Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần

Chương 468: Tranh sủng giành Khuynh Khuynh

Ngày cập nhật : 2026-05-17 03:02:51
Cánh cửa theo tiếng mà mở ra.
Nguyệt Kiến đã âm thầm tụ lực người tiến hóa trong lòng bàn tay, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay công kích.
Giây tiếp theo, bốn mắt nhìn nhau.
"..."
Im lặng.
Vẫn là im lặng.
Trong cửa, Nguyệt Kiến đang trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Ngoài cửa, Nguyên Minh Trì cũng đã kẹp sẵn một lá bùa trong tay.
Hai người đều đã dịch dung. Nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên, cả hai vẫn nhận ra đối phương.
Dù sao... bọn họ vốn không phải kiểu người dùng mắt để nhận người. Không khí như ngưng đọng trong khoảnh khắc ấy.
Bầu không khí cứng lại đến mức gần như không thể hô hấp.
Nguyệt Kiến bước lên trước một bước, tiện tay đóng cửa lại.
Sau một khoảng lặng rất rất dài, Nguyên Minh Trì cuối cùng mới chậm rãi thở ra một hơi, nhưng giọng vẫn mang theo vài phần không chắc chắn: "Tam sư tỷ?"
"Là Tiểu Ngũ à." Nguyệt Kiến khoanh tay dựa bên cửa, nhướng mày cười: "Hóa ra người Khuynh Khuynh nói sẽ đưa em ấy về là cậu? Đúng là khiến chị bất ngờ thật."
Nguyên Minh Trì day trán, bất đắc dĩ bật cười: "Người nên bất ngờ hơn phải là em mới đúng. Em vốn tưởng rằng..." Anh vốn tưởng mình là người đầu tiên tìm được tiểu sư muội.
Trong đầu còn đang tính xem nên làm sao vừa lôi được đám người có dị tâm trong sư môn ra ánh sáng, vừa tiện thể khoe khoang với mấy sư huynh sư tỷ đệ muội khác một phen.
Kết quả, anh lại gặp Nguyệt Kiến ngay trong nhà của Tư Phù Khuynh.
Hơn nữa còn là Nguyệt Kiến mặc đồ ở nhà.
Điều này chứng tỏ cái gì?
Chứng tỏ anh đã bị người khác cướp trước rồi!
Tuy cùng thuộc Vân Thượng Chi Đỉnh, nhưng thật ra giao tình giữa Nguyên Minh Trì và Nguyệt Kiến không quá sâu.
Nguyệt Kiến là kiểu thần bí chủ nghĩa độc lai độc vãng. Cô còn sở hữu thuật dịch dung và kỹ năng biến giọng cực kỳ cao siêu, cho dù là người quen lướt ngang qua cũng chưa chắc nhận ra cô.
Trong cả Vân Thượng Chi Đỉnh, người có quan hệ thân thiết với cô nhất chỉ có Đàm Kinh Mặc -- người được mệnh danh là "hoa giao tiếp của Vân Thượng Chi Đỉnh".
"Còn tưởng cái gì?" Nguyệt Kiến liếc mắt một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của Nguyên Minh Trì, khóe môi cong lên, không nhanh không chậm bồi thêm một đao: "À đúng rồi, thật ra cậu là người thứ ba gặp được tiểu sư muội đấy. Chị với lão Lục đều đã gặp em ấy rồi."
Nụ cười trên mặt Nguyên Minh Trì cuối cùng cũng không giữ nổi nữa.
Một cái tên bị anh nghiến răng gọi ra: "Raphael·Muston?"
Anh thế mà... đã thành thứ ba rồi?!
"Ừm." Nguyệt Kiến nhìn vẻ mặt như vừa bị đả kích nặng nề của anh, cuối cùng vẫn rủi lòng thương mà an ủi một câu: "Nhưng lão Lục không nhận ra em ấy. Cho nên cậu vẫn là người thứ hai tìm được tiểu sư muội."
Nguyên Minh Trì âm trầm nhìn Nguyệt Kiến. Nhưng câu này hoàn toàn không an ủi được anh chút nào. Rõ ràng anh phải là người đầu tiên mới đúng!
"Ơ?" Tư Phù Khuynh kéo vali đi tới, tò mò nhìn hai người đứng ngoài cửa: "Sao hai người cứ đứng ở đây thế? Muốn ôn chuyện thì vào trong rồi nói tiếp chứ."
Nguyệt Kiến quay người lại, chậm rãi nói: "Tiểu Ngũ đang ghen tị vì chị là người tìm được em trước, hơn nữa còn biết tên thật của em."
Cô ấy thì khác. Cô ấy chỉ cảm thấy một loại sung sướng bí mật khó diễn tả.
Nguyên Minh Trì mỉm cười, nụ cười mang theo vài phần nguy hiểm: "Tiểu sư muội, tên thật?"
Tư Phù Khuynh chớp mắt: "Ồ, Tư Phù Khuynh mà. Lên mạng tìm là ra."
Nguyệt Kiến nhún vai: "Nhưng tên ấy là chính miệng tiểu sư muội nói cho chị biết."
Nguyên Minh Trì nhàn nhạt hừ một tiếng: "Sao nào? Chẳng lẽ tam sư tỷ cũng giống em, tìm được tiểu sư muội vào lúc quan trọng nhất rồi cứu em ấy khỏi nước sôi lửa bỏng?"
"Khoan đã." Tư Phù Khuynh lập tức lên tiếng: "Em cảm thấy cụm 'nước sôi lửa bỏng' này--"
Hình như không thích hợp lắm.
Nhưng cô còn chưa nói hết câu, trong hành lang vốn không rộng rãi đã bắt đầu lan tràn sát khí.
"Tiểu Ngũ muốn đánh với chị?" Nguyệt Kiến xoay cổ tay: "Tầng hầm có phòng huấn luyện chuyên dụng đấy, đi làm một trận không?"
Nguyên Minh Trì khẽ cười: "Đúng ý em. Cung kính không bằng tuân mệnh, tam sư tỷ mời."
Tư Phù Khuynh: "..."
Rõ ràng bọn họ là những sư huynh sư tỷ đệ muội vô cùng hòa thuận yêu thương nhau cơ mà? Sao tự dưng phong cách lại lệch thành thế này rồi?!
"Dừng dừng dừng!" Tư Phù Khuynh lập tức chen vào giữa hai người: "Hai người mà đánh thật thì cả tòa nhà này cũng bị sập mất. Mấy hôm nay đã đủ náo loạn rồi, vào ăn cơm trước đi. Tay nghề của thím em siêu ngon luôn."
Cô vừa dứt lời, Nguyệt Kiến đã choàng tay qua vai cô, động tác vô cùng thân mật: "Tuy chị chưa có cơ hội cứu tiểu sư muội. Nhưng chị có thể cùng em ấy vào quán bar uống rượu trò chuyện vui vẻ. Tiểu Ngũ làm được không?"
Tư Phù Khuynh thầm nghĩ, câu này rõ ràng là nói bừa. Bởi vì cô và tam sư tỷ còn chưa kịp vào bar, đã gặp ngay người từng bị tam sư tỷ tra rồi.
Hơn nữa còn là cấp trên của Zero nữa chứ.
Nụ cười trên môi Nguyên Minh Trì càng trở nên nguy hiểm hơn. Hai người giống như giây tiếp theo sẽ lập tức lao vào đánh nhau.
"Thím ơi, cháu về rồi đây!" Tư Phù Khuynh quyết đoán ra tay trước, lấy chìa khóa mở cửa: "Hôm nay cháu muốn ăn cá kho."
"Đã chuẩn bị sẵn cho cháu rồi." Diệp Chẩm Miên hoàn toàn không biết ngoài cửa vừa xảy ra chuyện gì, bà bước ra cười hỏi: "Vị tiên sinh này là bạn của Khuynh Khuynh ở Đông Tang sao?"
Trong nháy mắt, Nguyên Minh Trì đã thu lại toàn bộ khí thế trên người.
"Chào phu nhân." Anh khẽ mỉm cười: "Cháu họ Nguyên, cứ gọi cháu là Minh Trì là được."
"Được được được, gọi phu nhân xa lạ quá." Diệp Chẩm Miên cười hiền hậu: "Minh Trì cứ giống Nguyệt Nguyệt, gọi tôi là thím, là được rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cuop-moi-thu-toi-tro-lai-lam-nu-than&chuong=468]

Nếu là bạn của Khuynh Khuynh thì cùng vào ăn tối nhé."
Nụ cười của Nguyên Minh Trì hơi cứng lại. Lão Tam vậy mà đã lấy lòng được cả người nhà của tiểu sư muội rồi?!
Nguyệt Kiến lần nữa nhận được ánh mắt tử thần từ Nguyên Minh Trì, ý cười nơi khóe môi càng sâu hơn: "Khuynh Khuynh, hôm nay chị lại dạy em trai em cách sử dụng năng lực người tiến hóa đấy. Nó học rất nhanh."
Tư Phù Khuynh mỉm cười: "Tam sư tỷ, chị nói nữa là ngũ sư huynh có khi muốn ám sát chị thật đấy."
"Ám sát thì ám sát thôi." Nguyệt Kiến nhún vai: "Chị còn chưa từng giao thủ với Tiểu Ngũ, cũng khá mong chờ."
Giữa hai người sóng ngầm cuồn cuộn. Ngay cả Niên Dĩ An vừa làm đề vừa ăn cơm cũng nhận ra bầu không khí không ổn.
Cậu mờ mịt ngẩng đầu lên, vừa lúc đối diện với ánh mắt của Nguyên Minh Trì.
Niên Dĩ An còn chưa kịp chào hỏi, đã nghe Nguyên Minh Trì nhướng mày hỏi: "Có muốn học âm dương thuật không? Anh dạy cậu. Có vài thứ... người nào đó không dạy được đâu."
Niên Dĩ An: "..."
Không.
Cậu không muốn. Phải học quá nhiều thứ rồi, bây giờ cậu chỉ muốn làm một con cá mặn nằm yên chờ chết thôi.
"Âm dương thuật thì có gì hay." Nguyệt Kiến chậc một tiếng: "Dĩ An, theo chị học cận chiến đi. Chị dạy em thuật giết người tầm gần."
Niên Dĩ An lần nữa: "..."
Tha cho cậu đi.
Sau khi xác định hai người thật sự sẽ không đánh nhau, Tư Phù Khuynh mới yên tâm cầm đũa lên ăn cơm.
"Đinh."
Điện thoại vang lên một tin nhắn từ mục quan tâm đặc biệt.
[Úc Tịch Hành]:[Về đến nhà chưa?]
[Tư Phù Khuynh]:[Về rồi, đang ăn cơm thím nấu đây [xoay vòng vòng.jpg][
[Tư Phù Khuynh]:[Cửu ca ăn chưa?]
[Úc Tịch Hành]:[Ừm, ăn rồi. Mai anh tới đón em.]
[Tư Phù Khuynh]:[Vâng vâng, em chờ anh [thả tim.jpg]]
Một tay cô chống cằm, tay còn lại trả lời tin nhắn. Cả người dường như cũng trở nên sống động và nhẹ nhàng hơn hẳn.
Nguyệt Kiến cầm đũa, thấp giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Có phải cảm thấy tiểu sư muội thay đổi rất nhiều không?"
"Ừm." Nguyên Minh Trì khựng lại một chút rồi khẽ đáp: "Trước đây em ấy tuy cũng cười... nhưng nụ cười chưa bao giờ thật lòng."
Tư Phù Khuynh còn thần bí hơn cả Nguyệt Kiến. Bọn họ chỉ biết hình như cô từng ở Học viện Vĩnh Hằng một thời gian.
Sau đó không rõ đã xảy ra chuyện gì. Giống như chỉ trong một đêm, có thứ gì đó bên trong cô hoàn toàn sụp đổ.
Khoảng thời gian ấy, sau khi trở về Vân Thượng Chi Đỉnh, cô tự nhốt mình trong phòng, ngày đêm đều ở trong "Vĩnh Hằng", giống như ngay cả mạng sống cũng không cần nữa.
Mặc dù "Vĩnh Hằng" có thể giúp bọn họ nâng cao thực lực, nhưng dù sao trò chơi cũng liên kết trực tiếp với sóng não con người.
Nếu thời gian quá dài hoặc bị thương quá nặng, hệ thần kinh sẽ chịu tổn thương nghiêm trọng, thậm chí có khả năng không bao giờ tỉnh lại nữa.
Ngay cả đại sư huynh cũng chưa từng luyện tập điên cuồng đến mức đó.
"Là chuyện tốt." Nguyệt Kiến gật đầu: "Ít nhất bây giờ em ấy thật sự vui vẻ."
Nguyên Minh Trì cũng đồng tình.
Bữa cơm cuối cùng kết thúc vô cùng thuận lợi.
Niên Dĩ An lập tức tuyên bố cậu phải đi làm đề thi đại học, rồi chạy mất nhanh như bay.
Tư Phù Khuynh sắp xếp phòng khách cho Nguyên Minh Trì, còn bản thân thì đi tới khoang trò chơi.
"Tiểu sư muội, em cũng không cần vừa về đã chui vào khoang trò chơi ngủ đâu chứ?" Nguyên Minh Trì nhíu mày: "Dù đúng là có thể hồi phục thể lực, nhưng vẫn sẽ mệt. Với tố chất cơ thể hiện giờ của em, tốt nhất đừng luyện tập quá sức."
"Ngũ sư huynh yên tâm." Tư Phù Khuynh mở nắp khoang trò chơi ra: "Em không luyện tập. Em vào chơi trò Hoàng đế dưỡng thành kế hoạch thôi."
Nguyên Minh Trì: "?"
Quả nhiên anh không hiểu nổi.
Giới trẻ bây giờ... đúng là càng ngày càng biết chơi.
...
Ngày hôm sau, Đại học Hạ.
Sau khi "Nhật Ký Nhân Viên Mới" phát sóng xong, Vệ Thừa Vân lập tức trở thành người nổi tiếng trong trường. Đi trên đường cũng có người xin chữ ký.
Đối với một người mặt than mà nói, chuyện này thật sự vô cùng khó khăn.
Trần Văn Tân cũng có được không ít nhân khí. Chỉ có hoàn cảnh của Ngũ Vạn Oánh là hoàn toàn không thay đổi.
Mùa tốt nghiệp đã tới gần, rất nhiều sinh viên Đại học Hạ đều đang chụp ảnh tốt nghiệp. Ngũ Vạn Oánh vừa chụp ảnh với bạn cùng phòng xong trở về.
Cô ta nhìn ống tay áo bên trái trống rỗng của mình, thần sắc lại tối đi vài phần.
"Vạn Oánh, luận văn của cậu còn chẳng cần sửa." Bạn cùng phòng vô cùng hâm mộ: "Phần duyệt sơ bộ với phản biện kín của cậu đều thuận lợi thông qua rồi, lần bảo vệ này chắc chắn cũng rất suôn sẻ."
Sau khi viết xong luận văn, sinh viên sẽ phải nộp duyệt sơ bộ trước.
Duyệt sơ bộ là do giáo viên hướng dẫn liên hệ với những giảng viên quen biết để tiến hành vòng đánh giá đầu tiên, đưa ra ý kiến chỉnh sửa tương ứng, đồng thời đồng ý cho nghiên cứu sinh tham gia bảo vệ luận văn.
Sau đó mới tới vòng phản biện chính thức.
Phản biện chính thức là phản biện kín, luận văn sẽ được gửi tới tay các giáo sư chuyên ngành liên quan của tất cả các trường đại học trên toàn quốc.
Nếu bất kỳ khâu nào bị đánh trượt, đều sẽ dẫn tới việc phải hoãn tốt nghiệp.
Ngũ Vạn Oánh chỉ nhàn nhạt đáp một câu: "Chỉ cần cố gắng, cậu cũng làm được thôi."
Bạn cùng phòng bĩu môi, không nói thêm nữa.
Ngũ Vạn Oánh cũng không để tâm.
Đúng lúc ấy, cô ta nhận được tin nhắn từ giáo sư Lý.
[Giáo sư Lý]:[Chiều mai bảo vệ luận văn. Tiền bối Thái Trọng Niên cùng các giáo sư của Tổ chức Y học Quốc tế sẽ có mặt, chuẩn bị cho tốt, tuyệt đối không được xảy ra sai sót.]

Bình Luận

0 Thảo luận