Sáng / Tối
“Nhiều người thế này sao?”
Tang Tử theo dòng người bước vào bên trong nhà hát. Đây là lần đầu tiên cô đi xem nhạc kịch, vốn tưởng rằng khán giả sẽ không đông lắm, nhưng nhìn bằng mắt thường, hàng ghế của cô và cả phía trước phía sau đều chật kín người, không còn lấy một chỗ trống.
Việc cô mua được vé buổi diễn này hoàn toàn là tình cờ. Một ngày nọ, cô thức đêm đọc xong nguyên tác “Ngày Mai Của Ngày Mai”, vì cái kết quá buồn mà trằn trọc mãi không ngủ được, thế là lên Weibo tìm kiếm vu vơ, kết quả phát hiện ra tác phẩm này thực sự đã được chuyển thể thành nhạc kịch.
Nhân vật yêu thích nhất của Tang Tử trong nguyên tác là Quý Phong và cô vừa vặn lướt trúng một đoạn cắt của nhân vật này.
Nói không ngoa, đoạn hát “Bóng Đêm” đó Tang Tử đã xem ít nhất 20 lần, thế nên trong trạng thái bản thân còn chẳng hề nhận thức được, cô đã mua vé và giờ đây đang ngồi trong nhà hát rồi.
Nhạc kịch thú vị hơn cô tưởng nhiều. Cô vốn nghĩ sẽ khô khan nhàm chán, vừa xem vừa tính toán tiến độ cốt truyện, nghĩ thầm chắc Quý Phong sắp xuất hiện rồi.
Ngay khi ý nghĩ đó vừa dứt, bóng dáng Quý Phong đã lọt vào tầm mắt cô.
Chỗ ngồi của cô rất gần sân khấu, vì vậy có thể nhìn rõ chàng thanh niên gầy gò mảnh khảnh trên chiếc xe lăn. Gương mặt anh ta lộ ra vẻ nhợt nhạt không tự nhiên, ngụy tạo vẻ hiền lành nhưng thực chất nội tâm lại u ám.
Khi ánh mắt lạnh lùng của chàng trai đó nhìn sang, Tang Tử thậm chí nghe thấy tiếng gào thét trong lòng mình.
Cô vốn tưởng video trên mạng có hiệu ứng chỉnh sửa, nhưng thực tế, trải nghiệm tại hiện trường còn tốt hơn video nhiều, diễn xuất và giọng hát đều có sức công phá mạnh mẽ hơn.
Bản thân diễn viên... đẹp trai đến phát điên, gương mặt đó vừa xuất hiện, cô đã muốn làm gì đó để xoa dịu nỗi đau của anh ta đi đôi chút.
Tang Tử thừa nhận, có lẽ cô có bộ lọc nhân vật, nhưng... bất kể là ai, chỉ cần tận mắt chứng kiến hiện trường, đều rất khó để không yêu Quý Phong.
Khoảnh khắc Quý Phong chết, cô nghe rõ tiếng nức nở tại hiện trường. Tang Tử định khen mình giỏi vì không khóc, kết quả là nước mắt chẳng biết từ lúc nào đã trào ra. Khăn giấy trong túi cô nhét quá sâu, nhất thời không lấy ra được.
Người ngồi bên cạnh liền đưa sang một gói khăn giấy.
“Cảm ơn.” Tang Tử vội vàng cảm ơn.
Ngồi cạnh cô là một người đàn ông trung niên đeo kính, suốt buổi không nói lời nào, chỉ dùng một ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào... diễn viên đóng vai Quý Phong.
Tang Tử cảm thấy mình không đoán sai, bởi vì khi các diễn viên khác ra sân, đối phương sẽ ngồi với tư thế tùy ý hơn, đầu lặng lẽ tựa vào ghế, nhưng hễ Quý Phong xuất hiện, ông ta liền “vụt” một cái vươn dài cổ ra, bày ra tư thế quan sát cực kỳ nghiêm túc.
Suốt quá trình Tang Tử đều đắm chìm vào cốt truyện, nhưng dáng vẻ kỳ quặc của đối phương cô vẫn chú ý tới.
Lúc buổi biểu diễn kết thúc, cả hàng ghế của họ đều đã rời đi, duy chỉ có người kia vẫn ngồi lại tại chỗ.
Tang Tử không nghĩ nhiều, trước tiên gửi một tràng “A a a a a” để bày tỏ cảm xúc xem kịch của mình, rồi điên cuồng giới thiệu cho đám chị em thân thiết thích xem nhạc kịch xung quanh.
Kết quả đối phương gửi lại một chuỗi câu hỏi: “?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-debut-that-bai-o-show-tuyen-tu&chuong=12]
Sao bà có vé hay vậy?”
“Tui canh mấy suất sau đều không săn được vé, ghen tị ghê! Nghe nói sắp tới có một buổi ở nhà hát lớn cả nghìn chỗ mà tui vẫn không săn được, tại sao một đứa không hứng thú với nhạc kịch như bà lại có vé hả!!!”
Tang Tử: “... Được yêu thích đến thế sao?”
“Túm lại là ai xung quanh tui đi xem xong cũng nói hay lắm, bảo là diễn viên đóng vai Quý Phong siêu đẹp trai, hát siêu đỉnh luôn!”
Tang Tử lặng lẽ gửi lại một biểu tượng tán thành.
“Tui hậnnnnnnnnnn!!!”
Tang Tử vừa đăng cảm nghĩ sau khi xem “Ngày Mai của Ngày Mai” trên Weibo xong, Weibo đã tăng thêm hơn mười lượt thích. Đi tìm kiếm từ khóa “Ngày Mai Của Ngày Mai”, gần như toàn là những lời khen ngợi áp đảo, độ thảo luận về cái tên “Lâm Uyên” đã tăng vọt.
Tang Tử biết, Lâm Uyên chính là diễn viên đóng vai Quý Phong.
“Tiểu Lâm siêu đẹp luôn, chia sẻ ở đây vài tấm ảnh lung linh của ẻm nè!”
“Lưu lại rồi, mau xem ảnh tan làm của Tiểu Lâm đi, lúc cười lên trông như một chú cún con siêu đáng yêu, mê cái sự tương phản này quá đi mất.”
“Đây là ảnh thời “Minh Nhật Tinh Đồ”, Tiểu Lâm trông có vẻ trưởng thành hơn một chút, diễn xuất và kỹ năng hát cũng trưởng thành hơn gấp n lần.”
Trên sân khấu đều là lớp trang điểm đậm, Tang Tử vẫn chưa thấy vẻ ngoài mặt mộc của Lâm Uyên.
Hóa ra lại là một gương mặt cực kỳ... đẹp trai và rạng rỡ.
Mái tóc ngắn sảng khoái, cười lên trông thậm chí có chút ngốc nghếch. Trên mạng đều nói anh giống cún con, nhưng Tang Tử lại thấy Lâm Uyên lúc chuyển động giống như một chú mèo hơn. Trong ảnh chụp chung của các thí sinh “Minh Nhật Tinh Đồ”, cậu cứ rụt rè núp sau lưng người khác, dáng vẻ lén lút trong như một con mèo con vậy
Tang Tử vừa tải ảnh, vừa tiếp tục kéo xuống xem mấy topic đang hot.
Lông mày cô dần nhíu lại.
Lúc đầu còn có nhiều các bài đăng quảng bá cho Lâm Uyên, cơ bản đều do khán giả đi xem nhạc kịch đăng, nhưng dần dần, phong cách của các bài đăng đã thay đổi
“Chỉ mới đóng được một vở nhạc kịch mà đã đắc ý vậy rồi sao? Cuối cùng cũng biết Lâm Uyên flop đến mức nào.”
“Đăng bao nhiêu bài dìm hàng Tạ Du, kết quả là ngay cả một job tử tế cũng không lấy được à?”
“Làm ơn đừng nhắc đến Tạ Du có được không? Quên chưa nói, Tạ Du đi thử vai cho tác phẩm mới của đạo diễn Tần Phán Vân rồi, người có thực lực thì muốn cản cũng không cản nổi.”
“...”
Tóm lại, từ khóa #Lâm Uyên# hiện giờ đã biến thành một 'bãi chiến trường' đầy rẫy sự bất ổn
Vì tò mò, Tang Tử liền tìm hiểu một chút về ân oán tình thù giữa Lâm Uyên và Tạ Du.
Tang Tử: “...”
Nói thật, bộ phim thần tượng mà Tạ Du đóng cô từng xem qua, diễn xuất của đối phương thực sự bình thường. Nhìn lại sân khấu của cậu ta thời "Minh Nhật Tinh Đồ” thì chỉ có thể dùng từ “vô tích sự” để mô tả.
Thần tượng nhà mình thực lực kém như vậy, thái độ “không biết xấu hổ mà còn lấy làm vinh dự” này là sao đây?
...
Trên hot search, từ khóa #Tạ Du Tác phẩm mới của Tần Phán Vân# đang từ từ leo hạng.
Tại thành phố A, lông mày của Tần Phán Vân chưa từng giãn ra: “Không còn ai để chọn nữa sao?”
“Đạo diễn Tần, hay là chốt Tạ Du đi?” Bên cạnh Tần Phán Vân, phó đạo diễn kiêm đạo diễn casting Lê Mặc gợi ý : “Tạ Du có sự nổi tiếng, danh tiếng trong mắt khán giả cũng tốt, diễn xuất có kém một chút cũng không sao, vào đoàn phim rồi từ từ mài giũa là được.”
“Hơn nữa hiện tại cũng không tìm được diễn viên nào phù hợp hơn.”
Xung quanh là tiếng thảo luận xôn xao, nhưng Tần Phán Vân lại rất bình tĩnh. Đợi Lê Mặc nói xong, ông chậm rãi lắc đầu: “Không được, cảm giác không đúng.”
Rốt cuộc là cảm giác gì?
Nói rõ ra đi chứ.
Tần Phán Vân chẳng nói gì cả, cứ ngồi đó “cảm giác này cảm giác nọ”, ai mà biết ông ta muốn cảm giác gì?
Do đạo diễn nhất quyết không chịu gật đầu dẫn đến việc nhân vật đến giờ vẫn chưa định được người diễn.
Đoàn phim đã thử vai không ít nam diễn viên nhưng không một ai thực sự khiến Tần Phán Vân hài lòng.
Trong giới điện ảnh, Tần Phán Vân nổi tiếng là người kén chọn, nhưng không thể phủ nhận rằng, phần lớn diễn viên từng đóng vai của ông đều “phi thăng”, thậm chí có những người từ hạng 360 lên thẳng hạng A. Do đó, mặc cho Tần Phán Vân lắm tật xấu và yêu cầu khắt khe, các diễn viên vẫn xếp hàng dài muốn đóng phim của ông.
“Nhưng mà... chúng ta không đợi nổi nữa.”
Tần Phán Vân không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu: “Đợi thêm xem sao, nếu không có ai phù hợp thì định...”
“Tạ Du ạ?” Lê Mặc ướm lời.
Nhưng Tần Phán Vân từ đầu đến cuối vẫn không thốt ra cái tên Tạ Du.
Ban đầu ông cảm thấy tạm bợ cũng không phải là không thể, vào đoàn rồi từ từ uốn nắn cũng được, nhưng Lê Mặc càng khuyên, ông lại càng không chốt được, càng ngẫm càng thấy không đúng.
Chỗ nào cũng không đúng.
“Để xem thêm đã.” Cuối cùng đạo diễn vẫn để lại ba chữ này.
Lê Mặc thầm chửi thề một tiếng trong lòng. Gã liếc nhìn điện thoại, bên DA Entertainment đang đợi kết quả, Lê Mặc không biết trả lời thế nào, cuối cùng chỉ đành nhắn lại một câu “Khả năng không thấp”.
DA Entertainment thì đã mua hot search để gây sức ép, muốn giành lấy vai diễn này cho Tạ Du, nhưng họ rõ ràng chưa hiểu đủ về Tần Phán Vân vị đạo diễn này xưa nay vốn rất tùy hứng.
Tuy nhiên Lê Mặc cảm thấy, nếu cứ xét theo tiêu chuẩn của Tần Phán Vân, nhân vật Cố Ỷ Lâu cơ bản là không tìm được người phù hợp.
Bên ngoài thì hào hoa sáng sủa, bên trong lại lạnh lẽo trống rỗng. Do sự khiếm khuyết về thể chất đã tạo nên một khoảng rỗng trong tâm hồn, Kiểu nhân vật có độ tương phản như vậy, diễn viên trẻ bây giờ ai đủ tầm gánh?
Đoàn phim của họ đã thử hết lượt các diễn viên nam có thể thử trong giới giải trí rồi, những ai hơi có hình tượng sát với nhân vật đều đã được Tần Phán Vân xem qua cuối cùng, Tạ Du vẫn được coi là người có độ phù hợp tương đối cao.
Tạ Du trước đây từng đóng vai một vị quý công tử trong một bộ phim cổ trang, thiết lập nhân vật có nét giống với Cố Ỷ Lâu. Lê Mặc nghĩ với ngoại hình của cậu ta, có lẽ Tần Phán Vân sẽ đồng ý, nhưng cuối cùng vẫn bị kẹt lại.
Lê Mặc làm đạo diễn casting nhiều năm, các nam diễn viên trẻ trong giới sớm đã được gã rà soát lại một lượt trong đầu, gã thực sự không nghĩ ra còn có thể tìm ai.
Lê Mặc suy nghĩ một chút, lại nhắn thêm một câu “Hiện tại vẫn chưa có diễn viên phù hợp”.
Chắc hẳn phía Tạ Du có thể yên tâm đôi chút.
...
Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, Lâm Uyên tẩy trang xong, đang định đi về khách sạn, chưa kịp ra cửa thì đột nhiên bị Trâu Hòa gọi lại: “Lâm Uyên, qua đây qua đây.”
“Đạo diễn định mời cơm hả?” Lâm Uyên hỏi.
“Đạo diễn mời cơm á?”
Từ khóa “mời cơm” vừa xuất hiện, bên cạnh lập tức thò ra mấy cái đầu.
Trâu Hòa “đi đi” hai tiếng: “Không có tiền.”
Dạo này đúng là không có tiền thật, nhưng tỷ lệ lấp đầy chỗ ngồi của “Ngày Mai Của Ngày Mai” này khá tốt, chẳng bao lâu nữa, Trâu Hòa chắc là sẽ có tiền thôi.
Đoàn kịch kiếm được tiền, nếu không có gì bất ngờ, thù lao của Lâm Uyên còn có thể tăng thêm.
Lâm Uyên được Trâu Hòa gọi vào, phát hiện trong phòng nghỉ của Trâu Hòa có thêm một người lạ khác.
Trong lúc Lâm Uyên còn chưa hiểu chuyện gì, đối phương nở một nụ cười với anh: “Lâm Uyên, cậu có hứng thú đóng phim điện ảnh không?”
...
Cuộc họp diễn ra được một nửa, diễn viên cho vai Cố Ỷ Lâu cũng chỉ đành tạm gác lại.
Đúng lúc này, điện thoại của Tần Phán Vân vang lên. Lê Mặc không thấy được ông đang trò chuyện với ai, chỉ chú ý thấy vị đạo diễn đang dán mắt vào điện thoại, những người khác nói gì có lẽ ông cũng chẳng nghe thấy.
Đợi đến khi cuộc họp sắp kết thúc, Lê Mặc định nói giúp Tạ Du thêm một câu, vừa nhắc đến việc cho vai Cố Ỷ Lâu, Tần Phán Vân liền “cạch” một cái úp điện thoại xuống bàn: “Sắp xếp thêm một buổi thử vai nữa.”
“Cho Tạ Du ạ?” Lê Mặc hỏi.
Tần Phán Vân khẽ lắc đầu: “Người khác.”
“Thử xong rồi mới quyết định.”
Lê Mặc không biết “người khác” trong miệng Tần Phán Vân là ai, nhưng gã bỗng nảy sinh một dự cảm không mấy tốt lành.
Điều Lê Mặc không ngờ tới là, buổi thử vai mà Tần Phán Vân bảo gã sắp xếp, hai tiếng sau thực sự đã chuẩn bị bắt đầu: “Đối phương vừa hay đang ở thành phố A, giờ chạy qua vẫn kịp.”
Rốt cuộc là ai mà lại khiến Tần Phán Vân tích cực đến thế?
“Kịch bản thì sao? Đối phương có nhớ được không?”
Tần Phán Vân chỉ mỉm cười nhẹ: “Cứ xem cảm giác trước đã.”
Lại là cảm giác, Lê Mặc nghe thấy hai từ này chỉ thấy cảm chán ghét.
Lê Mặc nghĩ vậy, nhưng khi người thử vai đó xuất hiện ở cửa, gã hồi tưởng lại một lượt trong đầu mà vẫn không nghĩ ra danh tính của đối phương.
Nhưng sau khi nhìn rõ gương mặt người kia, Lê Mặc ngược lại thấy yên tâm hẳn.
Tạ Du nhìn sơ qua thì ít ra hình tượng cũng khớp với Cố Ỷ Lâu, còn người trước mặt này trông có vẻ tươi sáng quá mức, thực sự không hợp lắm.
Thay trang phục cổ trang vào thì có khá hơn một chút, nhưng về khí chất thì
Lê Mặc đang suy nghĩ dở chừng, cây bút bỗng nhiên rơi xuống.
Ngay khoảnh khắc Tần Phán Vân tuyên bố bắt đầu, khí chất của đối phương đột ngột thay đổi hẳn.
Đoạn mà đối phương thử là cảnh Cố Ỷ Lâu lộ ra bộ mặt thật của mình.
Giây trước còn là một vị công tử nho nhã ngay giây sau, mặc dù diện mạo không hề có chút thay đổi nào, nhưng anh ta lại khiến người khác cảm nhận được sự nguy hiểm theo bản năng.
Cảm giác này thật sự rất khó diễn tả, nhưng nó là một dự cảm chẳng lành được ghi tạc vào bản năng, giống như bước vào cánh cửa nhà quen thuộc, rõ ràng mọi thứ vẫn y như lúc trước khi ra khỏi cửa, nhưng giác quan thứ sáu lại đang gào thét điên cuồng rằng có gì đó không ổn.
Dường như... trở nên âm u hơn rồi.
Đúng lúc này, đối phương để lộ một nụ cười nơi khóe miệng: “Ta cứ ngỡ mình đã diễn rất tốt rồi chứ.”
Gương mặt mang ý cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo trống rỗng. Thế nhưng khi hắn nhìn thẳng sang, ánh mắt ấy lại thuần khiết đến đáng sợ, như một vũng nước trong vắt nhìn vào tưởng chừng thấy đáy, nhưng càng nhìn càng phát hiện sâu không dò nổi.
Giọng nói cũng theo đó mà thay đổi, từ dứt khoát gọn gàng trở nên chậm rãi, thong thả, từng chữ từng câu như đã được nghiền ngẫm kỹ càng, mang theo cảm giác nắm chắc cục diện trong tay, khiến người ta bất giác nổi da gà.
Nếu dùng một câu để hình dung về Cố Ỷ Lâu thì đó là một kẻ từ đầu đến cuối đều sống trong chiếc mặt nạ giả tạo của mình.
Một khi nhập vai quá sâu thì đó không còn là diễn xuất nữa, mà đã hóa thành bản năng. Và kể từ khoảnh khắc ấy không còn thứ gì trên người hắn là thật cả.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận