Sáng / Tối
[Nhưng tại sao mỗi lần thấy hai người họ ở bên nhau, tôi vẫn cứ thấy khó chịu nhỉ? Cứu với, rốt cuộc phải cư xử sao mới có thể chung sống hòa bình với một ông bạn cùng phòng hơi "tra" như thế này đây...]
Bài đăng này đang khá hot, được đẩy thẳng lên trang chủ của tôi. Ban đầu tôi định vào xem giải trí thôi nhưng càng đọc càng thấy lạnh sống lưng, tim đập thình thịch. Nhìn lại ảnh đại diện của chủ bài đăng... y hệt cái ảnh đại diện trên WeChat của Sầm Phi Bạch.
Tôi nhẩm tính lại hai người còn lại trong phòng, cuối cùng đau đớn nhận ra: Cái thằng "đẹp trai như hot boy" kia, ngoài tôi ra thì chẳng còn ai khác.
Tôi kéo xuống dưới, phần bình luận đã lên tới mấy nghìn lượt.
[Dù là bạn cùng phòng thì cũng nên giữ khoảng cách chứ. Dù sao đó cũng là chuyện riêng của người ta mà.]
Sầm Phi Bạch phản hồi: [Với tư cách là một người bạn bình thường, tôi thực sự thấy cậu bạn bị dắt mũi kia rất đáng thương, nhìn mà không chịu nổi. Tôi chỉ muốn bạn mình đi đúng hướng, tìm một đối tượng đàng hoàng để yêu thôi.]
Ngoài đời, cái tên Sầm Phi Bạch này vốn cứ đơ mặt ra như tiền, chẳng bao giờ chịu mở miệng. Thế mà lên mạng lại hóa thành "kẻ lắm lời", thậm chí còn bổ sung thêm một đống quan điểm cá nhân dưới phần bình luận.
Tôi sắp xếp bình luận theo lượt tương tác cao nhất. Có một dòng bình luận đang leo hạng vù vù: [Này chủ thớt, có khi nào... cậu ghen rồi đúng không?]
Dòng này vừa được Sầm Phi Bạch trả lời lại cách đây vài giây. Tốc độ tay của cậu nhanh thật, làm một tràng phản bác: [Làm sao có thể! Tôi là trai thẳng 100%!]
[Tôi chỉ là có tinh thần chính nghĩa hơi cao.]
[Tôi không nhìn nổi cái bộ dạng đó của cậu ta thôi.]
Dưới bài đăng, có người chỉ để lại đúng hai chữ "Cuống rồi", Sầm Phi Bạch lập tức ghim luôn phản hồi mới nhất của mình lên đầu: [Tôi thật sự không có cuống, tôi chắc chắn mình là trai thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cau-ban-cung-phong-la-trai-thang-ang-bai-boc-phot&chuong=2]
Dạo này, tôi đang dự định sẽ nỗ lực dùng khoảng cách vật lý để hai người họ không thể tiếp xúc với nhau nữa, cho cậu kia sớm bỏ cuộc. Haizz, tôi thật sự chỉ thấy cậu ta đáng thương thôi.]
Hóa ra nửa tháng nay, Sầm Phi Bạch cứ lượn lờ trước mặt tôi là vì chuyện này...
Đúng là cái thằng bạn thẳng đuột, chính nghĩa đầy mình. Cũng may tôi cũng là trai thẳng, chứ không chắc cũng bị cậu dọa cho khiếp vía rồi.
3
Sầm Phi Bạch cứ đinh ninh cái gã mà tôi đang "tán tỉnh" chính là Giang Cảnh Chu.
Cậu ta ở phòng ký túc xá bên cạnh, là đội trưởng đội bơi lội của trường và cũng là dân IT giống bọn tôi. Trong buổi giới thiệu bản thân đầu năm lớp 10, Giang Cảnh Chu đeo kính gọng vàng thanh mảnh, phong thái lịch lãm bước lên bục: "Chiếc thuyền nhỏ từ đây đi, gửi đời thừa nơi sông biển*. Mình là Giang Cảnh Chu."
(*Trích bài thơ "Lâm Giang Tiên" - Tô Thức)
Chỉ một câu thôi đã khiến hội chị em đổ đứ đừ. Hứa Nhiễm chính là một trong số đó.
Nếu không phải vì Hứa Nhiễm, thực ra tôi cũng chẳng dây dưa gì nhiều với gã họ Giang này. Hứa Nhiễm theo đuổi cậu ta suốt một tháng trời, vung không biết bao nhiêu tiền của lẫn tâm tư, Giang Cảnh Chu mới chịu gật đầu.
Trong cuộc tình này, Hứa Nhiễm luôn là người chủ động. Cô ấy cứ ngỡ cậu ta là kiểu người khô khan, tính tình vốn dĩ chậm chạp trong chuyện tình cảm.
Yêu nhau được hai năm, cô ấy mới tình cờ phát hiện Giang Cảnh Chu không chỉ là "bậc thầy quản lý thời gian", cùng lúc nhắn tin gạ gẫm với vô số người, mà thậm chí trong đó còn có cả đàn ông. Cậu ta không chỉ bám váy phụ nữ mà còn lấy tiền của Hứa Nhiễm để bao nuôi kẻ khác.
Trong cơn thịnh nộ vì bị lừa cả tình lẫn tiền, Hứa Nhiễm dứt khoát chia tay. Nhưng vừa dứt xong, Giang Cảnh Chu đã lập tức "có mới nới cũ" với một cô gái khác, thậm chí còn đang thả câu thêm tám người nữa.
Hứa Nhiễm thực sự phát điên. Cô ấy chợt nhớ ra mình từng thấy một tấm ảnh chụp nghiêng của tôi trong album ảnh bị ẩn của cậu ta. Sau một hồi phân tích tỉ mỉ kết hợp với trí tưởng tượng bay xa, cô ấy đi đến kết luận: Tôi chính là "gu" của Giang Cảnh Chu.
Thế là cô ấy tìm mọi cách để liên lạc với tôi. Ngặt một nỗi, Hứa Nhiễm không chỉ là bạn học cùng lớp với tôi mà còn là con gái thứ hai của bác trai nhà hàng xóm của mợ của bạn thân em gái tôi.
Hứa Nhiễm bắt đầu bằng màn khóc lóc sướt mướt, sau đó tặng cho em tôi một combo thạch rau câu Hỷ Chi Lang khổng lồ mà em ấy thích nhất. Em gái tôi chỉ mất đúng 30 giây suy nghĩ rồi vỗ ngực cam đoan với Hứa Nhiễm: "Chị yên tâm, girls support girls, từ nay anh trai em chính là em trai của chị!"
Chúc mừng tôi đã chính thức trở thành mắt xích quan trọng trong kế hoạch "mỹ nam kế" của Hứa Nhiễm.
Vậy là, tôi "đột nhiên" phát hiện ra mình rất đam mê bơi lội, đã vậy còn "tình cờ" rảnh rỗi đúng vào khung giờ Giang Cảnh Chu đi bơi, đôi khi lại còn "vô ý" sặc nước vài cái.
"Đội trưởng Giang này, ngưỡng mộ anh thật đấy. Anh là đội trưởng đội bơi, còn loại chỉ biết đâm đầu vào bóng rổ như em thì chẳng biết tí gì về thể thao dưới nước cả."
Tôi nén cơn buồn nôn, bóp nghẹt giọng để đọc mấy lời thoại sến súa mà Hứa Nhiễm soạn cho.
Ánh mắt Giang Cảnh Chu thay đổi ngay lập tức. Tôi cứ thế lẩm bẩm lời thoại, cảm thấy mình sắp nôn đến nơi vì kinh tởm, rồi không nhịn được mà nôn khan một cái.
Giang Cảnh Chu vội vàng đỡ lấy tay tôi, lộ rõ vẻ xót xa: "Chắc chắn là cậu bị sặc nước nên thấy khó chịu trong người rồi đúng không?"
Tôi nở một nụ cười gượng gạo: "À vâng, đúng đúng, chuẩn rồi đấy ạ."
Dưới bàn tay đạo diễn của Hứa Nhiễm, dường như Giang Cảnh Chu đã dồn hết tâm trí vào tôi. Sầm Phi Bạch, người vốn chẳng hay biết gì về kế hoạch này bắt đầu đứng ngồi không yên. Bởi vì khi vào sinh nhật tôi, Giang Cảnh Chu lại tặng một bó hồng trắng siêu to khổng lồ.
Ánh mắt Sầm Phi Bạch tối sầm lại: "Giang Cảnh Chu thích cậu à?"
Tôi không trả lời.
"Cậu cũng thích cậu ta?" Cậu bồi thêm câu nữa.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận