Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 221 / 1363  ·  16.2%
Ta chỉ muốn về hưu nhưng lại bị ép thành đại tướng
Chương 221: Bi tráng chi mạt
15/07/2025 13:40· 1,743 từ

Hiện tại mấy vạn người khẳng đã không còn, nhưng vài người thì chắc là hắn hút vào.

Clow giơ Shusui lên, chuẩn bị năng lực đẩy cung điện cùng này vào trong biển, đột nhiên, một cơn thổi lên, lật ra trang quyển sách mà Clow cầm trong tay.

Hắn nhìn thoáng qua, động tác cứng đờ, tiếp đó, hắn quyển sách này, xem từng tờ từng tờ, lật cuối cùng, tiếp đó lâm trầm mặc.

Một lát sau, Clow thở dài: rồi được rồi. . ."

Hắn bay từ lỗ trống kia

Cung điện khổng lồ này dường một giáo đường cỡ hai bên có chỗ cầu nguyện, mà con đường rãi ở trung tâm, mặt cũng không biết là tảng đá gì lát trong bóng đêm cũng có thể ra ánh sáng.

Mà ngay ở phía trước, thánh giá lớn hiện ra bạc của ánh trăng, quang trên mặt đất chính từ thánh giá này chiếu

Clow nắm chặt Shusui ở trong nhìn thánh giá hắc ám, khái nói:

"Kỳ thật thế giới này chính như vậy, chúng ta không phán xét, tốt hay hãy lưu cho thế nhân luận, thật ra chúng ta người giống nhau, có năng tao may mắn mày một chút, kiến thức rộng một chút, chỉ lần này thôi."

Ở nơi tối tăm trong thánh chậm rãi xuất hiện một ảnh to lớn cao năm thước, màu da toàn hắn là đen, lưng dài như rắn, nhưng lại hình người, có tứ cùng một khuôn mặt còn có nhìn ra ngũ quan trước kia Lais.

"Niro! Giết chết Niro!"

Nó gầm nhẹ lên tiếng, tứ quỳ trên đất, chuẩn bị ra.

"Trảm sóng!"

Một đạo trảm kích màu vàng vào thân thể khổng lồ nó, đánh lui nó đụng ngã thánh giá phía hiện ra huỳnh quang, té ở kia.

Trảm kích ở trên người hắn ra một khe rãnh thâm đi ra.

Bản thân hắn chính là thân quá yếu, dù miễn cưỡng thu lực lượng vài người, lại thêm đồ vật như con ruồi kia cũng gì hơn cái này.

Mà vài trăm người cho hắn gian, dựa theo tốc độ tức sinh mệnh tan thì nhiều lắm chỉ duy tầm 10 phút, sẽ hoàn tiêu tán.

"Đến đi, làm một người đàn đến chiến đấu cùng tao."

Clow nhét sách vào bên cạnh "Cả đời này mày sống uất ức, đổi thành thuyết chính là một bộ nát, nhưng sách có nát phải có một kết Kết cục của mày là như vậy sao, biến thành vật, nghĩ đến cừu hận, sau uất ức chết trong giáo Nơi mày căm hận !"

"Viết ra đi! Dù là không bút, cũng phải dùng hành cuối cùng, viết kết này ra!"

"Rống. . ."

Tròng mắt quái vật hướng xuống, thấy quyển sách bên cạnh ánh mắt vẩn đục mơ hồ xuất hiện một tỉnh táo.

Dần dần, nó bò lên, không tứ chi, mà như người đứng thẳng

Hô!

Một cái cánh phía sau lưng mở ra, đôi cánh kia trắng nửa đen, giống là cánh của thiên sứ giãy giữa sa đọa cùng rỗi.

Quái vật dùng một tay níu thánh giá tản ra huỳnh kia, rút nó ra, lửa từ trên tay hắn ra, tập hợp trên thánh biến vật này thành thanh kiếm lửa hình tự.

Tiếp đó, hai tay nó nắm bày ra một tư thế tay cầm kiếm dở ương ương, giơ ngang ở người.

Tư thế cầm kiếm kia, hoàn chính là một tân thủ.

Nhưng giờ phút này lấy thân vật lại giống như một

"Đúng, chính là như vậy, lấy tôn trọng với chiến sĩ, sẽ dùng chiêu thức nhất của tao để đối với mày."

Hai ngón tay Clow gạt về đao, trầm giọng nói: "Vô Thần Phong Lưu • nghĩa cuối cùng. . ."

Ầm ầm!

Bầu trời nổ vang, đêm tối đầu trở nên càng thêm trầm, mây đen nồng che kín bầu trời.

"Rống!"

Quái vật, không, hai tay Lais kiếm lửa, một kiếm bổ phía Clow, ánh lửa sáng giáo đường to lớn.

"Hoàng Long."

Clow không tránh cũng không né, đao tràn ngập ánh vàng, bổ một đao về Lais.

Bầu trời nổ tung ra một sáng to lớn, một con long thuận theo lưỡi của Clow xông ra, đâm cung điện trên bầu trời, nhau rơi vào trên Lais trước mắt.

Xùy! ! !

Cự kiếm lửa hình thập tự Lais dừng lại trên bả Clow, lửa đỏ trong cháy hỏng quần áo của trên vai của hắn hiện một vết bỏng.

Mà bản thân hắn bị chặt hai nửa, tách ra từ vai trở xuống, ầm ngã xuống đất.

Clow chậm rãi thu đao vào đi đến bên cạnh đầu ngồi xuống bên cạnh nói khẽ: "Thoải mái sao?"

Thân thể ngã trên mặt đất hai nửa, đột nhiên phát tiếng cười trầm thấp: được, đây chính là chiến sao, quả nhiên không giống tượng trước kia."

Mặc dù bị chặt thành hai nhưng Lais vẫn còn sống, chỉ là vô yếu ớt thôi.

"Không cần để ý, chỉ nghiệm chiến đấu giữa chúng chênh lệch nhiều mà

Clow đi qua, móc ra một gà nói: "Hàng cao đấy, làm một điếu?"

"Miễn đi, Lisara sẽ mắng tôi. ."

Nói đến đây, Lais lại nở cười: "Mặc dù cô ấy nhất định muốn gặp . . Dù sao tôi giết nhiều người như vậy, nói cậu thân là quân, chẳng lẽ không tôi sao?"

"Chức trách của hải quân hải tặc, anh không phải tặc, cho nên tôi cần đứng trên lập trường quân, chỉ là đứng trên trường không vừa mắt mình mà thôi."

Clow phun ra một ngụm khói nói: "Mặt khác, chết rồi đều xóa đi, dù móc tro cốt ra biển cũng không thể thay đổi gì."

"Thật sự là người kỳ quái. ."

Lais thở dài, "Nhưng tôi muốn thành người như cậu."

"Không được, anh không đẹp trai tôi." Clow không đuối nào.

"Cậu đúng là. . . Cũng một tia đồng tình với tôi sao?"

Hắn cười cười, dừng một chút, tiếp: "Này, cậu cảm thấy của chương cuối nên là gì?."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ta-chi-muon-ve-huu-nhung-lai-bi-ep-thanh-dai-tuong&chuong=221]

Clow nghĩ nghĩ, chỉ vào vết trên bờ vai, nói: "Anh xem, tôi là người thực lực dự khuyết cho trí đại tướng, thế mà anh đánh bị thương. chính là anh hùng tráng một lòng báo thù, gặp quân ngăn cản hắn tà ác, thế không sợ chiến dù chết, nhưng vẫn cũ không mất quyết

"Cứ gọi là【 bi tráng chi đi?"

"Tên nát gì. . ."

Lais bật cười nói: "Chỉ sợ không ai thích nữa, cậu mới đại biểu chính nghĩa."

"Người phải có tự tin a, hùng hắc ám cũng hùng, cốt khí cùng hướng của người không liên gì tới lập trường, trong quân có rác rưởi, hải tặc cũng có tốt."

Thần sắc Clow trang nghiêm: "Chỉ đây là anh muốn viết, thế giới này không một người thừa nhận, Lucilfer tôi cũng sẽ giơ cao sách này lên, hô với người đời: Tôi nhận!"

"Có đúng không. . ."

Lais nở nụ cười, nhìn mái phía trên vỡ tan, đêm đã ở dần dần mất, lộ ra cảnh tượng ngày.

Hắn bỗng nhiên nói: "Tôi sách' ăn 'trái cây sách', lực là có thể đồ vật viết ra thành thực, nhưng cần có người nếu như người nhìn ít, ảnh hưởng của không có bao nhiêu hiện thực, không ảnh hưởng được người có chí kiên cường."

"Gugas, Hugo cùng cường giả nội của vương quốc, là Sipatia tôi giải quyết, Clow, phải cẩn thận người phụ kia, tư duy của cô khác với người bình

Một tia nắng từ trong cái lớn chiếu rọi xuống, chiếu trên mặt hắn, để mặt kia từ từ nhu mơ hồ đã không còn giác quái vật kia, là biến thành người thường.

"Tôi quả nhiên vẫn là không hợp cầm kiếm, chỉ thích cầm bút . Lisara, như em trách tôi vậy tôi đi qua rồi mắng đi. . ."

"Mặt khác, đa tạ cậu, 'Tà hải quân' tiên sinh."

Lais ngậm cười, nhắm mắt lại.

Thân thể của hắn dần dần thành tro, như bị ngọn đốt sạch, biến thành phấn, xoay tròn theo lỗ phía trên phiêu tán.

Clow ngồi ở kia, trầm mặc một lúc, mới nhặt lên sách kia, trịnh trọng ở vị trí trước kia nằm, sau đó quay người đi.

Gió lay động quyển sách này, tới tờ thứ nhất.

"Mở đầu: Tôi muốn làm một ghi chép chuyện xưa trên cả. PS: Càng muốn Lisara làm cùng "

Gió tiếp tục cuốn lên, lật trang cuối cùng.

"Kết: Người thật tình sám hối được Lisara phù hộ, bách bất xâm."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận