Sáng / Tối
“Lâm Uyên, cái loại người như anh, tôi thề đời này kiếp này sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu, a a a a!”
“Anh tưởng mua hot search bôi đen Tạ Du là anh có thể kê cao gối mà ngủ sao? Tôi nói cho anh biết: Nằm mơ đi!”
Vừa kết thúc buổi tập ngày hôm nay, khu bình luận trên Weibo của Lâm Uyên lại bị đám fan cuồng của Tạ Du quấy đảo đến mức long trời lở đất. Lâm Uyên ngơ ngác, anh lướt Weibo một vòng mới phát hiện ra đám blogger vừa tung lên một đoạn clip so sánh mới nhất.
Lâm Uyên: “... Với cái trình độ này của anh ta thì chẳng đến lượt tôi phải tha thứ đâu. Chi bằng đi hỏi ‘cái ấm nước sôi” kia xem, nó có tính tha thứ cho anh ta không?”
Cư dân mạng: “...”
Thế là, một siêu thoại mới toanh được khai sinh — #Xin lỗi cái ấm nước sôi#
“Nói một cách công tâm thì Tạ Du vẫn rất có trình độ chuyên môn đấy chứ. Anh ta đúng là một “chiếc ấm nước sôi’ được đào tạo bài bản mà.”
"Ha ha ha ha ha ha, hát hò gì mà cứ hụt hơi xong lại còn phì phì phun khí thế kia, đúng là cái ấm nước sôi còn gì nữa!Cười chết tôi rồi!”
Cư dân mạng thi nhau dùng hình ảnh “ấm nước” để chế ảnh meme, Fan của Tạ Du không cãi không lại miệng lưỡi người qua đường, chỉ còn cách tràn vào khu bình luận của Lâm Uyên chửi rủa vài câu trút giận:
“Cút về mà diễn cái vở kịch rách của anh đi, loại người như anh đến kiếp sau chắc cũng chẳng thấy được cảnh rạp kín chỗ đâu”
“Đến vai nam chính nhạc kịch còn chẳng với tới, ngoài việc đi ‘ké fame’ diễn viên mới nổi như Tạ Du ra thì anh ta còn làm được tích sự gì?”
“Số lương khán giả đi xem cái vở kịch rách nát đó chắc gì đã bằng một góc số lẻ fan trong fanmeeting của Tiểu Du”
《Ngày mai của ngày mai》 có quy mô khiêm tốn, địa điểm tổ chức cũng chỉ là những nhà hát tầm trung với sức chứa từ 500 đến 1000 người. Nhưng dù vậy, buổi biểu diễn đầu tiên cũng không hề lấp đầy chỗ trống.
Cũng may thù lao của dàn diễn viên không cao, lại có nguồn vốn hỗ trợ nên buổi diễn mới có thể duy trì tiếp.
Trong đoàn kịch, Lâm Uyên dần tìm lại được cảm giác làm chủ sân khấu.
Kết thúc đêm diễn đầu tiên, anh lại lao vào tập luyện cho buổi kế tiếp. Ở buổi biểu diễn đầu tiên, có vài chỗ anh chưa thực sự ưng ý, lần này anh quyết định đập đi xây lại, điều chỉnh cho tới khi hoàn hảo mới thôi.
Vé công diễn thứ hai của 《Ngày mai của ngày mai》 đã được mở bán, chỉ cách buổi đầu một tuần. Lâm Uyên từng để ý qua, tình hình bán vé buổi hai còn thảm hại hơn buổi trước, bởi phần lớn khán giả chỉ tò mò đi xem buổi đầu tiên cho biết.
Lúc này, Lâm Uyên đang cúi đầu nghe nhạc thì Lộ Tưởng bên cạnh bỗng nhiên rú lên một tiếng.
“Kêu cái gì đấy?” Trâu Hòa quay đầu lại, “Lại bị chửi trên Weibo à?”
Lộ Tưởng vốn là người đa năng, tài khoản Weibo chính thức của đoàn kịch cũng do một tay cậu quản lý.
Lộ Tưởng lắc đầu : “Không phải...”
“Phải nghĩ cách thôi...” Trâu Hòa thở dài thườn thượt, “Cứ bị mắng chửi tối ngày thế này, ai mà chịu cho được.”
“Tự nhiên...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-debut-that-bai-o-show-tuyen-tu&chuong=11]
có cực kỳ nhiều người đang đặt vé...” Lộ Tưởng lắp bắp.
Trâu Hòa vẫn chưa kịp tiêu hóa thông tin, mãi một lúc sau mới “Á” lên một tiếng: “Cái gì cơ?”
“Số vé của buổi công diễn thứ hai hiện đã bán được 60% rồi!” Lộ Tưởng hưng phấn, “Hồi kết thúc buổi đầu tiên, chúng ta còn chưa bán nổi một nửa số vé cơ mà!”
Cứ ngỡ thế là đỉnh điểm rồi, kết quả Lộ Tưởng vừa nhấn F5, số lượng vé bán ra lại tăng vọt, mười mấy tấm vé nữa cứ thế 'bay màu' trong chớp mắt.
Nên nhớ, rạp lần này tổng cộng chỉ có hơn 800 chỗ ngồi!
“Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?”
Trâu Hòa và Lộ Tưởng nhìn nhau ngơ ngác. Nghĩ đi nghĩ lại, ngoài vụ clip so sánh thực lực giữa Lâm Uyên và Tạ Du hơi “viral” một chút thì đoàn kịch chẳng còn hoạt động quảng bá nào khác.
“Giờ vẫn đang có người mua vé, ghế trống trong rạp ngày càng ít rồi!”
Nghe tiếng hô của Lộ Tưởng, cả dàn diễn viên cũng dừng buổi tập, vây lại xem náo nhiệt.
Vé được phân loại theo vị trí và mọi người nhận ra rằng những vị trí đẹp nhất, giá cao nhất lại là những vị trí bị “quét sạch” đầu tiên. Hiện tại chỉ còn lại vài vé hạng bét ở góc khuất, nhưng so với buổi đầu, đây đã là một bước nhảy vọt thần kỳ.
Dù sao, đây cũng là một tác phẩm mới chưa hề có chỗ đứng trên thị trường.
...
Cả đoàn kịch vốn chỉ dám mơ vé bán được 80% là mỹ mãn, thế nhưng sáng hôm sau, Lộ Tưởng đã gửi vào nhóm chat ảnh chụp màn hình những bình luận mới nhất.
Thời gian qua, Weibo đoàn kịch là nơi “nhận gạch đá” nhiều nhất, Lộ Tưởng thỉnh thoảng lại chọn ra vài cái bình luận cho mọi người xem để rèn luyện tinh thần thép. Hôm nay vừa thấy ảnh, mọi người cứ ngỡ lại là lời lẽ cay độc của fan Tạ Du, nhưng khi nhìn kỹ thì lại là:
“Vé đâu hết rồi?!!”
“Hỏi chấm? Đoàn kịch không biết đổi sang chỗ nào to hơn à? Tôi cứ tưởng vé này dễ săn lắm, ai dè đến cả cái ghế ở xó xỉnh cũng chẳng còn mà mua?”
“Làm ăn kiểu gì mà chỉ mở có 800 chỗ thế kia? Đổi rạp lớn ngay đi!”
Mọi người: “...”
Lúc này, dù là người thờ ơ nhất cũng không thể ngồi yên được nữa. Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Tại sao vé lại bỗng chốc trở thành hàng hiếm như vậy?
Lộ Tưởng bắt đầu tìm kiếm từ khóa “Ngày mai của ngày mai”. Gạt bỏ những trận khẩu chiến vô bổ của đám fan cuồng, cậu nhận ra chính đoạn clip ghi lại giọng hát của Lâm Uyên đã “hút hồn” khán giả.
Đám blogger chỉ cắt ghép vài câu thoại của Quý Phong, nhưng cư dân mạng đã kịp chuyền tay nhau trọn vẹn bản phối của ca khúc 《Bóng đêm》.
Vài câu hát lẻ tẻ vốn chẳng thể lột tả hết chiều sâu kịch bản, cùng lắm người ta chỉ cảm thấy Lâm Uyên hát hay. Nhưng một bản nhạc hoàn chỉnh lại xâu chuỗi được toàn bộ mạch cảm xúc của câu chuyện, mở ra một không gian tưởng tượng vô tận cho người xem.
Sự u uất thâm trầm của Quý Phong, đôi mắt luôn chất chứa một nỗi buồn vĩnh cửu... Nhìn gần thì cứ ngỡ là hồ nước trong veo, nhưng chỉ khi tiếng hát cất lên, người ta mới bàng hoàng nhận ra một hố đen hư vô đang nuốt chửng trái tim anh ta.
Bóng tối có thể nuốt chửng kẻ ác , nhưng chính tâm hồn Quý Phong cũng là một vực thẳm không đáy.
“Trình diễn live mà đỉnh đến mức này sao?”
“Giọng thật đấy à?!!!”
“... Diễn viên này đẹp trai quá, khí chất này, tạo hình này, tất cả đều hoàn hảo. Cho tôi xin cái tên đi, tôi phải đi xem bằng được!!”
Ngoài ra, những người có tiếng trong giới nhạc kịch như Châu Trì cũng góp công không nhỏ. Nhóm khán giả trung thành của thể loại này vốn rất kỹ tính, thường phải đợi cho đến khi vở diễn tạo được tiếng vang thực sự, họ mới chịu bỏ tiền mua vé.
Trùng hợp thay, 《Ngày mai của ngày mai》 lại có phản hồi rất tích cực, những người từng xem qua đều đánh giá rất cao tác phẩm này.
“Còn có một nhóm khán giả này nữa...” Lộ Tưởng đưa điện thoại cho Lâm Uyên, “Anh tự xem đi.”
Lâm Uyên nhận lấy. Màn hình dừng lại ở một bài đăng dài:
“Dù không hiểu nhiều về nhạc kịch, tôi vẫn quyết định mua vé để ủng hộ 《Ngày mai của ngày mai》.
Tôi bắt đầu thích Lâm Uyên từ thời 《Minh Nhật Tinh Đồ》. Khi đó anh ấy có nụ cười rạng rỡ nhất, nỗ lực và chân thành nhất. Anh ấy nổi tiếng sau một đêm, có hàng vạn người hâm mộ và tôi là một trong số đó.
Nhưng đáng tiếc, bữa tiệc nào rồi cũng đến lúc tàn, sân khấu nào rồi cũng phải hạ màn. Lâm Uyên không thể debut, sự nghiệp sau đó cũng dần lụi tàn. Vì anh ấy không có danh tiếng, dường như việc yêu thích anh ấy cũng trở thành một điều khiến người ta phải xấu hổ.
Tôi từng nghĩ anh ấy sẽ cứ thế mà biến mất khỏi giới giải trí, cho đến khi tôi thấy những đoạn clip của 《Ngày mai của ngày mai》, thấy người ta xôn xao hỏi tên anh ấy, cảm thán về thực lực của anh ấy.
Thực ra, Lâm Uyên của tôi vẫn luôn xuất sắc như vậy. Tôi cảm thấy thật may mắn vì anh ấy lại được ‘nhìn thấy’ một lần nữa. Kể từ khi sự nghiệp tụt dốc, anh hiếm khi lộ ra nụ cười trước ống kính, nhưng dạo gần đây, tôi thấy nụ cười đã trở lại trên gương mặt ấy.
Là một fan hâm mộ, dù có hơi muộn màng, tôi vẫn muốn được đứng sau tiếp thêm sức mạnh cho anh ấy, cho một Lâm Uyên đã kiên cường đứng dậy từ đống tro tàn.
Bởi vì tôi nhận ra, dù đã ba năm trôi qua, tôi vẫn sẽ rung động vì anh ấy thêm một lần nữa.”
Bên dưới bài đăng là vô số những lời đồng cảm.
Lâm Uyên siết chặt chiếc điện thoại, im lặng hồi lâu.
Những lời lẽ đẹp đẽ này, giá như nguyên chủ có thể đọc được sớm hơn một chút...
“Bây giờ, chỉ còn mình tôi đọc được thôi.” Lâm Uyên khẽ nói, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Anh không biết phải đáp lại tấm chân tình này thế nào, chỉ biết dồn toàn bộ tâm huyết vào từng động tác, từng lời ca trên sân khấu.
...
Đến buổi diễn tiếp theo, Châu Trì lại một lần nữa có mặt, dù anh đã phải tốn thêm một khoản không nhỏ cho tiền vé tàu cao tốc.
Anh kinh ngạc nhận ra, so với sự vắng vẻ của buổi đầu, lần này nhà hát rạp hát lúc này đã không còn lấy một chỗ trống. Phóng tầm mắt từ trên cao xuống, cả khán phòng kín đặc người, ngay cả những vị trí góc khuất nhất cũng đã được lấp đầy.
Châu Trì còn bắt gặp vài gương mặt quen thuộc trong giới, họ chỉ kịp gật đầu chào nhau rồi nhanh chóng ổn định chỗ ngồi để thưởng thức buổi diễn.
Và rồi anh nhận ra đẳng cấp của 《Ngày mai của ngày mai》 đã được nâng lên một tầm cao mới.
Hai ca khúc 《Bóng đêm》 và 《Bách hợp》 thực sự là một cuộc thăng hoa về thính giác. Cả Dung Lôi và Lâm Uyên đều đã hoàn toàn hòa nhập vào nhân vật, diễn xuất của họ tinh tế hơn, đa tầng hơn và đầy sức bùng nổ.
Cùng một vở diễn xem tới hai lần, nhưng Châu Trì không hề thấy chán, trái lại còn thấy da gà nổi lên từng đợt.
Tối đó, anh lại viết bài review trên trang cá nhân, nhưng dường như bài review của anh giờ đây đã trở nên thừa thãi. Bởi ngay khi màn đêm vừa buông xuống, cái tên 《Ngày mai của ngày mai》 đã chễm chệ leo lên hot search Weibo.
Không phải nhờ scandal với Tạ Du, cũng chẳng cần những lời mỉa mai của Bùi Đào, vở kịch này đã thực sự “hot” nhờ chính nội lực của nó.
“Nhiệt liệt đề cử! Không xem là phí cả đời!!”
“Kịch bản mạch lạc, diễn xuất của dàn diễn viên thì khỏi bàn, sức hút nhân vật phải gọi là đỉnh của chóp.”
“Hát quá hay! Tôi nghe mà run rẩy cả người, nước mắt cứ thế trào ra lúc nào không hay.”
Đứng ra bảo chứng cho vở kịch còn có không ít những cây đại thụ trong làng nhạc kịch.
Đến khi Châu Trì còn đang phân vân có nên “đu” tiếp buổi thứ ba không, anh mở ứng dụng lên thì bàng hoàng thấy vé đã bán sạch sành sanh.
Tầm này... mà đã cháy vé?
Anh bấm vào xem kỹ, trang web hiện dòng chữ đỏ chót: “Sold out”.
“...”
“... Có thể đổi rạp to hơn được không hả?!! Bạn tôi vừa khen nức nở xong, tôi định đi xem mà giờ vé đâu? Tấm vé quý giá của tôi đâu rồi??”
Trên khắp các diễn đàn, cư dân mạng đang than trời vì không mua được vé.
“Tôi muốn xem lại lần nữa! Một lần là không đủ!”
“Đoàn kịch ơi, có tính diễn thêm không? Tôi thèm xem đến phát điên rồi đây này!”
Chỉ trong một đêm, vé của 《Ngày mai của ngày mai》 bỗng trở nên “đắt hơn vàng”.
Nhân vật Quý Phong do Lâm Uyên thủ vai vụt sáng trở thành một hiện tượng.
Minh chứng rõ ràng nhất là — lượng người theo dõi trên Weibo của anh đã tăng vọt hơn 100.000 người chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.
Các tài khoản marketing cũng đồng loạt đăng tải những đoạn cắt biểu diễn trong “Ngày mai của ngày mai”.
Cảnh cuối cùng, Lâm Uyên ngã gục trong vũng máu, nhưng khóe môi lại nở một nụ cười mãn nguyện vì tâm nguyện cuối cùng đã thành hiện thực.
Màu trắng tinh khôi của chiếc áo sơ mi đối lập gay gắt với sắc máu đỏ thẫm. Đôi mắt vốn dĩ đầy rẫy u sầu, trong khoảnh khắc ấy, nỗi buồn dường như tan biến, chỉ còn lại sự thanh thản vĩnh hằng.
Sức công phá về mặt thị giác này khiến khán giả ám ảnh không thôi.
“Gương mặt thiên thần nhưng diễn xuất thì hắc ám, sự tương phản này ‘bánh cuốn’ thực sự!”
“Đỉnh quá, không thể tin được anh ấy từng là idol.”
“Nói thật, hồi đó tôi cũng chẳng hiểu tại sao người được chọn debut lại là Tạ Du nữa.”
“Chuẩn luôn, nhưng hồi đó ai dám nói, nói ra là bị fan anh ta ‘tế’ ngay. Giờ fan Tạ Du chỉ biết thổi phồng việc anh ta có chỗ đứng trong giới diễn viên, chứ cái quá khứ ở 《Minh Nhật Tinh Đồ》 và ở Wink thì giấu như mèo giấu cứt.”
“Thực ra diễn xuất của anh ta cũng... À thôi, không dám nói đâu, sợ bị ăn gạch lắm.”
...
Tại một nơi nào đó ở thành phố A, Tạ Du đang nhìn màn hình điện thoại với gương mặt xám xịt.
Hai từ khóa #Ấm nước sôi# và #Xin lỗi cái ấm nước sôi# vẫn chễm chệ trên hot search như một cái tát vào mặt hắn. Trong khi đó, Lâm Uyên lại đang nhận về cơn mưa lời khen.
“Chỉ là một vở nhạc kịch rách nát thôi, có thể tạo được bao nhiêu tiếng tăm chứ?” Người đại diện ở bên cạnh an ủi : “Dù cậu ta có diễn nát cả cái sân khấu đó thì cũng chẳng bao giờ với tới cái đẳng cấp của showbiz đâu.”
“Nghề chính của cậu là đóng phim, mấy chuyện ca hát lẻ tẻ đó đừng để tâm làm gì. Đối thủ thực sự của cậu bây giờ không phải là hạng tôm tép như Lâm Uyên.”
Người đại diện nói tiếp: “Sắp tới, vai diễn trong phim của đạo diễn Tần Phán Vân, cậu nhất định phải giành được bằng mọi giá. Tuổi tác cậu phù hợp, diễn xuất cũng ổn, tuy là vai phản diện nhưng nhưng không gian thể hiện rất lớn.”
Bên cạnh Tạ Dư, rõ ràng là một bản yêu cầu thử vai.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận