Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 442  ·  2%
Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết
Chương 9: Tôi chặt tay cô đấy
11/05/2026 03:14· 1,270 từ

Không thấy đối phương lên nữa, cô lại quay cô giáo chủ nhiệm đang người:

"Và bây giờ tôi muốn camera lúc xảy ra việc. Lục Ninh nhà tôi không vô cớ ra

Lục Ninh đột ngột ngẩng

Kiều Ngô mở chiếc máy luôn mang theo bên trong đó có một thư ghi lại toàn bộ gian, địa điểm và số bồi thường của mỗi lần Lục xảy ra xung đột đây.

Cô đẩy màn hình về giáo viên:

"Trước đây tôi ở nước không thể trực tiếp được, hôm nay tôi muốn rõ căn nguyên của lần. Phiền cô giáo gọi huynh của những bạn học đó một chuyến."

Phòng y tế bỗng chốc phăng phắc.

Người phụ nữ trẻ đứng Lục Ninh dáng vẻ tao, đôi mắt sau lớp trầm mặc sâu xa, nói đanh thép:

"Tiền đã đền rồi, tiếp đến lượt chúng ta những khoản nợ khác."

Không ai ngờ một người tuổi thế này lại tâm tư tỉ mỉ và thế mạnh mẽ đến

Từ đầu đến cuối, Kiều không hề có chút động nào.

Cô lịch sự đưa tay phía cô giáo chủ

"Quên mất chưa giới thiệu, quản gia của Ninh, Kiều Ngô."

Giọng cô vẫn ôn hòa, giáo chủ nhiệm ngạc đến mức quên cả tay.

Với địa vị và vòng hội của bất ai ở đây, họ căn không thể tiếp xúc với người như vậy.

Nhưng Kiều Ngô sống trong trạch từ nhỏ, nhận giáo dục tinh anh hàng hằng ngày đều tiếp với những người thành đạt.

Nếu không vì cái cốt tiểu thuyết kỳ quặc sao cô có thể trở ngu ngốc và không sợ hãi như thế được.

Lúc này thằng nhóc béo mẹ nó đã im thóc.

Trong lúc chờ các học khác đến, Lục Ninh đầu nhìn chằm chằm vào thương đã được xử của mình, im lặng hồi mới hiểu ra, Kiều Ngô bảo muộn là vì đi bị những tài liệu kia.

Cô ấy đá nhẹ vào giày Kiều Ngô: "Này."

Kiều Ngô đang xem camera nghiêng đầu: "Hửm?"

"Tại sao cô lại tin tôi không vô cớ tay?" Lục Ninh lý nhí

Mặc dù trước đây Kiều cũng thấy cô ấy gì cũng đúng, nhưng cảm lần này rất khác, Ninh không tài nào phân nổi.

"Tôi không hề nghĩ vậy." Ngô nói thật: "Nếu cố ý gây sự, tí người ta đến, em phải xin lỗi."

Lục Ninh tuy bị dung nhưng hai năm qua ở nước ngoài, nhiều chuyện rõ ràng, chưa biết Lục Ninh cũng có lúc chuyện thật.

Lục Ninh: "..." Bảo cô xin lỗi?

"Trong từ điển của tôi hai chữ xin

"Giờ thì có rồi đấy."

"Kiều Ngô, rốt cuộc cô đây giúp ai thế?" Ninh bực dọc: "Làm tốt của mình đi, chuyện nên quản thì đừng có biết chưa?"

Kiều Ngô khẽ dùng trán nhẹ vào đầu cô "Lục Ninh, tự lập không nghĩa là không biết trách nhiệm."

"Ai bảo tôi không biết trách nhiệm!"

"Được, vậy tí nữa nếu thì xin lỗi." Kiều cười khẽ: "Tôi không muốn sĩ phải lên đây chuyến đâu."

"... Chú tư nói đúng, càng lúc càng không ai là chủ ai là rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/quan-gia-qua-uong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet&chuong=9]

Nói xong mới phát hiện Ngô căn bản không cô đang nhíu mày nhìn hình máy tính.

Hóa ra sự chú ý đã bị camera hút, đoạn đang phát lại cảnh sáng sớm nay...

"Đừng xem nữa!"

Lục Ninh đứng bật dậy màn hình lại.

Vì mấy cái sủi cảo hất đổ mà đánh thật mất mặt chết đi

Nhưng khi cô ấy quay lại, liền bắt gặp mắt của Kiều Ngô. Yên vô cùng, dường như chứa sự xót xa.

"Xin lỗi." Kiều Ngô lại một lần nữa: "Tôi muộn."

Lục Ninh không hiểu cô lại câu này có nghĩa gì, nhưng sống mũi thấy cay cay.

"Ai thèm quan tâm cô."

Kiều Ngô đoán không sai.

Tuy Lục Ninh ở trường xuyên xích mích với khác, nhưng ngoại trừ vài đầu là cả hai đều có vấn đề, thì sau cơ bản là đám người biết cô ấy không người quản, cứ có chuyện là tiền dàn xếp, nên cố tình kiếm chuyện.

Kết quả là Lục Ninh chẳng phải xin lỗi lần.

Có lẽ thực sự sợ lên lầu, cô cũng đã ngoan ngoãn xin những trường hợp mình

Giải quyết xong mọi việc, tiện tay đưa Lục về nhà luôn.

Lục Ninh hiếm khi im về đến nhà là tọt vào phòng mình.

Kiều Ngô cũng có thể tâm xử lý chuyện sư.

Cô không hề dọa dẫm phụ huynh kia, phải họ biết thế nào là đoạn thì sau này Ninh mới không bị nhắm nữa.

Dù sao Lục thị cũng đội ngũ luật sư phụ trách mảng đời sống thành viên trong gia

Cánh cửa lớn bị ai đá một cú "rầm" giáng.

Đối diện với ánh mắt khích của Lục Ứng Kiều Ngô lại cúi đầu tiếp tục làm việc.

Thật ấu trĩ.

Lục Ứng Trì thấy vậy bực bội.

Sáng sớm bị ép đi tiết đầu, cả ngày như một hòn lửa, ngay tinh thần đi uống tối nay cũng không có, muốn về nhà ngủ bù, vậy kẻ tội đồ lại ngồi hưởng thụ ở nhà.

Anh bước tới đe dọa:

"Kiều Ngô, ngày mai nếu còn dám bấm cái rác rưởi đó nữa, ông sẽ chặt tay cô."

Kiều Ngô "ừ" một tiếng, cũng không ngẩng lên, lại chìa tay ra đặt mặt bàn, ý tứ rõ ràng: Chặt đi, mai vẫn bấm đấy.

Lục Ứng Trì bị khích vung một đòn tay xuống cổ tay cô.

Mặt bàn phát ra tiếng đục, cổ tay trắng của cô lập tức hiện một lằn đỏ.

Lúc này Kiều Ngô mới rãi ngẩng đầu.

Nhớ đến cảnh sáng nay bị ánh mắt này cho nhụt chí, Lục Ứng cố tỏ ra cứng

"Tự cô bảo tôi chặt nhé, tôi còn chưa thật lực đâu!"

Ai bảo cô không chịu

Kiều Ngô không nói gì, tay rút con dao trong đĩa trái cây ra, vỏ dao ném "choảng" tiếng lên bàn, hơi hất

"Lục Ứng Trì."

Cô nói: "Hoặc là hôm cậu chặt tay tôi đi, hoặc là ngày mai giờ rưỡi dậy."

Lục Ứng Trì: "?"

Cái gì cơ?

Sao còn sớm hơn cả nay vậy!

Lại còn bị cô khiêu ngược lại nữa?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận