Sáng / Tối
“Lo lắng cho hậu bối tương lai của mình à.” Glacion thản nhiên nói.
“Hậu bối tương lai?” Leoric nhíu mày, việc Thái tử nước khác lôi kéo Zephyr khiến anh cảm thấy hơi khủng hoảng, nhưng chỉ một chút thôi, anh không có ý tranh cãi với đối phương vì những chuyện vô nghĩa.
“Đi thôi.” Câu này được nói với Zephyr, người đang đứng cạnh anh.
Chỉ cần anh giơ tay ra, Zephyr luôn tự động đi đến, luôn luôn như vậy.
Zephyr không động đậy. Trước khi biết mình là nhân vật phản diện cậu còn thấy khá bình thường, nhưng bây giờ nhìn cử chỉ này lại cảm thấy hơi hoang mang, như thể cậu đã từng thấy ở đâu đó trước đây.
Đúng rồi, Leoric nuôi một con chó Golden, con chó đó lười biếng, nịnh bợ, chỉ quan tâm đến Leoric, chỉ cần Leoric chìa tay ra thì dù đang ăn nó cũng hí hửng chạy đến.
Chết tiệt.
Zephyr đột nhiên cảm thấy khó chịu, cậu quay đầu lại thấy Glacion đang nắm chặt bài kiểm tra của mình, điều này càng làm tâm trạng vốn đã không vui lại càng tồi tệ hơn. Ý tưởng về việc binh lính và robot chia sẻ não bộ gây hại nhiều hơn lợi, cậu đã liều lĩnh lấy trộm bài kiểm tra từ kho lưu trữ để sửa lỗi này.
Zephyr chẳng muốn chọn bất kỳ phương án nào cả, việc thi vào Học viện Chỉ huy là quyết định sai lầm nhất của cậu. Nếu có một nút để cho cậu nghỉ học ngay lập tức, cậu sẽ nhấn ngay mà không suy nghĩ.
“Các cậu tụ tập ở đây họp hội trưởng à? Thật là thú vị, không phiền cho tôi tham gia cùng chứ?”
Kailan dựa vào khung cửa, một tay nhét trong túi, nụ cười hờ hững nở trên khuôn mặt rám nắng.
“Chuyện này không liên quan đến cậu, Kailan.” Glacion khẽ cau mày, ánh mắt Leori nhìn hai người họ càng thêm lạnh lùng.
Kailan nhún vai: “Chuyện này không liên quan đến tôi sao? Nhưng trông hai người chẳng khác gì mấy thằng khóa trên khốn nạn đang bắt nạt đàn em cả.”
Ngay khi hắn dứt lời, đồng loạt ba chiếc vòng tay điện tử trên cổ tay của họ rung lên, hệ thống phát thanh bỗng vang lên, vẫn là giọng nữ lạnh lùng vô tri vô giác: “Các trưởng khoa nhanh chóng đến sảnh chính chuẩn bị cho buổi lễ khai giảng.”
“Tôi đã nghĩ rồi, tôi thật sự không nỡ nhìn đàn em đáng yêu của mình bị các học viện khác ức hiếp.” Kailan nói.
Hắn thẳng bước đến trước mặt Glacion, giật lấy bài luận của Zephyr xé thành từng mảnh, ngay trước mắt mọi người nhét vào miệng, nhai vài miếng rồi nuốt.
“Không có vị gì hết, thật là khó ăn.”
Hắn lè lưỡi về phía Zephyr đang sững sờ, lời nói mang theo sự sắc bén và kiêu ngạo của tuổi trẻ.
“Những thứ phiền phức đã biến mất, còn nơi học của cậu thì cứ theo ý mình mà quyết định nhé.”
Zephyr ngây người nhìn nụ cười rạng rỡ của hắn, lòng cảm thấy rung động.
“Sau khi họp xong anh có kế hoạch gì khác không?” cậu gọi với theo Kailan đang chuẩn bị rời đi.
“Có chứ, tôi muốn dẫn cậu đi tham quan quanh trường” Kailan chớp mắt, lộ ra vẻ mặt cầu xin đáng thương: “Có thể đợi tôi một chút không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tai-sinh-thanh-nhan-vat-phan-dien-trong-mot-tro-choi-bl&chuong=4]
Tôi đảm bảo sẽ trở lại sớm.”
“Đưa sinh viên mới của trường đi tham quan trường là công việc của trưởng khoa mà, cậu Kailan hành động nhanh thật.” Glacion nhướn mày, giọng điệu có phần lạnh lùng.
Leoric cũng hạ giọng: “Tôi sẽ dẫn cậu ấy tham quan trường, không cần cậu lo đâu.”
“Được thôi, không gấp, đàn anh cứ đi họp trước, xong việc rồi đến tìm tôi cũng được.” Zephyr mỉm cười vẫy tay với Kailan, không để ý tới biểu cảm u ám của hai người còn lại, đi vòng qua giá sách rời khỏi phòng lưu trữ.
*
Lễ khai giảng kết thúc nhanh chóng. Các tân sinh viên của Học viện Thanh Ưng theo sau Kailan, Zephyr đi chậm rãi phía sau, không cam tâm, duỗi cổ nhìn quanh các đội khác. Tối nay, Zephyr đã cố tình tìm kiếm khắp khán phòng, vì nhân vật chính xuất hiện trong ‘’Star Love’’, nhưng cậu không thấy ai, chứ đừng nói đến nhân vật chính, hay thậm chí là một người trông giống vậy.
Tân sinh năm nay tổng cộng chưa đến bốn mươi người, với mười hai người chọn gia nhập Học viện Thanh Ưng, ít hơn một chút so với hai học viện còn lại. Zephyr nhận ra một gương mặt quen thuộc trong số tân sinh viên Học viện Thanh Ưng, chính là anh chàng sáng nay đã hùng hồn phát biểu rằng “Đàn ông thì nên khao khát chiến đấu thực sự.” Zephyr không nhận xét gì về điều này, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc cậu quyết định gọi đối phương là “anh chàng nam tính”.
“Thật ra tôi cũng không nghĩ cậu sẽ chọn Học viện Thanh Ưng.” Kailan nói nhỏ, bước xuống bậc thang bên cạnh Zephyr.
“Chiều nay thật là cảm ơn cậu.” Zephyr nở nụ cười đầy biết ơn, hội trưởng hai học viện khác, một người là người tình tin đồn của cậu, một người thèm muốn trí tuệ của cậu. Chỉ có Kailan là không liên quan gì đến cậu, còn giúp giải vây cho cậu vào chiều nay.
"Không có gì."
Ký túc xá của Học viện Thanh Ưng được xây dựng dưới lòng đất. Khi họ đi xuống cầu thang, ánh sáng mờ đi, và một dải đèn báo hiệu xuất hiện trên tường hành lang, màu cam và vàng là màu sắc đại diện cho Học viện Thanh Ưng. Kailan dẫn họ đi về phía trước một lúc rồi rẽ trái, dừng lại trước một cánh cửa gỗ chạm khắc trông hơi cũ kỹ.
Đột nhiên, hình ảnh Con Mắt Horus trên cánh cửa nhấp nháy, quan sát những tân sinh đang phấn khích hoặc sợ hãi trước mặt với một chút kiêu ngạo.
"Nhận dạng khuôn mặt hoàn tất." Nó nói và cánh cửa mở ra ngay sau đó.
Phòng sinh hoạt chung của Học viện Thanh Ưng vẫn chủ yếu mang màu cam và vàng, với biểu ngữ, thảm treo trên tường, và ngọn lửa bập bùng trong lò sưởi, ấm áp và rực rỡ, xua tan cái lạnh dưới lòng đất.
Zephyr co rúm bên lò sưởi với một vài sinh viên năm nhất để giữ ấm. Cậu nhìn chằm chằm vào Kailan khi hắn đi ngang qua đám đông và bắt đầu phát biểu chào mừng.
"Các học viên mới, chào mừng đến với Học viện Thanh Ưng." Giọng hắn mạnh mẽ và trầm tĩnh.
"Không còn nghi ngờ gì nữa, tất cả các em đều là những cá nhân xuất sắc đã vượt qua những cuộc cạnh tranh khốc liệt."
"Julie Adams, một cô gái trẻ tài năng, từng đạt thành tích xuất sắc nhiều lần tại trường chiến đấu trước đây, rất có năng khiếu trong việc sửa chữa robot."
Một cô gái cao gần cậu nhất hất mái tóc đỏ ra sau và ưỡn ngực đầy tự hào.
"Evan Dawson, một chàng trai chu đáo, điềm tĩnh và đầy tham vọng, có kỹ năng điều khiển robot điêu luyện và đã ba năm liên tiếp vô địch giải 'Mechmaster' dành cho lứa tuổi vị thành niên. ”
"Mechmaster" là cuộc thi điều khiển robot danh giá nhất thiên hà. Ngay cả việc giành chức vô địch ở nhóm tuổi vị thành niên cũng khá khó khăn.
Các bạn cùng lớp ném ánh mắt tán thưởng về phía Evan. Evan gãi đầu ngượng ngùng, khiến mái tóc xoăn của anh ấy càng xoăn hơn.
Ngay sau đó, Kailan gọi tên từng người một cách chính xác, liệt kê từng tính cách và điểm mạnh của họ, rồi mỉm cười với họ. Những người được gọi tên đều sáng mắt lên và tỏ ra rất hãnh diện.
“Tiếp theo, tôi sẽ giới thiệu về giải đấu đội, điều mà mọi người quan tâm nhất. Giải đấu đội là cuộc thi giữa các học viện trong Trường Chỉ huy, đã có lịch sử lâu đời và được tổ chức cố định vào tháng 11 hàng năm.”
“Sinh viên sẽ lập đội dựa trên nhân sự của khoa mình, mỗi đội thường có năm thành viên, bao gồm một chỉ huy, ba phi công cơ giới và một thợ máy. Các bạn có thể tham gia vào đội của sinh viên năm hai, hoặc tự thành lập đội của riêng mình.”
“Em nghe nói trước đây chỉ có sinh viên năm hai mới được tham gia giải đấu đội.” Có người ngạc nhiên giơ tay hỏi: “Chúng em thực sự có thể đăng ký tham gia cuộc thi sao?”
Vẻ mặt của Kailan vừa ôn hòa vừa có phần nghiêm túc: “Tình hình chiến tranh với chủng tộc côn trùng không mấy khả quan. Học viện chỉ huy Liên sao của chúng ta, với nhiệm vụ đào tạo các chỉ huy và phi công cơ khí xuất sắc nhất, đã triển khai toàn bộ học viên năm ba đã trưởng thành tham chiến ở tiền tuyến. Để rèn luyện ý thức và khả năng chiến đấu cho mọi người, bắt đầu từ năm ngoái, nhà trường đã cho phép sinh viên năm nhất tham gia giải đấu đội.”
“Học viện Thanh Ưng lần cuối cùng giành cúp là ở giải đấu đội 5 năm trước, nhưng tôi có linh cảm rằng lời nguyền thất bại sẽ bị chúng ta tự tay phá vỡ.”
Kailan mỉm cười, dưới ánh sáng của lò sưởi, thần thái thật đáng kinh ngạc, tựa như một vị thần trong vũ trụ nghe thấy lời cầu khẩn từ tín đồ, giáng xuống căn hầm hơi ẩm và tối vào đầu mùa thu.
"Chúng ta chính là Thanh Ưng, kẻ xé nát kẻ thù. Tôi hoàn toàn tự tin vào bản thân và tất cả các bạn ở đây. Bất kể phải đối mặt với đối thủ mạnh đến đâu, chúng ta đều bất khả chiến bại—"
"Học viện Thanh Ưng!" Mọi người đồng thanh hô to. Việc nhanh chóng đoàn kết những tân sinh viên còn đang lo lắng bằng sức hút cá nhân của mình đã thể hiện rõ ràng kỹ năng lãnh đạo xuất chúng của Đại Công tước trẻ tuổi.
Lần đầu tiên bước vào Học viện Chỉ huy đã gặp một hình mẫu tuyệt vời như vậy, thật may mắn, còn có gì để nói nữa?
Rượu vang trắng thơm mùi hoa là loại rượu đặc trưng của Liên minh Sertes. Zephyr vui vẻ uống hết cốc này đến cốc khác ở một góc tiệc, gương mặt không hề có dấu hiệu say, nhưng ánh mắt ngày càng sáng.
Đêm xuống, phòng nghỉ náo nhiệt bởi tiếng cười nói của mọi người, trước cánh cửa dẫn ra hành lang ký túc xá vài tên say khướt cãi nhau muốn lên sân thượng để uống tiếp. Zephyr đi sát tường vòng qua họ, lần theo bảng số phòng và tìm đến phòng của mình. Đó là một phòng bốn người khá rộng rãi, cậu vui mừng khi thấy hành lý đã được sắp xếp gọn gàng trong tủ, người bạn cùng khóa mà Zephyr thầm gọi là “Anh chàng nam tính” đã ngủ say và nằm dài trên giường bên cạnh cậu như cái bánh, ngáy khò khò.
Zephyr rửa mặt xong nằm lên giường mình, trong nửa tỉnh nửa mê, cậu bỗng nhớ đến ánh đèn chùm lấp lánh hôm nay ở hội trường, nhìn ánh mắt đầy phức tạp của Leoric, cậu lăn người cuộn tròn trong chăn ấm, đôi mắt đen lạnh lùng dần tan biến, cho đến khi biến mất trong tâm trí, để lại Zephyr tận hưởng giấc ngủ không mộng. Cậu có con đường riêng mình phải đi, hoàn toàn không bận tâm liệu có bị ai ghét bỏ hay không.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận