Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 62  ·  12.9%
SAU KHI TRỞ THÀNH CÔNG CHÚA VONG QUỐC TRONG HẠN CHẾ VĂN
Chương 8: Bạch mẫu đơn
22/12/2025 12:18· 2,478 từ

Đầu óc Vân Tích ngây ra, chưa kịp phản ứng lại, Nam Phong đã kích động chặt lấy vai nàng.

"Điện hạ, rốt cuộc thần đã sai điều gì, xin Điện hãy chỉ rõ."

"Bao năm qua, thần vẫn luôn hết tâm sức phụng sự hạ, chưa từng vượt quá hạn, vì sao Điện hạ vứt bỏ thần như giày rách?"

Vân Tích chớp chớp mắt, cố trấn an hắn: "Nam Phong, bình tĩnh lại trước đã, không?"

"Điện hạ sắp vứt bỏ ta, ta làm sao mà bình cho nổi?" Ứng Nam Phong mắt đỏ hoe nhìn nàng, như đang chịu nỗi oan ức trời.

Hắn gắt gao nhìn chằm chằm Tích, dường như nếu nàng cho hắn một lời giải hắn sẽ lập tức bùng ngay tại chỗ.

Vân Tích nhất thời nghẹn lời, về phía sau lưng hắn, đã chạy quá xa, lúc hoàn toàn không thấy bóng Kỷ Tuân đâu.

"Điện hạ đang nhìn ai vậy, phải tên nô lệ hoang mới đến kia không?" Trong Ứng Nam Phong bùng lên ghen tị, "Điện hạ có biết thật ra thần vẫn đối với người..."

Vân Tích thừa lúc hắn đang thích, lập tức giẫm một lên giày hắn, rồi xốc lên định bỏ chạy.

Thế nhưng nàng rốt cuộc đã giá thấp thực lực của Y Vệ, Ứng Nam Phong tay tóm lấy nàng, ấn vào thân cây liễu.

"Bao năm qua, thần cũng cảm được sự tốt đẹp của hạ, thần tự biết thân hèn mọn, không có tư ước vị trí Phò mã. cần được Điện hạ ái một lần, Nam Phong ngày mai có phải cũng chết mà không hối

Ứng Nam Phong vừa nói, vừa thanh kiếm bên hông xuống, người định hôn Vân Tích.

Đúng lúc này, phía sau bỗng bóng đen vụt qua, một ngang đá thẳng, trực tiếp Ứng Nam Phong văng xuống

Hắn trở tay không kịp, còn kịp buông tay Vân Tích Vân Tích cũng bị hắn theo mà ngã nhào xuống

May mắn thay, vào khoảnh khắc cân treo sợi tóc, một tay với hơi ấm lành đã nắm lấy cổ tay Tích, kéo nàng trở lại.

Vân Tích va vào lòng người ngẩng đầu nhìn lên, hóa là Kỷ Tuân đã kịp chạy đến.

"Thì ra Điện hạ ở đây." Tuân rũ mắt, trong mắt lặng không gợn sóng, "Ta tìm ngươi rất lâu."

Vân Tích vẫn còn sợ hãi, vào lòng Kỷ Tuân để tĩnh lại.

Kỷ Tuân đã buông nàng ra, thấy nàng mãi không chịu dậy, chỉ bất động nhìn chằm nàng, đợi nàng hoàn

Vân Tích cảm nhận được một mắt lạnh lẽo, lúc này phát hiện khoảng cách giữa và Kỷ Tuân hiện tại sự quá đỗi ngượng ngùng, nàng tức lùi lại vài nhưng lại phát hiện mắt chân vừa rồi đã trẹo.

Nàng nhất thời ngại ngùng, liền sang chuyện khác: "Ngươi bị muội muội của ta mê rồi sao, giờ mới nhớ tìm ta? Ngươi có biết nãy đáng sợ đến nào không."

Kỷ Tuân suy nghĩ một lát, như cũng nhận ra sự suất của mình, hắn chủ tháo một chiếc túi thơm ra ở bên hông, đưa cho Tích: "Bồi thường cho hạ."

Vân Tích nheo mắt: "Đây là thơm của nữ nhân, ngươi ở đâu ra?"

"Ta phát hiện Điện hạ không đâu, muốn đến tìm ngươi, khi đi mấy vị tiểu chúa đã đưa cho."

Nói cách khác, là do trước trò chuyện mà có được.

Vân Tích cân nhắc một chút, trong vậy mà còn có

Tên này đúng là đi đến cũng không quên kiếm tiền.

Không hiểu vì sao, Vân Tích nhiên có chút tức giận, nhíu mày ném túi thơm hắn: "Ngươi tự giữ lấy

Kỷ Tuân không hiểu ra sao, phải cầm túi thơm về.

Hắn nhìn Ứng Nam Phong trong vì cú đá kia quá Ứng Nam Phong đã trực ngất lịm đi, nửa nổi chìm trong hồ bất tỉnh nhân

"Người này, xử lý thế nào?" hỏi.

Vân Tích: "Vớt hắn lên, đánh chân hắn."

Nàng đã cho Ứng Nam Phong thể diện rồi, không muốn thứ cho hắn thêm nữa. nãy hắn ỷ sức mạnh muốn cưỡng ép mình, vậy thì sẽ khiến hắn tàn hai chân, không thể đứng được.

Kỷ Tuân gật đầu, không chút nghị, làm theo lời nàng

Vân Tích không muốn nhìn thấy tượng này, chủ động quay đi, cho đến khi phía truyền đến tiếng xương cốt vụn, nàng mới yên lòng.

Nàng muốn về Ngự Hoa Viên, khiễng bước về phía trước.

Kỷ Tuân đi theo nàng, nhận chân nàng bị thương, liền "Điện hạ muốn đi đâu, sẽ đỡ Điện hạ đi."

Hắn đưa ra một đoạn vỏ để Vân Tích nắm lấy.

Vân Tích liếc thấy trong lòng còn giấu chiếc túi thơm lập tức cảm thấy vô chướng mắt, nàng một chưởng vỏ kiếm của hắn ra.

Trong mắt Kỷ Tuân lộ ra khó hiểu.

Vân Tích không giải thích, một tiếp tục bước về phía

"..."

Ha ha, thân là thị vệ cận của nàng, trò chuyện công chúa khác thì thôi đằng này còn tùy tiện đồ, chỉ vì chút bạc lẻ ư?

Thậm chí còn không bằng số lẻ nàng cho.

Thấy Vân Tích không nói gì, Tuân lúc này dường như nhận ra điều gì đó, đứng tại chỗ dừng lại lát.

Vân Tích đi đến lối đi hoa, chân thật sự đau chịu nổi, đành dừng lại ngơi một lúc.

Chẳng mấy chốc, Kỷ Tuân lại đến bên cạnh nàng, lặp câu nói kia: "Điện hạ đi đâu?"

Vân Tích lại liếc nhìn hắn cái, lần này lại phát chiếc túi thơm trên người đã biến mất, liền hỏi: món đồ mấy muội muội của tặng ngươi đâu rồi?"

"Vứt rồi."

Vân Tích: "Chiếc túi thơm quý như vậy, đem ra ngoài thể bán được không ít đâu."

"Nhưng Điện hạ không thích."

"Lúc này sao lại biết cách lòng ta rồi?" Vân Tích vẻ hẳn lên thấy rõ.

Kỷ Tuân mặt không biểu cảm: Vệ Thủ Tắc> điều thứ mọi việc đều phải lấy thích và ghét bỏ của chúa làm đầu..."

"Dừng, dừng, dừng!" Vân Tích biết làm việc theo quy tắc, muốn nghe hắn lải nhải.

Vân Tích quay đầu nhìn lại, nhiên thấy chiếc túi thơm vứt bỏ ở bên hồ.

Vân Tích thầm nghĩ người này chút ngốc nghếch, rõ ràng tiền như mạng, kết quả vứt là vứt, cũng không động não một chút, lén lút đi rồi lừa nàng đã vứt rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-tr-th-nh-c-ng-ch-a-vong-qu-c-trong-h-n-ch-v-n&chuong=8]

"Ta muốn đến phía nam Ngự Viên ngắm mẫu đơn, nhưng xa quá, ngươi thay ta một cành đẹp nhất về Vân Tích nói.

Kỷ Tuân hỏi: "Thế nào mới đẹp nhất?"

Vân Tích: "...Thôi được rồi, ta đi."

"Ta đỡ Điện hạ." Kỷ Tuân với mỗi mệnh lệnh của đều không hề dị nghị.

Vân Tích: "Ngươi có đỡ hay thì thật ra cũng chẳng gì khác biệt."

Cuối cùng vẫn là nàng phải đi.

Kỷ Tuân nghĩ nghĩ, rồi ngồi xuống trước mặt nàng: "Ta cõng Điện hạ đi."

Vân Tích ngẩn người một chút, bóng lưng hắn, trong khoảnh đó tim nàng đập mạnh.

Mặc dù biết hắn có thể toàn không ý thức được đang làm gì, nhưng Vân vẫn không kìm được mà nghĩ miên man.

"Ngươi..."

"Bộ y phục này rất sạch sẽ không làm bẩn Điện đâu."

Vân Tích chớp chớp mắt, lập thu lại tâm tư, nằm lên lưng hắn.

Kỷ Tuân rất nhẹ nhàng cõng lên, vững vàng ổn định, đi về phía nam Ngự Viên.

Lưng hắn rộng rãi, tựa vào một cảm giác an toàn tả, Vân Tích vòng tay lấy cổ hắn, khóe mắt thấy khuôn mặt góc cạnh của hắn.

Vẫn lạnh lùng như mọi khi.

Vân Tích lại nhớ đến từ môi lạnh lẽo của hắn, thốt ra những lời kinh động địa nhất, lập tức cảm thấy ngượng ngùng.

"Hôm nay ngươi làm ta mất lắm đó."

Kỷ Tuân dừng bước một chút, tiếp tục đi: "Thắng Ứng Phong, là làm Điện hạ mặt sao?"

Vân Tích đấm hắn một cái: phải. Là vì chiêu thức ngươi."

Nàng biết cuốn sách là vấn của nàng, nhưng điều hoang nhất là Kỷ Tuân vậy thật sự coi nó là thuật để đọc, còn nghiêm nói ra.

"Đó là những gì học được cuốn sách ngươi bảo ta tối qua."

Vân Tích: "Chẳng lẽ ngươi không ra có vấn đề ở sao?"

Kỷ Tuân suy nghĩ một lát, "Không giống với các loại thuật khác, ngôn ngữ khó và phức tạp."

Nhưng may mắn thay cũng đã khăn lắm mới học được chiêu nhập môn.

Vân Tích tức đến nghẹn họng, lòng không biết đã chửi nhiêu câu: "Ngươi không hiểu, mà mỗi lần ngươi đều mạnh mình không bán thân, ngươi biết bán thân là không?!"

"Cởi hết quần áo cho người nhìn và sờ."

Vân Tích hoàn toàn cạn lời.

Giờ phút này, nàng cuối cùng tin lời Hắc chưởng quỹ "hắn hình như bị ngã não rồi".

Cuốn quyền mưu văn này, chẳng ai là người bình thường

"Trước đây ngươi cũng như vậy Từ nhỏ đến lớn." Vân hỏi.

Kỷ Tuân: "Không nhớ nữa."

Vân Tích ngửi thấy một chút thở của cốt truyện: "Ngươi phải nói ngươi có cha và quê hương sao?"

"Đó là người khác nói cho biết." Kỷ Tuân chớp mắt, hàng mi dài đổ xuống mắt, "Những thứ khác, ta biết."

Hắn chỉ biết mình có một cha mẹ đã khuất, một thù cần ghi nhớ, và đám kẻ thù còn chưa thấy.

Nhưng hắn không mấy hứng thú những điều này, bởi vì căn bản không nhớ chuyện kia. Hắn chỉ muốn kiếm nhiều tiền.

"Cái 'người khác' mà ngươi nói ai?"

Kỷ Tuân lắc đầu: "Không quen, xưng là bạn của thân ta."

Vân Tích lập tức mất hứng:

"Ta còn tưởng ngươi liều mạng tiền như vậy, là để cơ hội báo thù cho đình ngươi chứ."

Nhắc đến gia đình, sắc mặt Tuân rất bình thản, dường không hề xúc động: "Có mới có thể nắm giữ mệnh. Những người đến chợ đều rất giàu có, có thể tùy tiện mua tính mạng của người

Vân Tích không khỏi mỉm cười: thế gian này, chỉ có thì làm sao đủ, quyền mới là quan trọng nhất. tiền chỉ có thể nắm giữ mệnh của mình, muốn chủ vận mệnh của người còn phải có quyền

"Có một người cũng từng nói ta những lời như vậy." Tuân thản nhiên nói.

Vân Tích: "Anh hùng sở kiến đồng."

Vì hắn không nhớ rõ thân của mình, Vân Tích cũng định truy hỏi thêm. Nàng "Từ nay về sau, ngươi nói bất cứ điều gì với khác. Ví dụ như lời hôm nay."

Nàng thật sự rất sợ cái thẳng đuột của hắn lại nhiên thốt ra lời kinh

Về phải dạy dỗ hắn thật lời nào nên nói, lời không nên nói.

Kỷ Tuân gật đầu, tỏ ý hiểu, sau đó lại hỏi: võ thuật tập kia, ta cần tiếp tục học không?"

Vân Tích vừa nghĩ đến cuốn không thể miêu tả kia, cảm thấy hai má nóng "Không được học nữa, đó môn ngoại đạo, học rồi hại thân thể."

Nàng không muốn dẫn dắt Kỷ thuần khiết duy nhất này vào con đường của những tiết bị hạn chế.

"Được."

Dù sao thì hắn cũng không mấy chiêu võ thuật này.

Tâm trạng Vân Tích cuối cùng bình ổn lại, chẳng mấy Kỷ Tuân liền dừng bước: hạ, đã đến bụi mẫu rồi."

Nghe vậy, Vân Tích ngẩng đầu chỉ thấy phía trước một rực rỡ muôn màu, những mẫu đơn đang nở rộ gió lay động, muôn vàn dáng

Vân Tích vừa nhìn đã ưng đóa hoa đẹp nhất trong hoa, nàng kéo kéo tay Kỷ Tuân, chỉ về hướng "Đi về phía đó, ta muốn đóa kia."

Kỷ Tuân tuân theo ý nàng, đến bên bụi hoa, cúi xuống, để Vân Tích hái

Vân Tích hái xuống đóa bạch đơn kia, ghé sát khẽ ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, sau đó nàng cành bạch mẫu đơn đó vào kiếm của Kỷ Tuân.

"Cảm ơn ngươi, Kỷ thị vệ. hoa này tặng ngươi, chúc sau này đại phú đại

Kỷ Tuân nhìn đóa hoa trong kiếm, khó hiểu hỏi: "Điện vì sao lại cảm ơn

Vân Tích cười mà không nói, hắn, bảo hắn đi về.

"..."

Đương nhiên là cảm ơn hắn nguyện ý ở lại bên

Bất kể vì mục đích gì, cũng đã bảo vệ nàng, nàng bình an trải qua thần mười tám tuổi.

--------------------

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận