Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Thế Tiểu Thư Xuất Giá

Chương 7

Ngày cập nhật : 2026-03-26 14:48:25

"Bọn họ đã nói gì với ngươi?"


Ngón tay thon dài của Bùi Hoài Cẩn gõ nhẹ lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ đều như nện vào lòng Kim Oánh Nhi. Không nghi ngờ gì nữa, nàng sợ hãi cảnh tượng này vô cùng. Thân hình nàng khẽ run rẩy, hàng mi rũ xuống, đầu ngón tay cũng sắp bấm sâu vào lòng bàn tay.


"Chẳng nói gì cả, chỉ là nhắc tới Bách Hoa Yến mấy ngày tới thôi ạ."


Nếu là yến tiệc do Bùi phu nhân tổ chức, chắc hẳn Bùi Hoài Cẩn cũng đã biết. Chàng đương nhiên hiểu rõ mọi nhất cử nhất động của Kim Oánh Nhi trong viện đều không qua nổi mắt mình, vì thế chỉ phát ra một tiếng "ừ" không rõ ý vị.


Kim Oánh Nhi không đoán nổi suy nghĩ của chàng, cũng chẳng dám mở miệng lung tung. Bùi Hoài Cẩn thấy nàng lại trưng ra bộ dạng nhát gan thảm hại đó thì lập tức mất hết hứng thú nói chuyện.


"Được rồi, lui xuống đi. Sau này nếu có chuyện gì thì cứ sai người đi tìm ta."


Kim Oánh Nhi nghe được câu này liền vội vã chạy về phòng. Nàng chỉ dám nhỏ giọng lầm bầm trong lòng: Chẳng lẽ nàng không muốn tìm chàng sao? Còn không phải vì chàng chẳng thèm đoái hoài gì đến nàng, khiến cả viện này đều biết nàng không được sủng ái, ai nấy đều muốn xem trò cười, chẳng một ai thèm giúp đỡ nàng.


"Tiểu thư, Cô gia đã nói gì với người?"


Kim Oánh Nhi vừa từ thư phòng trốn vào phòng ngủ, một câu hỏi tương tự lại ập đến ngay trước mặt. Có điều, người hỏi phía trước là phu quân trên danh nghĩa, còn người phía sau lại là nha hoàn hồi môn đang giám sát nàng.


Thẩm lão gia không hề hoàn toàn tin tưởng nàng, đương nhiên cũng không thể sắp xếp nha hoàn thân thiết đi theo nàng gả sang Bùi gia. Bùi gia là một mối hôn sự tốt, Thẩm lão gia cũng sợ Kim Oánh Nhi nảy sinh dã tâm, muốn "tu hú chiếm tổ". Nếu chuyện đó xảy ra, khi con gái ruột của ông quay về biết phải làm sao?


"Thì nói được gì chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-the-tieu-thu-xuat-gia&chuong=7]

Chẳng qua là hỏi xem ta đi đâu, nói những gì, cốt để ta khỏi làm mất mặt ngài ấy thôi."


Kim Oánh Nhi phẩy tay, tùy ý ngồi xuống ghế. Cứ ngày ngày phải gồng mình chịu đựng hết cơn giận này đến vẻ mặt kia, nàng sắp kiệt sức đến nơi rồi. Nếu không vì sự tự do và một đống bạc sau này, nàng tuyệt đối không thể chống chọi nổi. Nàng thầm thở dài, kiếp làm nô tì đúng là không dành cho con người mà.


Tiểu thư rốt cuộc bao giờ mới chịu về? Bộ thích chịu khổ đến thế sao?


Trong lòng Kim Oánh Nhi oán trách tiểu thư, nhưng ngoài mặt không dám thốt ra nửa lời. Nỗi khổ này, niềm uất hận này, nàng chỉ có thể một mình nuốt ngược vào trong. Nha hoàn thấy nàng như vậy vốn định nói vài câu, nhưng cuối cùng lại thôi. Bọn họ chẳng qua cũng chỉ là công cụ giám sát, quyền hạn thực sự cũng chẳng có bao nhiêu.


"Vậy tiểu thư nghỉ ngơi trước đi." Dù sao Bùi gia cũng chưa phát hiện ra vấn đề, cuộc sống này vẫn có thể tiếp tục trôi qua.


Kể từ ngày đó, Kim Oánh Nhi lại tiếp tục trốn trong phòng cho đến tận ngày khai tiệc Bách Hoa Yến. Tuy Bùi Hoài Cẩn nói không cần quan tâm đến bọn họ, nhưng lời chàng nói là một chuyện, thực tế lại là chuyện khác. Lời mời của Bùi phu nhân đã đưa tới tận tay, nàng đâu dám không đi?


Cuối cùng, nàng vẫn phải xuất hiện. Đến đó rồi nàng cũng chẳng biết làm gì, dù sao cũng không phải thiên kim tiểu thư thật sự được nuôi dạy bài bản, nàng chỉ có thể cẩn thận quan sát người khác. Nhị tẩu Cố Tương lúc này liền nắm lấy tay nàng.


"Đệ muội, tuy muội mới gả vào nhà ta nhưng dù sao cũng đã là người Bùi gia, thế nào cũng phải ra chào hỏi mọi người một tiếng mới phải đạo."


Lời Cố Tương nói tuy có lý, nhưng Kim Oánh Nhi thực sự không biết ứng đối ra sao. Nàng nhất thời hoảng loạn, gây ra không ít trò cười khiến Bùi phu nhân có chút không hài lòng. Tuy mọi người đều thông cảm nàng là cô dâu mới nên không chấp nhặt, nhưng sau lần này, trong lòng mẹ chồng, nàng chắc chắn đã thua xa hai vị tẩu tử.


Nếu là Thẩm tiểu thư thật sự, hẳn cô ấy sẽ rất để tâm, nhưng Kim Oánh Nhi chỉ là kẻ thế thân, nàng ước gì bà mẹ chồng này ghét mình luôn đi để sau này không bắt nàng đi xem náo nhiệt nữa. Nàng đang trốn trong góc ăn bánh thì có gã sai vặt đến truyền tin.


"Tam gia đã về, đang tìm Thiếu phu nhân ạ."


Kim Oánh Nhi nghe xong mà miếng bánh trong tay suýt rơi xuống đất. Nàng nhớ rõ lời dặn của Bùi Hoài Cẩn, biết rằng lúc này chàng chắc chắn đang rất tức giận. Nàng đành cắn răng đi theo gã sai vặt, trong đầu không ngừng nghĩ xem nên tìm lý do gì để bào chữa.


"Thiếu phu nhân, Tam gia đang đợi người ở bên trong ạ." Gã sai vặt dừng lại trước cửa phòng.


Kim Oánh Nhi nuốt nước bọt, thần sắc càng thêm căng thẳng, móng tay đã bấm sâu vào da thịt từ lúc nào không hay. Nàng sợ Bùi Hoài Cẩn, sợ đôi mắt sắc lẹm như có thể nhìn thấu mọi tâm can, nhìn thấu cả việc nàng là Thẩm tiểu thư giả mạo.


"Thiếu phu nhân mau vào đi thôi, đừng để Tam gia phải chờ lâu."


Dưới sự thúc giục của gã sai vặt, Kim Oánh Nhi run rẩy đưa tay lên. Nàng càng tiến gần cánh cửa, tim càng đập nhanh hơn. Nàng thực sự sợ hãi, sợ hãi những điều không biết sắp sửa xảy ra.

Bình Luận

0 Thảo luận