Sáng / Tối
Lúc này trên đường chỉ còn lại hai đứa, xem chừng hy vọng đuổi kịp đoàn rất mong manh. Tôi đồng tình với ý kiến của cậu, thế là hai đứa rẽ vào một lối nhỏ rợp bóng cây. Cuối con đường có một cái chòi nghỉ chân, vừa hay có thể ngồi uống nước, ăn chút gì đó lấy lại sức.
Có lẽ vì quá mệt, tôi và Sầm Phi Bạch cùng nằm ườn ra ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi. Đến khi tỉnh dậy, lúc nhìn đồng hồ đã sáu giờ chiều rồi!
Lúc này rừng sâu tĩnh mịch, bầu trời bắt đầu mờ tối, báo hiệu màn đêm sắp buông xuống.
Tôi và Sầm Phi Bạch nhìn nhau, nhanh chóng quay lại đường chính để rảo bước leo tiếp nhưng vẫn không kịp tốc độ mặt trời lặn. Bốn bề lặng ngắt như tờ, đường núi âm u không một bóng người, đâu đâu cũng đen kịt.
Tôi chợt nhận ra có điều gì đó không ổn. Cái cậu Sầm Phi Bạch này bỗng dưng im bặt.
Tôi mượn chút ánh sáng le lói cuối ngày để nhìn cậu từ một phía, bỗng phát hiện sắc mặt cậu rất tệ, những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trên má.
Cậu thở gấp, lồng ngực phập phồng không yên. Lúc nãy leo núi không thấy cậu thế này, chắc chắn không phải do mệt.
"Cậu sợ bóng tối à?" Tôi ngập ngừng hỏi.
Sầm Phi Bạch nhìn tôi đầy sâu sắc, môi mấp máy, mặt cắt không còn giọt máu. Không nghĩ ngợi nhiều, tôi lập tức nắm chặt lấy cổ tay cậu. Hồi nhỏ, mỗi lần em gái tôi sợ tối, con bé đều nắm chặt tay tôi không chịu buông.
Tôi dắt Sầm Phi Bạch đi, xoa nhẹ đầu cậu: "Đừng sợ, có tôi ở đây rồi."
Dường như Sầm Phi Bạch đã bình tâm hơn, cậu nhìn tôi, cố nặn ra một nụ cười. Cứ thế, cậu chẳng nói lời nào, còn tôi vẫn nắm lấy cổ tay cậu đi trên con đường núi trong đêm tối. Thậm chí chẳng biết từ lúc nào... tay chúng tôi đã chuyển thành mười ngón đan chặt lấy nhau.
Đến khi nhìn thấy ánh đèn đường mờ ảo phía xa, tôi vui mừng khôn xiết: "Phi Bạch, tới đích rồi, không cần phải sợ nữa đâu."
Chúng tôi càng đi càng nhanh, cuối cùng khi gần tới chân núi, tôi đã thấy bóng dáng của Trương Húc. Tôi vẫy tay thật mạnh: "Trương Húc!"
Vẻ lo lắng chờ đợi trên mặt Trương Húc biến mất, cậu ấy thở phào nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
6
"Hai cậu làm sao thế hả? Làm tôi lo sốt cả ruột!"
Sự quan tâm của Trương Húc hiện rõ mồn một qua khuôn mặt, tôi chỉ biết liên tục xin lỗi: "Giữa đường nghỉ chân một lát, không ngờ lại bị trễ lâu đến vậy!"
"Được rồi, ai thèm chấp cậu làm gì." Trương Húc phì cười, đấm nhẹ vào vai tôi một cái, rồi quay sang hỏi: "Phi Bạch, cậu không sao chứ? Tôi nhớ cậu mắc chứng sợ bóng tối, trời sập tối thế này mà vẫn còn ở trên núi, có ổn không đấy?"
Tôi liếc nhanh qua Sầm Phi Bạch, quả nhiên cậu mắc chứng bệnh này thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cau-ban-cung-phong-la-trai-thang-ang-bai-boc-phot&chuong=4]
Ánh mắt Sầm Phi Bạch hờ hững, sắc mặt đã trở lại bình thường: "Tôi không sao."
"Ừ, không sao là tốt rồi." Trương Húc thở phào. "Trong hội chỉ có mình cậu là nhỏ tuổi nhất, lúc nào tôi cũng coi cậu như em trai vậy. Lúc xuống núi có mệt không? Đi lâu như thế, không biết cậu có chịu nổi không nữa?"
Ánh mắt Sầm Phi Bạch dừng lại trên người tôi một chốc, rồi ngay sau đó lại dời xuống bàn tay tôi. Những ngón tay cậu khẽ co lại một cách mất tự nhiên, cậu nhỏ giọng đáp: "Không đâu, thời gian trôi qua nhanh lắm."
"Thôi được rồi, được rồi. Chúng ta mau về trường thôi! Tôi còn phải gọi điện cho Giang Cảnh Chu nữa, cậu ta sắp phát điên vì lo rồi kìa."
Khóe miệng Sầm Phi Bạch nhếch lên một nụ cười nhạt, dường như có chút mỉa mai, cậu bâng quơ nói: "Bảo là phát điên vì lo, thế mà chẳng thấy đứng đây đợi người nhỉ?"
Giọng điệu nồng nặc mùi "cà khịa" của cậu lộ liễu đến mức ngay cả một kẻ vô tư như Trương Húc cũng cảm nhận được, cậu ấy vội vàng xua tay giải thích: "Không phải đâu, nghe bảo có một đống hoa tươi chuyển đến cho Giang Cảnh Chu, hàng vận chuyển lạnh nên cậu ta phải đích thân chạy về gấp để ký nhận, cũng là bất khả kháng thôi mà."
"Giang Cảnh Chu mua hoa tươi?" Đôi lông mày của Sầm Phi Bạch nhíu chặt lại.
"Đúng thế, cuối tuần này là tiệc sinh nhật của cậu ta mà, nghe đâu cậu ta mua tới hai ba nghìn đóa hồng đỏ lận!"
Trương Húc như sực nhớ ra điều gì đó, trở nên hưng phấn hẳn lên: "Hoa hồng đỏ đó nha, tỏ tình, chắc chắn là để tỏ tình rồi! Tôi dám cá là Giang Cảnh Chu định tỏ tình với ai đó nên mới vội như thế, không thể để hoa hỏng được."
Trương Húc gãi đầu: "Chỉ là không biết cậu ta thích ai thôi. Lần này cậu ta đã độc thân hơn năm tháng rồi đấy..."
Tôi vội vàng ngắt lời: "Tiệc sinh nhật cuối tuần của Giang Cảnh Chu mời những ai thế? Có phải cả lớp đều đi không?"
Trương Húc bĩu môi, lầm bầm: "Thế thì cậu đánh giá cao cả lớp quá rồi. Bề ngoài Giang Cảnh Chu hòa nhã nhưng thực chất trong xương tủy vẫn có chút kiêu ngạo đấy. Cái ký túc xá này, chẳng phải cậu ta chỉ mời mỗi mình cậu thôi à?"
"Thế cậu ta còn mời ai ở các phòng khác nữa không?"
"Phòng khác cũng chưa nghe nói gì cả! Hiện giờ tôi chỉ biết mỗi cậu là nhận được lời mời thôi, dù sao cái thiệp mời bằng giấy của Giang Cảnh Chu làm cực kỳ đẹp, tôi ấn tượng sâu sắc lắm."
Trương Húc càng nói, sắc mặt Sầm Phi Bạch càng sa sầm xuống.
Tôi thầm kêu không ổn. Nếu chỉ có mình tôi đi, kế hoạch của Hứa Nhiễm làm sao triển khai được đây?
"Không sao, để tôi hỏi thẳng Giang Cảnh Chu xem có thể rủ thêm mấy người bạn đi cùng cho vui không?"
Trương Húc vui mừng ra mặt. Tôi ngập ngừng hỏi Sầm Phi Bạch: "Cậu có muốn đi cùng tôi không?"
"Tất nhiên Phi Bạch muốn đi rồi, cậu không thấy cậu ấy sắp sốt sắng đến chết đi được, chỉ chờ cậu mở lời thôi à?" Trương Húc vô tư nói.
Tôi chẳng biết Trương Húc nhìn ra từ đâu, chỉ chú ý thấy vành tai Sầm Phi Bạch bỗng chốc đỏ ửng lên. Cái cậu Trương Húc này đúng là có khả năng "giải mã" gương mặt liệt của Sầm Phi Bạch thật đấy.
"Hôm nay Phi Bạch vui lắm đấy nhé, đây là ngày tôi thấy cậu ấy vui nhất từ trước đến giờ luôn!"
Trương Húc trưng ra vẻ mặt vô cùng đắc ý: "Thấy quan hệ giữa hai cậu tốt thế này, tôi cũng yên tâm rồi."
7
Bữa tiệc sinh nhật của Giang Cảnh Chu diễn ra vào tối Chủ nhật.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận