Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 20 / 598  ·  3.3%
Thiên Kim Trọng Sinh Rất Phúc Hắc: Cố Thiếu, Xin Tự Trọng
Chương 20: Thật là hồ đồ
06/08/2026 00:38· 922 từ

Cô nhân viên nhỏ dám dừng lại lấy hơi, thế tuôn ra một tràng tục. Tuy nói nhanh nhưng lời lại vô cùng rõ ràng, khiến người xung quanh đều được rành mạch không một chữ.

Sắc mặt Thẩm Duyên tức trở nên khó coi. khẽ nheo mắt lại, tỏa một luồng áp lực nặng nề. Phi Lan dù có sợ cha đến mấy thì cũng người hiểu ông nhất, thấy biểu hiện này, bà liền biết Thẩm Duyên đang sự nổi giận.

Không kịp suy nghĩ bà ta vội vàng lên cắt ngang lời cô nhân bằng giọng lạnh lùng:

"Cô đừng có máu phun người! Trân Trân chúng tôi vốn cao quý trang, lời nói việc làm đều mực, sao có thể thốt ra lời thô tục không thể thống gì như được..."

Thẩm Duyên đã không kiên nhẫn để nghe thêm Ông nhắm mắt lại, trong dâng lên một nỗi thất vọng sắc. Đứa con gái này của rốt cuộc là xưa ông thiếu sự dỗ nên mới trở thành người nông cạn thế này

"Thật là hồ đồ!" Duyên đột ngột mở mắt, nhìn sắc lẹm bắn thẳng phía Thẩm Phi Lan.

Mọi lời định nói Thẩm Phi Lan tức khắc lại nơi cổ họng. Bà không dám thốt thêm nửa lời, thở mạnh cũng không dám, cứ đứng chết trân tại

Đừng nhìn Thẩm Phi ở bên ngoài luôn đóng một quý bà sang trọng, thực trước mặt Thẩm Duyên, vẻ túng, sợ hãi của bà ta thật chướng mắt. Ánh Thẩm Tích Chu bất thanh sắc lướt qua Thẩm Lan đang im như ve mùa đông và Cao Minh Triết, đó cô khẽ mắt, che giấu đi tia cợt trong lòng.

Thẩm Duyên đứng dậy: ra Tuyết Trân cũng chẳng đại nạn gì, các người ở đây mà chờ đi."

Nói xong, ông xoay định rời khỏi bệnh viện.

Thẩm Phi Lan làm cam tâm nuốt trôi cục này, mà Cao Minh Triết càng không. Gã vừa bị Thẩm Chu vật thẳng xuống đất trước bao nhiêu người, ngã cú sấp mặt đau đây quả thực là mối khắc cốt ghi tâm. Hơn cảm giác không thể khống chế Thẩm Tích Chu khiến mất đi lý trí, buột gọi lớn: "Thẩm lão!"

Thẩm Duyên dừng bước, nghiêng nửa khuôn mặt nhìn Minh Triết. Ban đầu ông thanh niên này cũng coi là điều, hiện tại nhìn lại, quả là quá tệ hại.

Dù trong lòng đã đầu chướng mắt Cao Minh Thẩm Duyên vẫn giữ thái bình thản hỏi: "Cậu còn việc sao?"

Cao Minh Triết nhìn phía phòng cấp cứu, rồi nhìn Thẩm Tích Chu đang nép đi theo sau Thẩm Duyên vẻ ngoan ngoãn. Lửa giận trong gã bùng lên như như đốt, gã hạ giọng, cố kìm nén sự uất mà cung kính nói: lão, chuyện này vẫn chưa làm trắng đen, sao để hung thủ cứ thế đi được ạ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thien-kim-trong-sinh-rat-phuc-hac-co-thieu-xin-tu-trong&chuong=20]

"Hung thủ?" Thẩm Duyên mày, giọng nói không lộ chút cảm xúc nào. Ông thản nhìn Cao Minh Triết một rồi thản nhiên buông một câu: cậu cứ gọi người mà bắt con bé

Cao Minh Triết nghẹn không thốt nên lời. Gã sao dám? Cho gã thêm lá gan gã cũng chẳng dám vào người mà Thẩm Duyên đang vệ.

Thẩm Duyên quay sang với Thẩm Phi Lan: "Phi ta nhớ trước khi con giá, ta đã từng nói với một người phụ nữ ở nhà có sống tốt hay phải dựa vào cái con còn nhớ chứ?"

Thẩm Phi Lan bất bị điểm danh, sợ đến hồn xiêu phách lạc. Bà nuốt nước bọt, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Dạ... phải xem nhà có hiển hách hay và xem người phụ đó có được nhà ngoại mặt hay không ạ."

"Tốt lắm, xem ra vẫn chưa quên." Thẩm Duyên đầu, "Vậy thì hãy nhớ kỹ. Nếu còn để những chuyện biết điều như thế này xảy lại còn gây hấn người Thẩm gia..."

Thẩm Duyên không nói câu, chỉ khẽ cười nhạt tiếng. Ông giơ tay vỗ lên vai Thẩm Phi Lan, rồi khoát xoay người rời đi.

Thẩm Tích Chu nhìn Phi Lan, khóe môi khẽ lên một độ cong đầy ý.

Thẩm Duyên bỗng dừng quay đầu nhìn Thẩm Tích "Tích Chu, còn đứng đó gì? Ta cho cháu ra ngoài dạo phố, mà cháu lại đi phố kiểu này sao? tập tuần này, cháu gấp đôi cho ta!"

"Vâng ạ."

Thẩm Tích Chu nhanh bước theo ông nội. Tuy khi đi ngang qua hai kia, cô khẽ quay đầu lại, cho họ một nụ cười mỉm lịch thiệp.

Nụ cười ấy rạng như hoa đào, nhưng trong đối phương, nó lại lạnh và ma mị như một bóng

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận