Sáng / Tối
“Trên danh sách sinh viên mới thực sự có một sinh viên thường dân tên là Carlos.” Người phụ trách tuyển sinh là một người đàn ông thấp bé, đầu hói, vẻ ngoài ranh mãnh. Lúc đầu nghe nói sẽ phải tìm một thường dân tên là Carlos, ông ta tỏ ra rất khó chịu, nhưng khi thấy họ trên thẻ ID của Zephyr là “Summers”, ông ta lập tức thay đổi sang gương mặt nhiệt tình đến mức nịnh nọt.
“Ngày hôm qua cậu ấy không đến học viện chỉ huy báo danh, cũng không tham dự lễ khai giảng, coi như từ bỏ tư cách nhập học, chúng tôi đã thông báo cho các sinh viên dự bị đến báo danh.” Ông ta đẩy chiếc kính gọng vàng trên mũi lên: “À, cậu ấy đã đến rồi.”
Phía bên kia bức tường kính, một chàng trai trẻ ăn mặc lộng lẫy đứng đó, tự mãn như con công xòe đuôi, vẻ mặt đáng ghét của anh ta trông giống như phiên bản thấp hơn của một nhân vật quần chúng giàu có trong trò chơi.
Zephyr nhíu mày: “Nhà trường có hỏi Carlos tại sao không đến báo danh không?”
Sáng nay ở nhà ăn cậu vẫn chưa thấy nhân vật chính, Zephyr không chịu bỏ cuộc, liền đi hỏi Kailan, nhưng câu trả lời nhận được là trong danh sách sinh viên mới không có ai tên Carlos.
“Gì cơ?” Trên mặt người đàn ông lóe lên chút bối rối: “Do cậu Carlos xuất thân từ khu ổ chuột, cậu ấy không có vòng tay và mã liên lạc. Hiện tại chúng tôi đang chiến đấu với chủng tộc côn trùng, nhà trường không thể cử quá nhiều người để tìm một sinh viên, vì an toàn của đa số học sinh phải được đặt lên hàng đầu.”
Zephyr không bỏ lỡ vẻ khinh miệt thoáng qua trong mắt người đàn ông khi ông ta nhắc đến "khu ổ chuột".
Một ngôi trường có thể có những giáo viên giỏi, dạy học không phân biệt đối xử, nhưng cũng có thể có những kẻ cặn bã nịnh hót kẻ mạnh và bắt nạt kẻ yếu. Zephyr thường chẳng buồn tranh cãi với những người như vậy, nhưng giờ nhân vật chính đã mất tích, ai mà biết cốt truyện sẽ sụp đổ đến mức nào. Sẽ chẳng vui vẻ gì nếu cả thế giới sụp đổ chỉ vì nhân vật chính đi chệch khỏi cốt truyện gốc, và cậu, kẻ phản diện cũng phải chết theo.
Còn sống thì mọi điều kỳ diệu đều có thể xảy ra, chết thì không thể thay đổi số phận.
“Tôi có chút tò mò về những thường dân được đồn đoán trúng tuyển vào học viện chỉ huy, Vì thầy đã nói thế, tôi cũng đành chịu thôi” nói xong, cậu đứng dậy: “Nhân tiện, kẹp cà vạt của ông trông rất tinh tế, chắc là phiên bản giới hạn mùa thu của Bridge Jewelry, phải không?”
“Đúng vậy, cũng khá đắt.” Người đàn ông cố tỏ ra thản nhiên, nhưng vẫn không giấu được vẻ tự mãn.
“Tôi cũng nghĩ vậy. Nếu không sao giáo viên có thể nhận hối lộ của quý tộc, vi phạm quy định để cho thí sinh xếp hạng thấp nhập học thay thế, lại còn khoe khoang bằng chứng cơ chứ.”
Khuôn mặt nam giáo viên tái mét,lúc xanh lúc trắng, nhìn cậu với ánh mắt khó tin. Zephyr không để ý tới ánh mắt gần như muốn giết người đó, cậu cười nhẹ, quay người kéo rèm cửa sổ xuống, che khuất ánh mắt tò mò của những sinh viên mới.
“Thưa thầy” Zephyr nói nhỏ, tay nghịch dây rèm: “Người thường khó có thể thi vào Học viện Chỉ huy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tai-sinh-thanh-nhan-vat-phan-dien-trong-mot-tro-choi-bl&chuong=5]
Tôi không thích kiểu hành xử coi thường tính mạng người khác như vậy.”
Người đàn ông toát mồ hôi lạnh, mở miệng nhiều lần mới phát ra tiếng. Dù sao ông ta cũng là quý tộc sa cơ lỡ vận, rất khó khăn mới có được chức vụ giảng dạy tại Học viện Chỉ huy. Ông ta đủ khôn ngoan để nhanh chóng tìm cách thoát khỏi tình thế khó khăn: "Vì ngài, nếu cậu ấy có thể quay lại lớp trước khi kỳ thi tháng này kết thúc, nhà trường có thể xem xét mở thêm một suất cho cậu ấy."
“Vì tôi á?” Zephyr lặp lại với một nụ cười giả tạo.
Người đàn ông gần như nghiến răng nghiến lợi, mới ép mình nuốt trôi cơn giận dữ và căm ghét vì bị một thiếu niên nhỏ hơn mình chế giễu, miễn cưỡng nở một nụ cười xấu xí: “Là tôi nói sai, Carlos là học sinh xuất sắc thi vào Học viện Chỉ huy bằng thực lực, đáng ra nên đặc cách dành suất nhập học cho cậu ấy.”
Zephyr quan sát biểu cảm của ông ta thay đổi liên tục, thấy cực kỳ thú vị. Khi là phản diện thật sướng, cậu cực thích làm phản diện.
Cuối cùng cậu buông dây kéo bị thắt nút ra, gật đầu: “Được rồi, tôi hiểu. Dù sao thầy cũng còn gia đình cần chăm lo.”
Zephyr nhìn người đàn ông đang lơ đãng kia lần cuối, nghĩ rằng mình không thể moi thêm được thông tin hữu ích nào nữa, rồi đẩy cửa bước ra. Buổi sáng, Kailan đã phát thẻ ID cho các tân sinh viên. Hôm nay không có lịch học, cậu định đến thư viện mượn vài cuốn sách.
Cậu nghĩ rằng đã đi qua đây một lần vào ngày hôm qua, nên dù không có bản đồ cũng không vấn đề gì. Lang thang khắp nơi, cậu vô tình lạc đường cho đến khi nhìn thấy biển chỉ dẫn phòng nhạc ở trên lầu và nhận ra mình đã bị lạc.
Zephyr ghi nhớ vị trí trong lòng, cậu chơi piano khá tốt, chỉ là hôm nay không có hứng thú.
Cậu định quay lại thì tiếng đàn piano quen thuộc vọng ra từ bên trong bức tường khiến Zephyr dừng bước. Dù không nhìn thấy bên trong, cậu vẫn tin chắc người đang chơi piano chính là Leoric.
Vào thời điểm này, Leoric lẽ ra phải đang tập huấn chiến đấu mô phỏng hoặc huấn luyện người mới trong phòng tập, nói chung không nên đang chơi những bản nhạc cậu dạy trong một phòng đàn hẻo lánh như vậy.
Lưng Zephyr tựa vào bức tường thô ráp, không cảm thấy vui vẻ khi nghĩ đến việc người tình trước dường như đang nhớ về cậu. Thay vào đó, cậu cảm thấy một nỗi buồn nhói lên.
‘’May mà mình không trở thành gay’’ Zephyr tự an ủi mình một cách miễn cưỡng, cậu không buồn, chỉ là luôn cảm thấy bất mãn.
Bất mãn vì những lần tỏ tình của mình bị phớt lờ, bất mãn với ánh mắt đùa cợt hay thương hại từ bạn bè của Leoric, bất mãn vì cậu luôn lo lắng và phấn khích trong các cuộc gặp gỡ của họ, trong khi người kia lại hoàn toàn không có cảm giác gì.
Sau vô số lần thất vọng và bối rối, cuối cùng cậu cũng nhận ra rằng sự thờ ơ của ai đó không phải vì họ không đủ tốt. Tính cách không hợp, duyên phận không đủ, tất cả đều là do ý trời.
Cậu đã quyết tâm không ép buộc nữa.
Người trong phòng đã chơi đi chơi lại bản nhạc này nhiều lần, Zephyr đứng ngoài cửa, trầm ngâm một lúc. Khi người bên trong chuẩn bị chơi lần thứ sáu, cậu quay đi, bỏ lại đằng sau tất cả những cảm xúc khó hiểu đó.
Cậu rẽ qua góc đường, vừa khéo gặp vài thiếu niên đang đi xuống từ tầng trên, tất cả đều mặc đồng phục Học viện Hỏa Tích, có vẻ đến để tìm Thái Tử.
Zephyr không muốn gây xung đột, đứng một bên chờ họ đi qua, nhưng nhóm người này cũng dừng lại trước mặt cậu, không có ý định rời đi.
“Lần này cậu lại định giở trò gì nữa, chẳng lẽ muốn Thái Tử đích thân đến dỗ dành sao?” Cậu thanh niên tóc đỏ dẫn đầu nói với giọng điệu không mấy thân thiện.
Gareth O’Connor, vừa là người bạn và thuộc hạ trung thành nhất của Thái Tử, là người đơn giản và khỏe mạnh, và anh ta đặc biệt không ưa Zephyr, cho rằng việc Zephyr cứ bám riết lấy Leoric sẽ cản trở sự phát triển của mình.
Zephyr thở dài trong lòng.
Chắc hẳn hôm nay là ngày cậu gặp xui xẻo, những kẻ khó ưa lần lượt kéo đến.
“Tôi sống ở học viện hiện tại khá ổn, không cần cậu lo đâu.” Zephyr liếc Gareth một cái, bỗng cười: “Ngược lại là cậu, chỉ vài ngày không gặp đã nhớ tôi thế sao?”
Gareth luôn biết rằng gã phiền phức lúc nào cũng bám lấy anh trai mình này có ngoại hình khá ưa nhìn, ngay cả những bộ quần áo xấu xí không thể diễn tả bằng lời cũng không thể che giấu được. Lúc này, Zephyr đã bỏ hết những món trang sức hào nhoáng đó, mái tóc dài vàng óng được buộc lỏng lẻo bằng một chiếc ruy băng màu cam. Mặc bộ đồng phục mùa thu màu xanh đậm của Học viện Thanh Ưng với họa tiết hoa văn tối màu, cậu tựa vào tường, nở nụ cười tươi tắn hiện lên má lúm đồng tiền, ngọt ngào đến mức làm người khác rung động.
Gareth đỏ mặt, sau đó nhận ra ánh mắt kỳ quái của bạn bè xung quanh, tức giận đến mức muốn nhảy cẫng lên: “Ai nhớ cậu chứ, cậu điên à!”
Zephyr bối rối: “Cậu không thích tôi mà cứ làm phiền tôi? Cậu là đồ biến thái à?”
Gareth tức đỏ mặt, nếu dễ dàng để anh chàng mặt trắng này đi thì anh ta sẽ rất mất mặt, nhưng nếu cản cậu lại thì sẽ chứng minh rằng anh ta thích đối phương. Đầu óc anh ta vốn đã không được sáng suốt, gặp tình huống khó xử này, CPU trong đầu anh ta như sắp nổ.
Zephyr cũng không vội, kiên nhẫn chờ anh ta nhường đường.
Khi họ đang đứng đó, cánh cửa phòng nhạc ở hành lang mở ra. Zephyr theo bản năng quay lại và nhìn thấy nhân vật chính còn lại của cuộc tranh cãi vô nghĩa này.
Ngay khi đối mặt với Leoric, Zephyr cảm thấy ngượng ngùng, cậu chưa chuẩn bị để gặp lại người mà mình từng đơn phương thích.
Bản thân cậu chẳng quan tâm mình sẽ đến nhà nào, và Leoric có lẽ còn ít bận tâm hơn. Nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến những người được gọi là "người trong cuộc", như Gareth, người nghĩ rằng cậu lại đang mè nheo để Leoric dỗ dành. Thông thường, đây chỉ là những cuộc cãi vã vụn vặt không đáng nhắc đến, nhưng lần này chạy sang học viện đối thủ thì quả thực là đi quá xa.
Zephyr không muốn nói về chuyện này. Leoric đang cố gắng dỗ dành cậu sao? Thật nực cười, cậu mới là người lúc nào cũng dỗ người khác.
Cậu ngước lên nhìn Leoric, bình tĩnh và lịch sự nói: “Thưa điện hạ, phiền ngài làm ơn để bạn mình nhường đường một chút có được không?”
Đôi mắt đen láy của Leoric lặng lẽ nhìn cậu, không đồng ý cũng không từ chối. Khuôn mặt Zephyr vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng, trong lòng âm thầm đếm thời gian bị họ làm lãng phí, càng thêm sốt ruột.
“Chúng ta có thể nói chuyện riêng với nhau vài phút được không?" Cuối cùng Leoric cũng lên tiếng, rõ ràng là đang nói với Zephyr. Gareth và những người khác có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn biết điều mà rút lui.
Khi những người đang tranh cãi đã đi khỏi, Zephyr ngay lập tức trở lại trạng thái uể oải, chán nản, khiến tâm trí vốn đã hỗn loạn của Leoric càng thêm hỗn loạn. Khi chỉ có hai người, Zephyr luôn là người chủ động bắt chuyện, chưa bao giờ có lúc im lặng như thế này.
Zephyr không có ý định cố tình lạnh nhạt với anh, cậu cũng không hiểu lý do Leoric tìm đến mình.
Không lẽ anh lo lắng về việc mình đề nghị anh thực hiện hôn ước sao. Zephyr càng nghĩ thì càng thấy có khả năng, cậu thầm thở dài và chủ động mở lời.
“Về cái thỏa thuận đó…” cậu cẩn thận không dùng từ “hôn ước”, để tránh Leoric nghe mà thấy khó chịu. “Chỉ là đùa thôi mà. Đừng lo, tôi sẽ không nhắc lại chuyện đó nữa.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận