìn rõ người trong bếp, tử ông khẽ co

"Tiểu Ngô?"

"Cha tỉnh rồi ạ?"

Kiều Ngô không ngừng tay bữa sáng:

"Cha ơi, sau này cha cần dậy sớm làm bữa sáng con đâu. Con làm sẽ để trong tủ giữ nhiệt, dậy lúc nào thì lúc đó ạ."

Thực ra cô có thể ở tòa chính, nhưng nghĩ đến cha không còn sang đó nữa nên cô quyết định nhà.

Kiều Tri Nghĩa ngẩn người, ông chưa bao giờ được ăn sáng do con gái

Trước đây cô luôn nghĩ sinh ra là để được nuông những việc này người làm, cô lại càng không đồ ăn Trung Hoa, cho rằng như vậy thể hiện được sự khác biệt tinh tế của mình.

Thế nhưng bây giờ, thứ đang làm chẳng phải là bữa thuần Trung sao?

"Dậy sớm thế này con quen không?"

Kiều Tri Nghĩa nén nỗi động hỏi.

"Cũng ổn ạ, con thấy tỉnh táo."

Cuối cùng cũng giành lại quyền kiểm soát cơ thể, được nghiệm niềm hạnh phúc làm một người bình thường, Kiều cùng hưởng thụ.

"Tiểu Ngô."

Kiều Tri Nghĩa giúp mì, giọng dịu lại:

"Những gì con nói trước cha đều tin. Nhưng dù Lục có đối đãi tốt chúng ta thế nào, chúng ta phải ghi nhớ thân của mình, không được quá giới hạn. Ngày hôm qua

Ông ngập ngừng hỏi: "Có con đã dùng dao đe dọa thiếu gia không?"

"Vâng ạ."

Lúc Kiều Ngô ném dao, người làm đứng cạnh đó suýt thì rớt cằm, thấy cả.

Kiều Tri Nghĩa hít một lạnh, mắt hơi tối sầm lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/quan-gia-qua-uong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet&chuong=10]

Ở Lục gia bao nhiêu đừng nói là cầm dao đe ngay cả lời nặng nhẹ ông cũng chưa từng nói lần.

Tiểu Ngô sao con

Sao lại dám chứ?

Đối phương còn là cái "ma vương" hỗn thế Lục Ứng nữa.

Kiều Ngô biết cha đang lắng điều gì.

Với tư cách là một gia mà lại leo lên đầu nhân ngồi, quả thực quá quắt.

"Cha." Cô khẽ cắn một mì: "Đối với con, họ không đơn thuần là chủ

Kiều Tri Nghĩa không hiểu.

"Con lớn lên ở đây, cũng được coi là nửa người của con."

Giọng Kiều Ngô vô cùng nhiên:

"Trong khả năng của mình, hy vọng mỗi người trong họ tốt đẹp."

"Nhưng mà..."

"Cha yên tâm, nếu họ chịu nổi con thì sẽ đuổi con thôi, con cũng lòng. Lúc đó con sẽ cùng rời khỏi Lục gia."

Cô nhanh chóng ăn xong sáng rồi nói tiếp:

"Cha là cha của con, cứ chuyện gì cha cũng không phải nhân nhượng con

Nhìn bóng lưng con gái đi, Kiều Tri Nghĩa cắn miếng mềm trong miệng, bỗng có cảm giác con bé đã thành chỉ sau một

Kiều Ngô đến tòa chính còn chưa tới sáu giờ rưỡi.

Sau vụ cầm dao dọa Ứng Trì hôm qua, ánh mắt tất cả người làm nhà nhìn cô đều đã thay

Dù không lộ ra mặt, thực tế đám người làm ở đều coi thường Kiều nghĩ cô là kẻ nông cạn, biết nịnh bợ.

Ai mà ngờ cái kẻ rỗng kêu to" ấy lại dám đầu trực diện với gia.

Một số người bị dọa số khác lại muốn xem kịch xem kẻ không biết biết phận dám trèo lên đầu nhân thì còn trụ được bao lâu?

Hôm qua lúc tứ thiếu đùng đùng nổi giận lên lầu, nghiến răng nghiến lợi Kiều Ngô, cô cứ đợi đấy tôi.

Mấy ánh mắt phức tạp Kiều Ngô đều coi như không

Lúc vào cửa, cô vẫn hỏi mọi người như thường lệ.

Sau khi xác nhận tối không có ai khác về nhà, dùng bàn tay "chưa chặt" của mình nhấn chuông báo một lần nữa.

Lần này cô không đợi hồi mà đi thẳng vào bếp kiểm tra thực đơn sáng.

Vừa vào bếp cô đã hiện mấy món mình lên từ qua, sáng nay chẳng món nào được làm.

"Có khó khăn gì sao?" hỏi.

"Không có."

Bếp trưởng vẫn tự ý bị thực đơn của riêng mình:

"Nhưng tiểu thư và tứ gia khó khăn lắm mới ở ăn sáng, làm mấy đó thì xoàng xĩnh quá. Hôm tôi đặc biệt làm mại gạch cua, há tôm, bồ câu quay, và bánh cá hồi trứng cá tầm Tây, mỗi người kèm theo loại trái cây."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận