Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 62  ·  25.8%
SAU KHI TRỞ THÀNH CÔNG CHÚA VONG QUỐC TRONG HẠN CHẾ VĂN
Chương 16: Gả cho ta
23/12/2025 11:47· 2,873 từ

Cuộc thi cưỡi ngựa cung bắt đầu.

Khá nhiều học tử trước đã bắt đầu thăm, chỉ cần rút thẻ bài giống nhau, liền tính là một cặp đối

Vân Tích không muốn gần đám nam nhân quá mức, nàng cố đợi họ rút thăm xong rồi mới lấy cái cuối còn sót lại.

Kết quả rút thăm ra, đối thủ của chính là Trịnh Tư, trưởng tử của vị Thượng nọ.

Thấy thẻ bài trong Vân Tích, Trịnh bộ lam bào hoa liền bước tới trước tiên, nhã nhặn mở lời: "Nhu Điện hạ không giỏi bắn cung không? Nếu Điện hạ muốn thắng, nữa ta có thể 'nhường' một

Giọng hắn nhỏ nhẹ, dàng, chỉ có hai họ mới có thể thấy. Trịnh Tư cố tình sát lại, tựa như lời nhân thủ thỉ, gần như muốn vào vành tai Vân Tích.

Giọng điệu dịu dàng ý nặn ra, Trịnh cùng hài lòng điều đó. Hắn biết Nhu Điện hạ không có đầu lại còn sĩ diện mỏng, chắc không chịu thua được, nên mới biệt đến nói với nàng.

Dĩ nhiên, trong đó có một phần riêng. Ai ai cũng vị Đại Điện hạ này địa vị thế nào trong Thánh Thượng, Trường An không một nhân nào lại không muốn bám vào chiếc "dây lưng vàng" này.

Thế nhưng Vân Tích mắt một cái đã thấu hắn: "Hôm nay Tướng quân có mặt ở ngươi cũng không muốn mất gia tộc trước mặt hắn chứ? cung phụng mệnh phụ hoàng đến gia lớp cưỡi ngựa bắn cung, đến rồi thì thắng được cũng được, bổn cung tuyệt đối muốn để người đời chê làm mất thể diện hoàng

Trên đời này nào bữa trưa miễn phí? muốn nhường nàng, chắn sau đó sẽ đòi phải trả ơn, mà tám mười sẽ kích hoạt tình tiết chế bổ sung. Trong loại truyện giới hạn nào như thế điều tối kỵ nhất chính nợ người khác.

Bị nàng đường hoàng chối, Trịnh Tư không giữ được thể nhưng cũng không dám phản đành im lặng đứng bên nàng.

Hai người vai kề gần như sắp chạm nhau.

Vân Tích dõi mắt những người đang thi trên trường bắn, không hay biết, thế là Trịnh lại nhích thêm một chút phía nàng.

Bất chợt, một thanh đao chắn ngang giữa cánh tay sắp chạm nhau của họ.

Không hề chạm vào Tích, nhưng lại áp vào người Trịnh Tư, như một lời cảnh cáo tính đe dọa.

Cảm nhận được một mắt âm lãnh đổ lên người mình, bằng mẫn cảm cuối cùng, Trịnh cảm thấy sát khí đằng hắn liếc mắt sang bên, vừa chạm phải ánh mắt của người sau lưng Vân Tích.

Cao hơn hắn cả cái đầu, đôi mắt kịt như vực sâu lặng lẽ dõi theo hắn, như dòng nước đọng u quanh năm, trong mắt không hề lên một chút sóng nào, tĩnh lặng đến vậy, nhưng vô cớ toát ra một luồng ý ghê rợn, khiến người dựng tóc gáy.

Chỉ lén nhìn một đã khiến Trịnh vỡ mật. Hắn cũng tham gia yến tiệc sinh của công chúa, biết rõ lợi hại của Kỷ thị vệ một cú đá xuống e rằng bay từ Kính Văn Đường ra ngoài Càn Cung.

Hắn cuối cùng cũng bước, lặng lẽ chắp vái chào, rồi từ bên lùi ra.

Kỷ Tuân cũng hạ xuống, mắt nhìn thẳng phía trước, khôi phục vẻ ban đầu, cứ như vừa rồi chẳng có chuyện xảy ra.

Từ đầu đến cuối, không hề kinh động Vân Tích.

Trước khi cuộc thi đầu, Trịnh Tư bỗng lấy cớ thân thể khỏe, cáo lui về phủ thế nên chỉ đành rút lại.

Vân Tích vận may tệ, nàng rút trúng người có vóc dáng gò làm đối thủ. Đối là tam công tử nhà Thị lang, từ nhỏ đã ngu chậm chạp, làm việc gì cũng chẳng nên tích sự gì.

Nàng không hề có định sỉ nhục vị Tam công tử này, không muốn vì để chứng bản thân mà đổi một thủ mạnh hơn, chỉ cần thắng được.

Đúng như nàng dự Đỗ Tam công tử cả cung cũng cầm vững, mấy mũi tên trực tuột khỏi dây. Vân Tích Kỷ Tuân dạy dỗ một thời cũng coi như có chút hiệu cộng thêm vận may, thoắt cái bắn trúng hồng tâm.

Thành tích không cao, vừa vặn sượt qua nhưng đã thắng rồi.

Cảnh tượng hai "gà tranh tài khiến nhiều không khỏi bật cười, Yến Ca cũng bật cười tiếng.

Chỉ cần mặt dày, không có lời chế nào có thể công nàng. Vân Tích thản nhiên tại bước xuống.

May mà lần này Kỷ Tuân giúp đỡ, nhất cũng bắn trúng tâm. Trong nguyên tác, nàng chí còn không kéo nổi

"Những người phải ở lần này có Đỗ Trương Minh Đoan, Từ

Khi cuộc thi kết Vân Tích tạm thời được một kiếp. Chỉ nàng không bị giữ lại, có thể tránh được tình hạn chế ban đầu.

Nhưng lần này Vân đã tính sai.

Đọc xong tên một học viên, Tạ Tướng với vẻ mặt uy liếc nhìn Vân Tích. Hắn tay sau lưng, giọng điệu nghị nói: "Nhu Gia Điện hạ, người sau khi kết thúc khóa cũng ở lại, thần có việc trọng muốn bàn bạc."

Nghe lời Tạ Tướng nói, Vân Tích ngẩn ra một lúc: "???"

Nếu không nhớ lầm, Tạ Tướng quân này năm chinh chiến bên chưa từng cưới vợ. Nếu kết hôn vào tuổi thích e rằng con cái cũng đã bằng nàng rồi.

Chẳng lẽ nàng và tướng quân này cũng

*

Sau khi kết thúc học, Vân Tích vẫn lại.

Tạ Tướng quân giờ phu tử của mình, mặt mọi người, Vân đương nhiên không tiện từ hắn.

Nàng ở Thái Học vốn dĩ đã khúc gỗ mục không điêu khắc, nếu còn dám lời sư trưởng, sau khi cung chắc chắn sẽ bị phụ cằn nhằn đến chết.

Dưới bóng cây xanh rạp, những đốm sáng đốm trải khắp mặt làn gió mang theo chút nóng oi ả lướt qua càng khiến lòng Vân Tích thêm muộn.

Kỷ Tuân trong bộ y lạnh lùng đứng lưng nàng, hắn trầm thờ ơ, đôi mày mắt mỹ khẽ nâng lên toát vẻ đạm bạc với thế sự. hình cao lớn của hắn tựa thân cây, hai cánh tay tùy khoanh lại, trông vô cùng cao

Đồng tử đen láy xoay chuyển, dừng lại thân hình thiếu nữ đỏ đang sốt ruột xoay tại chỗ. Tà váy lụa của nàng vô tình lướt qua hắc ủng của hắn.

"Điện hạ có nóng Hắn hỏi.

Vân Tích nhíu mày mặt nhỏ nhắn, nàng lại, những chuỗi hạt rua trên trâm cài kim cũng lắc lư theo động của thiếu nữ: "Ta hỏi ngươi vấn đề."

Kỷ Tuân ung dung thả, lắng tai cung nghe: "Điện hạ cứ thẳng."

"Vị tướng quân đã ta khóa học trước ngươi gặp rồi chứ?" Tích hạ thấp giọng, nàng mắt lên, hai má phúng "Ngươi đánh thắng được hắn không?"

Từ nãy giờ, Vân vẫn luôn lo lắng này. Nàng thật sự nhớ mình và Tạ Tướng có tình tiết tiếp xúc sự việc xảy ra đột ngột, nàng nhất thời không nghĩ ra sách.

Nếu là người khác còn đỡ, nhưng vị lại là một tướng thân kinh bách chiến...

"Chưa từng giao đấu, biết." Kỷ Tuân đưa một câu trả lời quan: "Điện hạ muốn ta thử xem sao không?"

Chưa đợi Vân Tích lời, Tạ Tướng quân khi giáo huấn xong học tử liền từ trường đi tới. Hắn khoác trên bộ thiết giáp, đã đến tuổi niên, toát ra một khí chất thục ổn trọng, đôi mắt sắc như chim ưng, khóa chặt phương Vân Tích đang đứng.

"Điện hạ, xin mời giá." Tạ Tướng quân người, tuy đã tự thấp tư thái, nhưng sát không giận tự uy trên hắn lại khiến người ta không nào bỏ qua.

"Kỷ thị vệ không đi theo." Hắn bổ thêm một câu.

Vân Tích bất động sắc nhíu mày, nàng nhớ mình đã giới Kỷ Tuân với hắn bao vậy mà hắn lại biết

"Ta sẽ đợi Điện ở đây." Kỷ Tuân với nàng.

Vẫn như khi đối Chu Thường Sinh, nếu cần hắn, hắn có xông vào bất cứ lúc

Cuối cùng, Vân Tích đi theo Tạ Tướng Trên thảm cỏ xanh Tạ Tướng quân chắp tay lưng, chậm rãi bước đi. Tích đi bên cạnh hắn, ngón siết chặt vạt váy.

Lần đầu tiên đi cùng một nhân vật không quen biết, Vân tỏ ra vô cùng gượng Tạ Tướng quân cũng nhận sự căng thẳng của nàng, hắn cười một tiếng: "Điện hạ không câu nệ. Bệ hạ năm xưa cơ, từng mượn sức Tạ gia một phần. Tính theo vai Điện hạ xem như nửa gái của ta."

Vân Tích lặng lẽ nghe, khi nhận ra vẫn luôn giữ khoảng với mình, nàng thầm thở nhẹ nhõm. Nàng hỏi: "Tạ quân chi bằng có lời gì nói thẳng."

Tạ Tướng quân lại cười một tiếng: "Theo được biết, Điện hạ đã qua tuổi cập kê, hạ đang lo lắng chuyện sự của người."

"Chuyện này thì có quan gì đến tướng Vân Tích lộ vẻ hoặc.

"Điện hạ tuổi tác không còn nhỏ nữa. hạ dưới gối không con trai, từng hạ chỉ đích trưởng tử của Điện làm trữ quân." Tạ Tướng quân nói, "Hiện nay biên cương động bất an, nước láng giềng Đại đang lăm le nhìn Đại Ngụy hổ đói. Việc lập hoàng đã cận kề, Điện hạ nên tự mình mưu tính lui cho bản thân

"Tạ Tướng quân đã hoàn trở về, bổn tin rằng tương lai quân cũng sẽ tiếp tục vệ lãnh thổ Đại Ngụy." Tích nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-tr-th-nh-c-ng-ch-a-vong-qu-c-trong-h-n-ch-v-n&chuong=16]

"Điện hạ nghĩ quá thơ rồi. Kể từ Đại Lương thôn tính Quốc, quốc lực ngày càng thịnh, ẩn hiện có xu vượt qua Đại Ngụy. Bệ hạ tác đã cao, chính sự ngày lực bất tòng tâm, cứ tiếp thế này, Đại Ngụy e rằng..."

Tạ Tướng quân không hết lời, nhưng Vân đã hiểu rõ ý trong đó.

Trong nguyên tác, Hoàng cũng mong Nhu Gia Công chúa sớm ngày hạ hoàng trữ, lập một nhiếp chính vương đáng tin phò tá ấu đế đăng cơ. Vân Tích chơi bời quá uống quá nhiều thuốc tránh thai, tiếp biến thành thể chất

Không có người thừa chính thống, sau khi đế băng hà, triều hỗn loạn một phen, các gia ngoại tộc tranh giành vị, khiến Đại Ngụy tan đàn nghé, chưa đầy một năm đã quốc.

Chỉ còn ba tháng là đến ngày Hoàng băng hà.

Lông mày Vân Tích càng lúc càng chặt, tay nàng siết đến bệch, nhất thời không biết trả lời thế nào.

"Không phải Tạ Ngọc tự khoe, Trường An nay, chỉ có thân con cháu Tạ gia mới với Điện hạ. Nếu Điện bằng lòng, ta có một cháu tên là Tạ Chiếu, đã ngưỡng Điện hạ từ lâu rồi."

Khóe môi Vân Tích giật giật: "..."

Thân phận con cháu gia... vậy cái tên Yến Ca có sở mặc nữ trang kia cũng trong số đó sao?

Danh tiếng Tạ gia, không phải chưa từng qua. Bên ngoài có tướng trấn thủ thống lĩnh quân, bên trong có trọng triều đình rất được thánh sủng. với Nhu Gia Trưởng Công chúa nói, quả thực là lựa chọn nhất.

Nhưng Vân Tích nàng thích. Bởi vì Tạ chính là đệ đệ Tạ Yến Ca, hai huynh một người thích giả gái, người lại tự xưng không được nữ nhân, nhìn thế nào cũng hai thứ quái gở.

"Ta biết Điện hạ sinh là rồng phượng, nhiên không cam lòng phục dưới một phu quân. trữ là con của ai quan trọng, chỉ cần mang họ được."

"Tướng quân, việc này cung còn cần phải xét thêm." Vân Tích từ chối, cũng không trực đồng ý.

Bởi vì nàng cũng biết hậu quả của tự ý thay đổi tiết quan trọng, chỉ đành binh bất động.

Tạ Tướng quân cũng yêu cầu nàng phải ý ngay tại chỗ, khẽ mỉm cười cúi người: xin tĩnh hậu tin tức Điện hạ. Vài ngày nữa Tạ một buổi yến tiệc thưởng nếu Điện hạ bằng lòng ghé có thể đến Tạ gia du thưởng ngoạn một phen, đến đó thần sẽ phái người thiệp mời đến phủ Công

"Ừm, bổn cung đã

Hắn đi rồi, Vân một mình đứng ngây tại chỗ rất lâu, đến khi trên cây phía đầu truyền đến một giọng quen thuộc:

"Này, vừa rồi thúc ta nói muốn ngươi cho đệ đệ của sao?"

Vân Tích vừa ngẩng lên, mới phát hiện Yến Ca không biết lúc nào đã ngồi trên nhìn nàng, một thân váy bay phấp phới theo gió, đôi mắt tinh xảo đẹp đến mức đáng, hắn nhìn chằm chằm nàng vẻ cười như không cười.

"Liên quan gì đến Vân Tích lườm hắn cái, rồi quay lưng đưa tấm lưng về phía

Tạ Yến Ca thân nhanh nhẹn nhảy xuống trên cây, hoàn toàn giống một nữ nhi. Hắn phía sau từ từ ghé Vân Tích, áp vào sau tai nói: "Ngươi sắp thành đệ muội ta rồi, không liên quan đến sao?"

Cảm nhận được hơi phả vào sau tai, Tích lập tức phản theo bản năng, nàng giơ tát thẳng vào mặt hắn cái: "Tránh ra. Ta còn chưa ý đâu."

Một tiếng "chát" vang giòn giã, khiến cả Tích và Tạ Yến đều ngây người.

Vân Tích cũng không hắn lại không hề tránh một chút nào.

Tạ Yến Ca sờ vết đỏ hằn trái, hắn cũng tức giận, chỉ nhếch mép "Lực tay cũng mạnh phết chứ."

Vân Tích nhấc chân bỏ chạy, nhưng khoảnh tiếp theo đã bị Yến Ca tóm lấy cổ Giọng thiếu niên không còn ý đè nén nữa, từ phía truyền đến, là một giọng nam trẻo dễ nghe, mang theo vài lười biếng bất cần:

"Dù sao thì gả ai cũng là gả, bằng gả cho ta sao, Nhu Gia Điện hạ, vì gả cho cái tên Chiếu bất lực kia?"

--------------------

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận