Sáng / Tối
Ngày lại mặt.
Từ sáng sớm, Kim Oánh Nhi đã chuẩn bị tươm tất, chỉ sợ làm Bùi Hoài Cẩn mất kiên nhẫn. Thế nhưng hắn mãi vẫn chẳng thấy lộ diện. Qua ba ngày nàng đã nắm rõ tính khí của hắn, biết hắn không phải người dễ nói chuyện. Giờ này chưa thấy đâu, chắc là không muốn đi cùng nàng rồi.
"Chúng ta đi thôi, chắc là Cô gia có việc bận." Nàng quay đầu nói với hai nha hoàn để giữ chút thể diện cho mình. Thật ra nàng chẳng quan tâm hắn có đi cùng hay không, dù sao đây cũng chẳng phải chồng thật.
Nhưng Thẩm lão gia chắc chắn sẽ không vui. Nếu Kim Oánh Nhi không lấy lòng được chồng, tương lai Thẩm Thục Dung quay về chẳng phải cũng bị ghẻ lạnh sao? Kim Oánh Nhi không nghĩ xa thế, nàng nhận một phần lương thì chỉ làm đúng việc, lấy lòng chồng không nằm trong bảng mô tả công việc của nàng.
"Tiểu thư, hay là chúng ta đợi thêm chút nữa? Biết đâu Cô gia bị việc gì đó vướng chân, lát nữa sẽ về thì sao?" Hai nha hoàn không cam lòng, tân nương về nhà ngoại một mình thì thật khó coi, thiên hạ biết được sẽ đàm tiếu không thôi. Dù Bùi gia có mất mặt hay không thì Thẩm gia tuyệt đối không thể chịu nhục như vậy.
Kim Oánh Nhi bất đắc dĩ nhìn bọn họ. Nhất định phải đợi sao? Phải đợi! Thế thì đợi vậy. Dù sao về muộn cũng không phải lỗi của nàng. Nàng mặc kệ, đã mất mặt rồi còn thích chọn kiểu mất mặt nhất... đúng là quá trọng thể diện.
Rốt cuộc họ vẫn không đợi được Bùi Hoài Cẩn.
"Đi thôi, không đi là không kịp bữa trưa ở phủ đâu." Nàng thở dài. Nàng biết ngay mà, hắn chẳng thèm nể mặt nàng đâu.
Nhưng thôi, cầm tiền thì làm việc. Nghĩ đến xấp ngân phiếu hắn sai người đưa đến tay mình, nàng thấy mất mặt một chút cũng chẳng sao! Hai nha hoàn dù ấm ức cũng đành lủi thủi theo sau. Cô gia không đến thì tiểu thư vẫn phải về thôi, chẳng lẽ lại bỏ luôn lễ lại mặt? Thế thì càng thành trò cười.
Xe ngựa lộc cộc về đến Thẩm phủ, Kim Oánh Nhi vừa xuống xe đã có người vào báo tin. Thẩm lão gia đã chờ sẵn, dù Kim Oánh Nhi chỉ là đồ giả, là thế thân, nhưng người ngoài không biết nên ông vẫn phải diễn cho tròn vai. Nhưng khi thấy chỉ có mình nàng quay về, gương mặt già nua của ông lập tức sa sầm xuống.
"Chuyện này là sao? Sao con rể không đi cùng?" Thẩm lão gia không dám trách Bùi Hoài Cẩn nên trút hết ánh mắt sắc lẹm lên người Kim Oánh Nhi.
Nàng thầm bĩu môi nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ ngoan ngoãn: "Chắc là Cô gia có việc gấp ạ. Tuy ngài ấy không đến nhưng lễ vật lại mặt đều chuẩn bị rất chu đáo, đủ thấy ngài ấy cũng có lòng."
Lời này nàng không nói dối, Bùi Hoài Cẩn tuy người không đến nhưng lễ vật đã được chuẩn bị từ sớm. Dù sao cũng là công tử thế gia, tính tình có tệ đến mấy thì lễ nghi cơ bản vẫn phải có. Có lẽ hắn đối xử với nàng như vậy là vì đã nhìn thấu thân phận của nàng, nhưng nể tình hai nhà nên không vạch trần.
Nàng thầm nghĩ, dù sao chỉ cần hắn không nói ra, nàng vẫn sẽ cắn răng diễn tiếp đến khi tiểu thư về.
"Nếu Cô gia bận thì con cũng nên thông cảm, đừng có gây thêm phiền phức." Thẩm lão gia miễn cưỡng tin cái cớ này, nhưng ông vẫn định bụng bảo phu nhân hỏi cho ra nhẽ, xem có phải nàng làm gì sai khiến chồng không hài lòng nên mới không thèm lộ diện ngày hôm nay không. Dù sao giờ nàng cũng mang danh Thẩm tiểu thư, nếu làm gì mất mặt thì sẽ hỏng hết danh tiếng của Thục Dung và bôi tro trát trấu vào mặt Thẩm gia.
Kim Oánh Nhi vâng dạ một tiếng rồi im lặng.
"Thôi thôi, đừng nói nữa, con gái khó khăn mới về một chuyến mà ông cứ lải nhải mãi." Thẩm phu nhân lúc này mới ra mặt đóng vai người tốt, nắm lấy tay nàng hỏi han ân cần: Ở Bùi gia thế nào? Có bị bắt nạt không?
Kim Oánh Nhi thừa hiểu bà ta chẳng phải quan tâm gì mình, mà là sợ Thẩm Thục Dung thật sau này về sẽ bị bắt nạt. Dù vết bầm trên cổ vẫn chưa tan hết, nàng vẫn mỉm cười bảo mọi chuyện đều ổn. Tiểu thư sau này sướng hay khổ nàng chẳng quan tâm, nàng chỉ cần mình ổn là được. Thẩm phu nhân rất hài lòng với câu trả lời, nụ cười càng thêm rạng rỡ.
"Tôi đã bảo lão gia không cần lo lắng rồi, nhà như Bùi gia sao có thể bạc đãi con dâu được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-the-tieu-thu-xuat-gia&chuong=4]
Giờ chính miệng con nói rồi, ông đã yên tâm chưa?"
Thẩm lão gia vẫn còn nghi ngờ nhưng không thể hỏi thẳng. Ông nháy mắt ra hiệu cho phu nhân đưa nàng vào phòng để tra hỏi kỹ hơn. Nhưng phu nhân chưa kịp dẫn nàng đi thì hạ nhân đã vào báo Cô gia tới. Cô gia nào thì khỏi phải nói, chắc chắn là Bùi Hoài Cẩn rồi. Chẳng lẽ lại là gã tình lang bỏ trốn của Thẩm Thục Dung.
Kim Oánh Nhi chớp mắt, không ngờ hắn lại đuổi theo tới đây.
"Chắc là Cô gia bận xong việc, thấy còn sớm nên mới ghé qua bái phỏng cha mẹ đấy ạ." Dù đang đóng giả nhưng nàng vẫn gọi "lão gia phu nhân".
"Đồ hồ đồ, Cô gia đến rồi sao còn không mau mời vào!" Thẩm lão gia dù không đáp lời nàng nhưng trong lòng rất đắc ý. Thẩm gia kết thân với Bùi gia là trèo cao, dựa vào chút tình nghĩa tổ tiên. Bùi Hoài Cẩn dù không đến ông cũng chẳng dám nói gì, nay hắn đến thì ông phải tâng bốc hết lời.
Thấy gã sai vặt đi rồi, Thẩm lão gia vội vàng chỉnh đốn lại trang phục. Ông rất coi trọng cuộc hôn nhân này, nếu không đã chẳng nghĩ ra kế thay mận đổi đào.
Bùi Hoài Cẩn bước vào phòng, đôi mắt lập tức khóa chặt lấy Kim Oánh Nhi.
"Hiền tế, con bận việc trọng đại mà vẫn bớt chút thời gian ghé qua, thật quý hóa quá." Thẩm lão gia lên tiếng trước, mặt cười tươi như hoa cúc. Kim Oánh Nhi thầm đảo mắt, lão già này đúng là nịnh bợ. Lúc thấy nàng thì mặt sầm sì, chẳng có lấy một nụ cười.
"Nhạc phụ đại nhân, tiểu tế thất lễ rồi." Bùi Hoài Cẩn tuy dồn sự chú ý vào Kim Oánh Nhi nhưng vẫn giữ đúng lễ nghĩa. Thẩm lão gia xua tay liên tục, cười nói không sao, khen hắn có lòng.
Bùi Hoài Cẩn chỉ mỉm cười nhạt, rồi bước đến cạnh Kim Oánh Nhi, giọng nói mang chút trách móc: "Phu nhân giận ta sao? Nếu không sao chẳng chịu đợi ta mà đã tự mình về trước rồi?"
Lời này của hắn nghe cứ như thể Kim Oánh Nhi giận dỗi nên mới bỏ về nhà đẻ trước vậy. Nàng cảm thấy oan ức tột cùng, lại sợ Thẩm lão gia tin thật, trong phút chốc quên cả sợ hãi mà trợn tròn mắt nhìn hắn, như muốn hỏi: "Sao ngài có thể nói dối trắng trợn như thế?"
Bùi Hoài Cẩn không ngờ "con thỏ nhỏ" cam chịu này cũng có lúc giương vuốt như vậy, hắn cười càng sảng khoái hơn: "Phu nhân đừng giận ta nữa, hay là để ta xin lỗi phu nhân ngay trước mặt nhạc phụ nhé?"
Nàng đâu dám để hắn xin lỗi, chưa nói đến việc nàng là đồ giả, cứ nhìn thái độ của Thẩm lão gia là biết, dù nàng có bị hắn đánh cho một trận thì ông ta cũng sẽ khen hắn đánh hay thôi.
"Tam gia nói đùa rồi, thiếp sao dám giận ngài chứ?" Nàng nén cảm xúc, giọng thản nhiên: "Thiếp chỉ là mừng quá hóa ngơ thôi, không ngờ Tam gia lại để tâm đến thiếp như vậy, bận việc đại sự mà vẫn cố dành thời gian cùng thiếp về lại mặt."
Bùi Hoài Cẩn nghe là biết nàng đang mỉa mai mình, nhưng hắn không thèm chấp, quay sang Thẩm lão gia: "Nhạc phụ, tiểu tế vẫn còn việc chưa xử lý xong, hôm nay cũng là cố ý bớt chút thời gian đi cùng phu nhân. Có chuyện gì chúng ta vừa dùng bữa vừa nói được không ạ?"
Ý của hắn rất rõ ràng: ăn xong bữa cơm này là xong việc. Tuy hắn tò mò về nàng nhưng không muốn lãng phí quá nhiều thời gian. Hắn thực sự bận chứ không phải nói dối. Kim Oánh Nhi không hiểu nổi con người này, nếu đã không có thời gian thì còn đuổi theo tới đây làm gì? Chẳng lẽ chỉ để làm màu thôi sao? Nàng còn chẳng sợ mất mặt, chẳng lẽ kẻ mặt dày như hắn lại sợ? Nếu hắn thực sự cần thể diện thì đã chẳng đối xử với nàng như vậy suốt mấy ngày qua.
Thẩm lão gia không biết chuyện riêng của hai người nên vui vẻ đồng ý. Bùi Hoài Cẩn từng ra trận lập chiến công hiển hách, chức quan giờ còn cao hơn cả hai huynh trưởng, đây đều là tự tay hắn giành lấy, khác hẳn với đám công tử bột dựa hơi tổ tiên. Một người con rể tốt như vậy, ông phải giữ cho bằng được. Ông thầm nghĩ con gái mình quá ngây thơ, theo gã thư sinh nghèo thì lấy gì mà ăn, có quyền thế vẫn là tốt nhất.
Về điểm này, Kim Oánh Nhi hoàn toàn đồng ý. Gã thư sinh nghèo kiết xác kia có thể cho tiểu thư được gì, chắc lại phải dựa vào việc cầm đồ trang sức của tiểu thư mà sống thôi. Nàng tuy ở Bùi gia có chút khổ nhưng ăn ngon mặc đẹp, lại có bạc tiêu, xong vụ này còn có cả tự do lẫn tiền bạc. Nghĩ đến đây, nàng lại thấy thầm cảm ơn vị tiểu thư yêu đương mù quáng kia. Nếu cô ta không bỏ trốn, nàng làm sao có được cơ hội đổi đời thế này? Chắc giờ vẫn đang cực khổ bưng trà rót nước hầu hạ người ta để tích góp từng đồng tiền lẻ.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận